hận thật
của hắn là gì?
Quá nhiều nghi hoặc xoay quanh vị tiểu thư kia, mọi
người bàn luận một hồi lâu cũng không tìm được đáp án. Qua thời gian ăn
cơm trưa, bọn họ đi tới Tùng Lam viện chào hỏi một lần nữa, kết quả vẫn
bị Thương Hải ngăn cản ở ngoài, lý do là các chủ tử ngủ trưa không tiếp
khách. Mọi người có chút tức giận, nhưng không thể tùy tiện bộc lộ, chỉ
có thể cố gắng tự nhịn xuống. Cuối cùng, vào xế chiều, khi mặt trời
xuống núi, Tùng Lam viện phái người tới truyền lời, nói là công tử nhà
mình muốn mời các vị nghĩa hiệp gặp mặt, cho nên chỉ trong phút chốc,
mọi người đã tề tụ đông đủ ở chính sảnh bên trong Tùng Lam viện. Hương sen trong lư hương giá trị hoàng kim đang tỏa hương lượn lờ, màn
khói nhẹ bay lên không trung rồi biến mất, trong phòng phảng phất hương
thơm nhàn nhạt. Ánh mặt trời xuyên qua rèm cửa màu xanh nhạt chiếu tới,
ngoài cửa sổ mơ hồ truyền đến tiếng rừng thông xào xạc như sóng biển.
Nam nhân mặc hoa phục màu đen, ngồi ghế trên, vuốt chén Phù Dung mạ vàng trong tay, nhìn giống như thờ ơ, lại làm cho người ta cảm thấy lạnh
lùng xa cách, ung dung ngạo nghễ.
Lăng Tự Thủy, Tiêu Ti Vân, một
thông tuệ thanh tú, một quyến rũ phong lưu, lúc này đang một trái một
phải đứng phía sau Tiêu Lăng Thiên, yên lặng không nói gì, ngồi bên dưới là đám Lâm Vãn Y, Mạc đại tiên sinh, lẳng lặng thưởng thức chén trà
trong tay, rất nhiều nghi vấn trong lòng đều bị khí thế của Tiêu Lăng
Thiên ngăn chặn, trong phòng nhất thời vô cùng yên lặng.
Trà Vân Hải
Kim Châm là cực phẩm tốt nhất trong truyền thuyết chỉ tiến cống cho
hoàng cung, từng sợi trà màu vàng đứng thẳng trong nước trà trong vắt,
vừa vào miệng đã tỏa hương thơm ngát lại ngọt vô cùng. Lâm Vãn Y mượn
một ngụm trà cố gắng bình tĩnh lại tâm trí đang bị Tiêu Lăng Thiên áp
chế, khi đặt chén trà xuống trên mặt mang theo một nụ cười mỉm.
“Không hổ là Vân Hải Kim Châm, nhờ có công tử mà bọn phàm phu tục tử như chúng ta mới được thưởng thức trà ngon như vậy, chỉ là, còn chưa biết quý
tính đại danh công tử là gì?”
Khóe miệng Tiêu Lăng Thiên khẽ cong
lên, trong nụ cười còn mang theo một ma lực kỳ quái. Không ngoài dự đoán của hắn, người đầu tiên mở miệng là Lâm Vãn Y, có thể mở miệng dưới sự
kìm hãm mạnh mẽ nhất của hắn, đệ nhất cao thủ Đông lục này coi như cũng
có chút bản lĩnh.
“Tiêu, Tiêu Trục Nguyệt.” Đây là tên mà nàng đã đặt cho hắn.
“Tiêu?” Lâm Vạn Y ngẩn ra một lúc, y không phải huynh trưởng của Tô Tái Tình sao? Sao có thể họ Tiêu?
“Sao vậy?” Tiêu Lăng Thiên híp mắt, vẻ mặt của Lâm Vãn Y là ý gì? Chẳng lẽ đã biết thân phận của mình?
“Không, chỉ là, lễ tế Phong Thần năm ngoái tại hạ từng gặp mặt công tử, khi đó
Tô tiểu thư gọi công tử là huynh trưởng, vì vậy tại hạ vẫn cho là công
tử họ Tô.” Hắn chưa từng quên lễ tế Phong Thần năm ngoái, bởi vì không
tìm thấy huynh trưởng mà Tô Tái Tình mới quen biết với mình. Sau đó nhìn thấy bọn họ ôm nhau dưới bầu trời đầy pháo hoa, hắn còn cảm thấy không
khí giữa hai huynh muội bọn họ có chút kỳ quái. Lúc này nghe thấy họ của bọn họ khác nhau, hắn đột nhiên có một cảm giác không muốn đối mặt với
sự thật.
Lễ tế Phong Thần năm ngoái? Ngón tay Tiêu Lăng Thiên lướt
qua viền vàng trên chén sứ. Thật thú vị, lễ tế Phong Thần năm ngoái hắn
cũng nhận được tin tức liên quan tới Lâm Vãn Y, không ngờ lúc đó bọn họ
lại ở cùng một nơi, chỉ cách nhau trong gang tấc, nhưng cho đến hôm nay
mới gặp mặt, không biết rốt cuộc nên coi đây là vô duyên hay có duyên.
“Chúng ta là huynh muội bên ngoại.” Hắn bình tĩnh đáp lời, cũng không bỏ qua một tia ảm đảm trên mặt Lâm Vãn Y.
Mạc tiên sinh không biết mối quan hệ giữa bọn họ, lúc này cũng nói chen
vào: “Xin hỏi Tiêu công tử làm quan ở đâu, lần này đến đây có việc gì?”
“Bản thân đảm nhiệm một chức quan nhỏ trong triều, về phần mục đích đến đây
lần này, vốn là để đón muội muội về nhà, ai ngờ lại có kẻ to gan hành
thích muội muội, tất nhiên ta phải điều tra việc này rõ ràng.” Khi nói
những lời này, hắn cười nhạt, chỉ là trong nụ cười kèm theo cả sát ý
lạnh như băng, khiến cho trên người hắn hiện lên một loại khí tàn nhẫn
mà tao nhã.
Mọi người âm thầm hoảng sợ, sát khí của nam nhân này thật lạnh, sắc mặt vừa thay đổi đã ẩn hiện vẻ khát máu, không giống một quan gia tầm thường. Nghĩ tới vị tiểu thư kia cũng cao quý, ung dung, khí
chất không giống bình thường, khiến cho người ta vô cùng tò mò về thân
phận thật sự của bọn họ.
Quan gia họ Tiêu? Lâm Vãn Y giật mình trong
lòng, nếu nói đến quan lớn họ Tiêu, vang danh khắp đại lục thì chỉ có
một. Suy nghĩ cẩn thận, tuy nói rất không có khả năng, nhưng độ tuổi
kia, thân hình kia, khí thế coi thường thiên hạ kia cùng với diện mạo
tuấn tú không gì sánh nổi trong lời đồn đại. Hắn không khỏi bị ý nghĩ
trong đầu làm cho sợ hết hồn, sẽ không thật sự là vị đó chứ?
“Ta nghe nói Vân hải Kim Châm này là loại trà vô cùng quý hiếm chỉ tiến cống cho hoàng cung, hôm nay công tử lại dùng trà này để chiêu đãi chúng ta. Thứ lỗi cho ta mạo muội, xin hỏi Tiêu công tử và đương kim nhiếp chính
vương điện