Ngâm Vịnh Phong Ca

Ngâm Vịnh Phong Ca

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328670

Bình chọn: 9.5.00/10/867 lượt.

ốn nhân gian đầy mưa gió, bước vào dòng suối thanh khiết này.

Dạ Nguyệt Sắc vội vàng lấy khăn gấm ra lau nước mưa trên mặt cho hắn. Tiêu lăng Thiên không nói gì, chỉ chăm chú nhìn nàng, giữa lông mày như có

nỗi buồn sâu thẳm.

Dạ Nguyệt Sắc chưa từng nhìn thấy hắn như vậy,

Tiêu Lăng Thiên mà nàng thấy luôn hăng hái, coi thường nhân gian, chưa

bao giờ gặp chuyện nào hoặc người nào hắn không có cách nắm giữ, bất cứ

lúc nào, chỉ cần hắn khẽ mỉm cười, khẽ động ngón tay là có thể nắm chắc

phần thắng, hôm nay đã xảy ra chuyện gì khiến hắn lộ ra vẻ mặt như thế?

“Thế này là thế nào?” Nàng vừa lau mặt cho hắn vừa nói: “Xảy ra chuyện lớn sao? Vì sao không che ô lại đứng trong mưa?”

“Không có gì.” Tiêu Lăng Thiên nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng, nhỏ giọng nói bên tai nàng: “Không có gì.”

Hắn đang lo lắng chuyện gì đó. Dạ Nguyệt Sắc lập tức nghĩ tới vừa rồi hắn

gặp mặt Mộ Dung Tư Duệ, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì lớn ngoài dự tính

của hắn?

Nàng vươn tay ra vòng quanh eo hắn, nàng không thể làm gì

cho những chuyện đó, nhưng nếu nàng có thể trở thành niềm an ủi của hắn, trở thành bến bờ để hắn trở về mỗi khi mệt mỏi, nàng sống như vậy coi

như cũng không vô nghĩa.

“Ta làm nàng ướt rồi.” Tuy nói vậy nhưng hắn vẫn ôm lấy nàng, không muốn buông ra. Hương thơm thanh đạm của nàng

thấm vào tim hắn, khiến cho hắn không muốn buông ra.

“Không sao, ta thích chàng ôm ta, cho dù bị ướt.” Giọng nói của nàng mang theo tiếng cười khẽ, nàng cũng không buông.

Im lặng một lúc lâu sau, Tiêu Lăng Thiên đột nhiên nói: “Vừa rồi nghe khúc nhạc của nàng, đột nhiên cảm thấy nàng muốn bay đi. Trước kia nàng từng nói muốn đi thăm thú thiên hạ, hiện giờ tuy đang ở giang hồ, nhưng nàng vẫn bị giam hãm trong đôi tay của ta. Đôi lúc ta nghĩ, ta chỉ cần nàng

hạnh phúc, nhưng liệu có phải trái tim ta đang trói buộc nàng, không cho nàng sống theo cách mà nàng muốn.”

Dạ Nguyệt Sắc ngẩn ra, từ trong lồng ngực hắn ngẩng đầu lên nhìn hắn không dám tin.

“Chàng phiền não vì chuyện này?”

Nhìn hắn mím môi, vẻ mặt như đứa trẻ ngang bướng đang tức giận, sắc mặt Dạ Nguyệt Sắc bỗng giãn ra.

“Nếu như ta nói đúng, chàng có để ta đi không?”

“Dù khiến nàng bị ướt, nhưng ta vẫn muốn ôm nàng. Dù trói buộc nàng, ta

cũng quyết không buông.” Ánh mắt của Tiêu Lăng Thiên thật sâu, sự kiên

quyết trong đáy mắt không cho phép người khác nghi ngờ: “Nếu nàng đau

khổ, ta sẽ dùng nỗi đau khổ của mình để đền bù cho nàng, nhưng để nàng

đi, ta không có cách nào làm được.”

