Ngâm Vịnh Phong Ca

Ngâm Vịnh Phong Ca

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211002

Bình chọn: 7.00/10/1100 lượt.

rước.

“Nàng có biết đây là nơi nào không?” Tiêu Lăng Thiên vừa đi vừa hỏi nàng.

Tay vòng quanh cổ hắn, Dạ Nguyệt Sắc lắc đầu. Phong cảnh ban đêm ở nơi này

xinh đẹp tuyệt trần như thế, nói vậy ban ngày lại càng tráng lệ. Nhưng

hiện tại, con đường bọn họ đi qua cỏ dại mọc khắp nơi, hai bên thỉnh

thoảng có những bàn đá xanh gãy lìa cùng với di tích kiến trúc đổ nát,

hoang vu giống như một lâm viên bị bỏ hoang.

Đi tới trước một hồ nước nhỏ, cuối cùng Tiêu Lăng Thiên cũng để Dạ Nguyệt Sắc xuống. Dưới ánh

trăng, hắn bắt đầu chậm rãi cởi y phục của mình xuống.

Bắt đầu từ áo

khoác, ngón tay hắn linh hoạt cởi bỏ từng dây lưng, áo ngoài, áo trong,

quần ngoài, quần lót cho đến khi trần như nhộng. Động tác của hắn tự

nhiên ưu nhã như thế, lộ ra trước mặt Dạ Nguyệt Sắc một thân thể nam

tính rắn rỏi, mang theo sức hấp dẫn tà ác. Thân thể nam tử ngang tàng,

hàm chứa sức mạnh vô tận, bả vai rộng, lồng ngực cường tráng, lưng thon

bụng gọn, hai chân thon dài có lực, da thịt nhẵn mịn, tỷ lệ vóc người

hoàn mỹ, không chỉ khuôn mặt, mà toàn thân cao thấp đều là kiệt tác.

Dạ Nguyệt Sắc mê muội nhìn hắn, dưới ánh trăng, hắn hoàn mỹ giống như một

pho tượng, mạnh mẽ như thế, tao nhã như thế, không mang theo một chút

dục vọng. Hắn đi từng bước tới, vươn tay cởi dây lưng áo choàng của Dạ

Nguyệt Sắc.

Dạ Nguyệt Sắc lẳng lặng đứng đấy, mặc cho hắn cởi từng

phần y phục của nàng xuống. Có sự khác biệt so với sự hoàn mỹ nam tính

của Tiêu Lăng Thiên, thân thể của nàng mềm mại tinh tế, da thịt bóng

loáng yểu điệu dưới ánh trăng. Thân thể chưa phát triển đầy đủ nhưng

cũng đã có nét uyển chuyển của thiếu nữ, khí chất của nàng cao quý trong trẻo lạnh lùng, nhưng đường cong lại dịu dàng ngoài dự đoán, luôn khơi

dậy dục vọng ngang ngược trong lòng Tiêu Lăng Thiên. Nàng đứng dưới ánh

trăng như là một tiên nữ trong mộng ảo, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể mọc ra đôi cánh, theo gió bay mất trong ánh trăng, cho nên Tiêu

Lăng Thiên luôn muốn bắt được nàng, hung hăng ép nàng dưới thân, không

chút lưu tình xâm chiếm nàng, phá tan nàng thành từng mảnh, khiến nàng

không cách nào bay đi được nữa.

Nếu ngày đó thật sự xảy ra, Tiêu Lăng Thiên không chút nghi ngờ rằng mình có thể làm như vậy, nhưng hôm nay

hắn chỉ muốn nàng nghỉ ngơi thật tốt. Tiêu Lăng Thiên đi xuống hồ trước, sau đó vươn tay về phía Dạ Nguyệt Sắc.

Dạ Nguyệt Sắc nắm lấy tay

hắn, đi từng bước xuống nước. Không ngoài dự tính, nơi này quả nhiên là

suối nước nóng, nhưng nhiệt độ không quá cao, cũng không có mùi lưu

huỳnh, ấm áp thoải mái vô cùng, Tiêu Lăng Thiên dẫn nàng đi sang bên

cạnh vài bước, sau đó ngồi xuống, thuận tiện cũng ôm nàng vào trong

lòng.

