u nhìn lại, thì ra là Tiêu Ti Vân và Lâm Vãn Y vừa mới đến. Vẻ mặt
Tiêu Ti Vân lạnh băng, mũi kiếm kề rất sát cổ nàng, hiển nhiên sẽ cắt
đứt cổ nàng không chút do dự khi nàng có bất cứ hành động bất thường
nào. Còn Lâm Vãn Y bên kia vẻ mặt bình tĩnh, trong mắt không có chút
khiếp sợ, vào giờ khắc này, Bạch Phi Loan chợt hiểu ra, thì ra từ trước
đến nay nàng chưa bao giờ thật sự giấu giếm được cặp mắt người này.
Khi Thương Hải nhận được tin báo của Tiểu Đào mà chạy đến thì nơi đây đang
diễn ra một cảnh tượng kỳ quái như vậy. Bên ngoài Tụ Nghĩa sảnh, đệ tử
Tinh La môn và Bích Thủy cung không biết từ lúc nào đã bao vây xunh
quanh những thiếu nữ mà Bạch Phi Loan mang đến, Bạch Phi Loan đứng trong sảnh, bị Tiêu Ti Vân và Lâm Vãn Y dùng kiếm kề cổ, Nam Cung Tuấn toàn
thân đẫm máu nằm bất tỉnh trên mặt đất, Lăng Tự Thủy ở bên cạnh vẻ mặt
bực tức.
Cảnh tượng này đúng là hỗn loạn, Thương Hải nhíu mày nói với Bạch Phi Loan:
“Ngươi chính là Thương Hải Di Châu?”
“Đúng vậy.”
“Nghe nói ngươi muốn gặp công tử nhà ta?”
“Đúng.”
“Vậy đổi y phục trước đi.” Thương Hải thản nhiên nói. Bạch Phi Loan cảm thấy rất bị sỉ nhục, nàng bị mấy hạ nhân nhục nhã
trước mắt thuộc hạ của mình. Nhưng dù như vậy nàng cũng không có sự lựa
chọn nào khác, chỉ có thể sai một thuộc hạ của mình cầm một chiếc váy
hồng tới để thay, lúc này mới có thể tiến vào gặp Tiêu Lăng Thiên.
Khi tới được Tùng Lam viện cũng đã là thời gian ăn trưa, nhưng Tiêu Lăng
Thiên muốn nàng đợi thì nàng cũng đành ngoan ngoãn đợi. Thương Hải đi
cùng hiển nhiên không có ý muốn mời nàng dùng cơm, vì vậy nàng đành bụng đói ngồi đợi.
Đói bụng thì không nói làm gì, nhưng loại khinh thường rõ ràng này làm cho nàng tức giận. Chưa từng, chưa từng có một nam nhân nào đối xử với nàng như vậy. Nàng luôn được nam nhân nâng trong lòng
bàn tay, đối xử vô cùng cẩn thận, trăm phương nghìn kế lấy lòng. Chỉ cần nàng khẽ nhăn mặt nhíu mày, các nam nhân sẽ hận không thể dùng toàn bộ
báu vật trong thiên hạ để đổi lấy một tiếng cười của nàng, nhưng hiện
giờ Tiêu Lăng Thiên lại để nàng đói bụng đợi suốt hai canh giờ.
Nhưng dù có tức giận hơn nữa nàng cũng chỉ có thể ngoan ngoãn chờ đợi, trải
qua trận đánh vừa rồi tại Tụ Nghĩa sảnh, Bạch Phi Loan càng thêm khẳng
định Tiêu Lăng Thiên chỉ có thể là bạn, không thể là kẻ địch. Võ công
của Tiêu Ti Vân và Lăng Tự Thủy đều mạnh hơn nàng một chút, còn bốn thị
vệ mang mặt nạ đang canh giữ ở phòng khách lúc này cảm giác còn lại lợi
hơn hai người bọn họ, gần như đã đạt tới cảnh giới cao nhất. Còn thủ hạ
của mình đa số chỉ dùng sắc đẹp để mê hoặc lòng người, thật sự phải động thủ sẽ hoàn toàn không thể chống đỡ.
Những môn phái võ lâm khác,
Bạch Phi Loan thông qua sắc đẹp hoặc thủ đoạn uy hiếp cũng khống chế
được một số, có lẽ đây là cửa ải duy nhất mà nàng phải thương lượng.
Sau hai canh giờ khổ sở chờ đợi, khi mặt trời sắp khuất bóng sau dãy núi
phía Tây, cuối cũng Tiêu Lăng Thiên cũng khoan thai đi tới. Vừa rồi mới
cùng Dạ Nguyệt Sắc say sưa triền miên, lúc này tâm trạng hắn đang rất
tốt.
Bạch Phi Loan vừa nói vừa dịu dàng nhún gối chào làm rung động lòng người:
“Tiêu công tử.” Đôi mắt sáng của Bạch Phi Loan giống như long lanh ánh nước, ánh mắt dịu dàng như muốn hòa tan Tiêu Lăng Thiên.
“Tiêu công tử!” Nàng lại gọi một tiếng nữa, trong giọng nói có tình cảm dịu
dàng vô hạn, rồi lại không nói thêm gì nữa, chỉ đưa mắt nhìn hắn đầy ẩn
tình, như có nghìn vạn lời muốn nói lại không nói ra miệng.
Tuyệt sắc nhân gian như thế, tình ảm ấm áp động lòng người như thế, nam nhân bình thường chỉ sợ đã tan thành một vũng nước xuân chảy tới chân nàng, nhưng Tiêu Lăng Thiên lại chưa từng là một người bình thường.
Mây mưa
xong, hắn đã tắm rửa thay quần áo, tóc còn hơi ẩm ướt, không mang phát
quan mà chỉ buộc nhẹ lên, càng lộ ra vẻ mặt thâm trầm, mặt mày tinh xảo
vô song. Lúc này hắn đang dùng nắm tay chống vào quai hàm, lười biếng
cong khóe môi, ánh mắt đầy vẻ chế giễu.
“Ta nói này Bạch tiểu thư,
nếu ngươi có thời gian diễn trò xiếc đáng xấu hổ này chi bằng mau nói rõ ý đồ của ngươi khi đến đây đi. Lòng kiên nhẫn của ta luôn luôn không
nhiều, ngươi sắp hết thời gian rồi.”
Được rồi, trải qua mấy lần dò
xét, Bạch Phi Loan có thể khẳng định mỹ nhân kế của mình không có bất kỳ tác dụng nào với nam nhân này, nàng cũng chưa ngu đến mức giở thuật
nhiếp hồn ra trước mặt cao thủ, trừ khi nàng không muốn sống nữa.
Vì vậy nàng hơi chỉnh lại trang phục, thu hồi ý định dùng sắc đẹp mê hoặc, lần nữa trịnh trọng cúi chào.
“Tiện thiếp Bạch Phi Loan ra mắt Tiêu công tử. Tiêu công tử thân thể an khang, phúc thọ lâu dài.”
“Nói đi.” Giọng nói đã có chút mất kiên nhẫn.
Bạch Phi Loan khẽ cân nhắc trong lòng, hai đầu gối quỳ thật mạnh xuống trước mặt Tiêu Lăng Thiên, hai tay đặt trên đất, thân người cúi sâu, trán đặt trên hai mu bàn tay, thực hiện đại lễ long trọng nhất Ngâm Phong quốc.
“Tiện thiếp Phi Loan chính là di hậu của tiền triều, hai trăm năm nay gia tổ
không có lúc nào không tìm cách phục quốc. Thế nhưng Dạ thị và Tiêu thị