khứ… hãy để nó ngủ yên thôi…
Một câu cũng đủ làm Thành Nam yên lặng. Anh đứng đó, trên dãy hành lang dài
và không người. Cứ nhìn bóng dáng mảnh khảnh của cô cho tới khi khuất hẳn. Và
anh không biết rằng đó dường như là lần cuối cùng anh nhìn thấy bóng dáng nhỏ
nhắn đó của cô, của người đã xóa nhòa sự nghi kị về tình yêu trong lòng anh.
…
Bầu trời bắt đầu ngả màu vàng sậm. Trên đường phố cũng bắt đầu đông đúc hơn.
Thế nhưng giờ này ở Soulmate lại khá vắng người. Vũ Hân bước chân vào nhà hàng
Soulmate như đã quen thân nơi này từ rất lâu.
Đúng vậy, đây là nơi cô rất thường xuyên lui tới kể từ khi vào Sài Gòn tới
nay. Ở đây cô được chìm đắm trong những giai điệu có một không hai và được quen
với một người cũng thực đặc biệt.
Bản soundtrack đình đám “I see you” của bộ phim Avatar nổi tiếng đang vang
lên giữa không gian vắng lặng. Hình ảnh đối lập màu sắc giữa cô gái và cây đàn
dương cầm luôn khiến Vũ Hân thấy thật sự tuyệt diệu. Cô gái kia vận một bộ đồ
trắng và ngồi bên cây dương cầm đen huyền bí đã tạo nên một sự tương phản rõ
nét. Thế nhưng khi cô ấy chạm lên bàn phím, những tiếng đàn khẽ ngân đã cùng tâm
hồn cô ấy hòa làm một.
- Hạ Băng!
- Hân?- Cô gái có tên Hạ Băng khẽ ngẩng đầu, những phím đàn cũng dừng lại,
tiếng nhạc cũng theo đó mà biến mất không chút dấu vết.- Sao hôm nay lại tới đây
sớm vậy?
- Muốn tạm biệt trước khi đi!
- Tạm biệt?- Hạ Băng bước lại gần cô.- Cô định đi đâu sao?
- Trở về nhà!
Vũ Hân mỉm cười nhẹ. Cô cùng Hạ Băng tới trước quầy bar nhỏ và ngồi xuống.
Hai người cũng tầm tuổi của nhau thế nên nói chuyện rất hợp. Vũ Hân dường như
nhìn thấy một phần nào đó của mình ở trong Hạ Băng và cũng có chút đố kị với cô
gái ấy. Nhất là về tình yêu hoàn mỹ của cô với vị giám đốc trẻ tuổi của một tập
đoàn lớn.
Hạ Băng là một cô gái nói giọng Bắc thế nhưng lại trưởng thành ở miền Nam. Cô
ấy kể về cuộc sống của mình ở hiện tại nhưng rất ít kể về những chuyện của quá
khứ xa xôi. Tuy vậy, cô ấy là một người rất dễ gần và vui tính giống như vẻ
ngoài xinh đẹp của cô ấy vậy.
- Chuyện của cô với anh chàng giám đốc đó thế nào rồi?- Hạ Băng nhìn Vũ Hân
bằng ánh mắt lay động.
- À…
Vũ Hân chợt trả lời một tiếng nhưng không biết nói tiếp như thế nào. Nói với
cô ấy rằng cô đang có ý định rời xa anh hay sao? Suy nghĩ một hồi, Vũ Hân cũng
quyết định thổ lộ lòng mình.
- Chúng tôi… sắp chia tay rồi.
Hạ Băng mở to mắt tỏ vẻ bất ngờ.
- Tại sao?- Cô bật thột không cần suy nghĩ.
- Vì tôi không xứng.- Vũ Hân trả lời.
- Hân!- Hạ Băng thở dài.- Không có gì là xứng hay không. Cô là một cô gái
tốt, không lý gì lại không nhận được tình yêu tuyệt vời cả. Đừng lấy cán cân để
cân đo trong tình yêu, nó không có tác dụng, cũng không có ý nghĩa gì hết. Khi
cô yêu anh ấy và anh ấy cũng yêu cô, điều mà cô cần làm chỉ là bước tiếp và giữ
chặt lấy anh ấy mà thôi.
Vũ Hân lặng lẽ uống rượu. Vị nồng cay ấy xộc thẳng vào cổ họng khô nóng của
cô. Hạ Băng nói đúng thế nhưng cô giờ đây không thể làm vậy. Cô không thể vì sự
ích kỉ của bản thân mà khiến tương lai của anh mù mịt. Sự thống khổ của cô, mấy
ai có thể hiểu được…
- Tôi không biết cô đang phải chịu đựng điều gì nhưng Vũ Hân, cô thực sự xứng
đáng với những điều tốt nhất. Ông trời luôn công bằng mà!
- Nhưng không thể công bằng với tôi, Hạ Băng…- Vũ Hân u sầu.
- Hân…
- Tôi không thể cho anh ấy thứ mà anh ấy muốn. Tôi không thể cho anh ấy đứa
con mà bất cứ người đàn ông nào cũng mơ ước… Hạ Băng… tôi không thể sinh con…
Tôi… đã mất thiên chức làm mẹ…
Hạ Băng lặng thinh rồi cô nắm chặt lấy bàn tay đang run rẩy của Vũ Hân. Dù
gương mặt Vũ Hân rất bình tĩnh nhưng Hạ Băng biết sâu thẳm trong nội tâm cô ấy,
bão giông đang nổi lên cuồn cuộn. Có điều gì đau khổ hơn với một cô gái khi bản
thân lại mất đi điều quý giá nhất của cuộc đời mình.
- Tôi đã nghĩ rằng mình sẽ chẳng thể yêu ai nữa. Tình yêu dường như là điều
cấm kị đối với tôi vậy mà khi anh ấy xuất hiện… tất cả lại biến mất. Tôi… một
lần nữa khao khát yêu và được yêu, khao khát cái cảm giác được mỉm cười trong
vòng tay của anh ấy.- Vũ Hân cười buồn.- Chỉ vì sự ích kỉ của bản thân, tôi đã
chấp nhận tình yêu của anh ấy dành cho. Và cô biết không, càng chìm đắm vào đó,
tôi càng không muốn thoát ra. Tình yêu ấy đẹp biết bao, tuyệt vời biết bao, vậy
mà… lúc nào trong tâm trí tôi cũng sợ hãi, sợ cái ngày hôm nay sẽ đến.
Nước mắt Vũ Hân chạy vòng quanh nhưng lại không thể rơi xuống. Hạ Băng ở bên
cạnh vẫn gắt gao nắm chặt lấy tay cô. Bàn tay nhỏ nhắn, gầy gò ấy mỗi lúc một
run rẩy nhiều hơn. Giống như xúc cảm thật sự trong lòng cô đang dậy sóng.
- Tôi chưa từng nói yêu anh ấy, thậm chí không dám sống hết với tình cảm của
mình vì tôi sợ đến cuối cùng tôi lại không thể rời bỏ anh ấy… Có trời mới biết
tôi yêu anh ấy đến thế nào nhưng… nhưng… kết cục của mối tình này chỉ là dừng
lại. Cứ nghĩ sáng mai, khi anh ấy tình dậy… tôi đã biến mất, hoàn toàn biến mất
khỏi cuộc đời của anh ấy. Liệu anh ấy có thể coi tôi như một giấc mơ không có
thật và tiếp tục sống tiếp hay không…
Nhữ