Dạ Nguyệt Sắc ngồi xuống mới phát hiện nơi này vốn là những bậc đá, Tiêu Lăng Thiên ngồi xuống nước chưa quá ngực, nhưng Dạ Nguyệt Sắc

dù ngồi ở trên bậc đá nước cũng đã đến cổ. Áp lực dội vào tim khiến cho

nàng cảm thấy sợ hãi, giống như thứ vẫn quấy nhiễu kiếp trước của nàng

vừa trở lại. Cho nên nàng chỉ thích ngồi trên đùi Tiêu Lăng Thiên, khiến cho bộ ngực của mình lộ một nửa trên mặt nước.

Hai tay ở dưới nước

ôm eo Tiêu Lăng Thiên, Dạ Nguyệt Sắc tựa đầu vào ngực hắn, khẽ nhắm mắt

hưởng thụ sự ấm áp của dòng nước nóng. Tay Tiêu Lăng Thiên đặt trên sống lưng bóng loáng của nàng, cảm thụ da thịt như tơ lụa ấm áp.

“Nơi này gọi là Kính Hồ, sở dĩ thành Lam quanh năm sương mù, cũng là vì nơi đây

nhiều suối nước nóng. Mà nước nơi này trong lành, độ ấm vừa phải, rất

tốt để xua đi mệt nhọc, cho nên hoàng triều Cảnh Dung trước đây vẫn coi

nơi này là bãi tắm hoàng gia, sau đó, hoàng triều Cảnh Dung bị diệt, lúc ấy rất nhiều hoàng thân quốc thích bị giết ở đây, vì vậy thời đại này

đồn đại nhiều chuyện ma quái, dần dần chỗ này cũng bị bỏ quên.”

Tiêu

Lăng Thiên vừa ôm lấy nàng, nhẹ nhàng xoa tan những dấu vết sáng nay hắn lưu lại trên người nàng, vừa giải thích cho nàng lịch sử nơi này. Dạ

Nguyệt Sắc dựa vào ngực hắn, mùi hương gỗ thông nhàn nhạt trên người hắn cùng hơi thở nam tử tỏa ra bên mũi nàng. Rõ ràng không uống rượu, nhưng nàng cũng thấy ngây ngất.

“Những năm trước đây, khi tới thành Lam,

ta đã từng tới nơi này, nhưng đó là ban ngày. Bây giờ buổi tối đưa nàng

tới, nàng có sợ quỷ hay không?” Hắn khẽ cười, nhẹ giọng hỏi bên tai

nàng.

“Còn chàng?” Nàng hỏi ngược lại, ánh mắt sáng rực rỡ như sóng nước.”Chàng có sợ quỷ hay không?”

“Ta? Ta không tin thần quỷ.”

“Có lẽ chàng sai lầm rồi.” Nàng ngồi thẳng lên, thẳng thắn nhìn thật sâu

vào mắt hắn, vẻ mặt nghiêm túc. Nàng chưa từng nghĩ sẽ vĩnh viễn giấu

giếm hắn, hôm nay có lẽ là cơ hội tốt.

“Bởi vì, có lẽ ta chính là quỷ.”

Tiêu Lăng Thiên nhíu mày, rõ ràng đây là một trò cười, nhưng hắn không cách

nào giải thích tại sao tim mình đột nhiên trầm xuống.

“Nàng không thường nói đùa.”

“Đây không phải là một trò đùa. Ta đã nói sẽ có một ngày nào đó ta nói cho

chàng biết về chuyện của ta, hay là chàng không muốn biết?”

Tiêu Lăng Thiên thấy trái tim mình trĩu nặng, lời của nàng khiến hắn thấy cảm

thấy sợ hãi, phải biết rằng rất nhiều năm qu


Old school Easter eggs.