“Ta tưởng chàng sẽ nói: chỉ cần

nàng hạnh phúc, ta sẽ để nàng đi. Yêu một người không phải chỉ cần người đó hạnh phúc là được sao?” Nàng hơi oán giận, bĩu môi làm nũng với hắn.

“Đó là tiêu chuẩn của người tốt, từ lần đầu tiên nàng nhìn thấy ta đã phải

biết ta còn kém tiêu chuẩn này rất xa.” Hắn có chút khinh thường, nếu

hắn có thể làm được chuyện như vậy thì hắn tuyệt đối không phải Tiêu

Lăng Thiên ngày hôm nay.

“Ta từng rút được một quẻ thẻ.” Nàng cười,

giơ tay lên vén mái tóc ẩm ướt của hắn ra sau tai, nhớ lại câu thơ trên

quẻ thẻ xin được trong lễ tế Phong Thần năm đó: ““Yên lung hàn thủy

nguyệt lung sa*, thiên hạ không chỗ nào không là nhà”. Khi đó ta một

lòng muốn thoát khỏi hoàng cung, cho rằng quẻ thẻ đó nói ta phải chạy ra ngoài, lấy bốn biển là nhà, nhưng bây giờ ngẫm lại, có lẽ là nói nhà

của ta hiện giờ đang ở dưới tầm tay của chàng không chừng.”

* Yên lung hàn thủy nguyệt lung sa: khói trùm nước lạnh, trăng lồng cát. Ý là sự vật này bao trùm lấy sự vật kia.

“Giống như cái tên nàng đã đặt cho ta, Trục Nguyệt, Trục Nguyệt, vừa có thể là xua đuổi, vừa có thể là theo đuổi?” Sắc mặt hắn hơn xuôi xuống, lông

mày giãn ra.

“Không sai.” Nàng nắm lấy tay hắn. “Ta rất hạnh phúc,

thật sự như vậy. Ta không phải là người có chí lớn trong lòng, không thể vì tự do mà vứt bỏ tất cả. Đối với ta mà nói, có thể sống cùng người ta thương một cuộc đời yên bình hạnh phúc hơn nhiều so với chuyện phiêu

bạt tứ hải. Mặc dù ta sợ cuộc sống quá nhiều quy củ trong hoàng cung,

nhưng ta tin chàng sẽ không thật sự dùng những quy củ kia để trói buộc

ta, khiến ta không vui, đúng không?”

“Nàng thật là, nha đầu láu cá

này, đây mới là mục đích phải không?” Tiêu Lăng Thiên ra vẻ trầm mặt

xuống, ý cười trong ánh mắt lại không che dấu được.

May mắn, nàng nói hạnh phúc, may mắn, nàng không muốn rời đi, may mắn!

Nàng cười, kéo tay hắn chạy vào trong mưa, Tiêu Lăng Thiên hơi dùng sức muốn kéo nàng lại.

“Muốn làm gì, sẽ cảm lạnh.”

Nàng không nghe theo, vẫn kéo hắn: “Dù sao cũng bị chàng làm ướt rồi, ướt thêm chút nữa cũng không sao.”

Lực trên tay thả lòng, cuối cùng hắn cũng bị nàng kéo vào trong mưa. Bỏ đi, bỏ đi, theo lời nàng nói vậy, ướt thêm một chút cũng không sao.

Nguyệt Minh nhìn hai người cười đùa trong mưa, hoảng đến mức vội vàng bung ô tiến lên, lại bị Dạ Nguyệt Sắc nhẹ nhàng đẩy ra.

“Được rồi, Nguyệt Minh, mưa này không lạnh, chi bằng ngươi cũng tới đây chơi

đùa một chút đi.” Nàng quay đầu nhìn thấy Thương Hải đi tới trong mưa,

liền kêu lên: “Thương Hải, mau tới đây, lấy ô của Nguyệt Mi


Ring ring