như tranh vẽ.
Đọc sách một lúc đã tới thời gian dùng cơm
tối, Bạch Phi Lân đối đãi với Dạ Nguyệt Sắc cũng coi là có lễ nghĩa, rất để ý đến vấn đề ăn mặc của nàng. Cơm tối tinh xảo ngon miệng, tiếc rằng Dạ Nguyệt Sắc không có tâm trạng thưởng thức, chỉ ăn qua loa vài miếng
rồi bảo bọn họ dọn xuống.
Ngày mùa đông ở nơi đây tốt rất sớm, vừa
dùng cơm tối xong đã đến lúc phải thắp nến. Không đủ ánh sáng, Dạ Nguyệt Sắc không muốn ảnh hưởng đến mắt nên không đọc sách nữa, nàng ngồi
xuống gảy đàn, những âm thanh vang vang xa xôi phát ra từ chiếc đàn bằng gỗ sam, mang theo tiếng lòng của nàng bay thẳng đến chín tầng mây.
Trong lúc lơ đãng, nàng nhớ tới những ngày nàng cầm tiêu hợp tấu cùng Tiêu
Lăng Thiên trong ngự hoa viên, giữa một rừng hoa mai thơm ngào ngạt.
Nàng áo trắng như tuyết, hắn áo đen như mực, hai màu sắc trái ngược nhau nhưng lại vô cùng hài hòa, giống như chính bọn họ. Không cần lời nói,
chỉ cần một nụ cười mỉm trên khóe môi, một cử động trên đuôi lông mày,
bọn họ đã hiểu được tâm ý của nhau.
Bên tai dường như vang lên tiếng
tiêu của hắn, đầu ngón tay Dạ Nguyệt Sắc ngừng lại trong thoáng chốc,
trong lòng thầm bật cười, mới chỉ chia cách có hai ngày thôi mà nàng đã
mong nhớ đến mức sinh ra ảo giác rồi!
Nhưng tiếng tiêu kia ngày càng
rõ ràng, nhẹ nhàng văng vẳng trong đêm đông yên tĩnh, hòa quyện với
tiếng đàn của nàng. Dạ Nguyệt Sắc rung động trong lòng, đôi môi hiện lên một nụ cười nhạt như mây trôi. Ngón tay không ngừng phát ra những tiếng đàn quấn quanh tiếng tiêu kia, giống như nỗi nhớ triền miên, khắc cốt
ghi tâm.
Ngay từ khi tiếng tiêu mới vang lên, Lưu Chu đã cầm chặt
kiếm trong tay, đề cao cảnh giác, lúc này lại thấy vẻ mặt Dạ Nguyệt Sắc
như vậy, không cần hỏi cũng biết là ai đã tới. Dạ Nguyệt Sắc kết thúc
một khúc nhạc, đứng dậy vươn người mở tung hai cánh cửa sổ, ánh trăng
màu bạc đổ vào, có thể nhìn thấy rõ ràng căn phòng trống trải.
Hắn
ngồi yên vị trên bức tường rào phía đối diện, không mặc áo khoác, trường bào màu đen thêu chỉ vàng tung bay trong gió, sáng tỏ dưới ánh trăng,
thật giống như một con chim ưng mạnh mẽ muốn vỗ cánh bay lượn. Cầm một
chiếc tiêu bằng ngọc tím trong tay, hắn lẳng lặng nhìn nàng mỉm cười.
Hàng lông mày anh tuấn cao ngạo, đôi môi mỏng sắc sảo, đặc biệt là đôi
mắt chấn động lòng người, vừa sáng như sao lại vừa tăm tối khó dò, gương mặt tuy là tuyệt sắc vô song trong nhân gian nhưng cũng khôi ngô cao
ngạo nói không nên lời.
Dáng vẻ hào hùng sắc nhọn như vậy, chỉ có thể là Tiêu Lăng Thiên!
Dạ Nguyệt Sắc cứ nhìn hắn như vậy, giống như bị phong thái của hắn mê
hoặc, chỉ lặng lặng mỉm cười. Sau khi đẩy cánh cửa sổ ra, nàng đứng đó,
trong một bộ y phục màu xanh nhạt, như khói lại như mộng, dung nhan luôn thuần khiết đến lạnh lùng kia vì một nụ cười thản nhiên mà nhu hòa hơn
nhiều, ánh trăng xanh ngọc chiếu xuống khiến nàng chói mắt như thần
tiên, là một tuyệt sắc giai nhân không thể thay thế trong trái tim Tiêu
Lăng Thiên.
Bên này, hai người yên lặng nhìn nhau không nói gì, bên
kia, đoạn cầm tiêu hợp tấu của bọn họ đã kinh động đến thị vệ trong
viện, nhận được mệnh lệnh của Bạch Phi Lân, bọn chúng không kinh động
hai người mà nhanh chóng đi bẩm báo cho Bạch Phi Lân.
Bạch Phi Lân
đang nghị sự cùng mấy vị trưởng lão trong thư phòng. Năm nay, các vị
trưởng lão của các nhánh bên vì chuyện chia bạc thế nào mà ngấm ngầm đấu đá nhau, còn không ngừng dùng đủ loại biện pháp để gây áp lực với hắn.
Vẻ mặt Bạch Phi Lân không chút thay đổi, nhưng bàn tay đã siết lại thật
chặt. Mấy lão già này, chỉ riêng triều đình đã khiến Bạch gia bọn họ thở không ra hơi, mấy lão còn vì lợi ích cá nhân mà tranh đấu không ngừng,
một gia tộc như vậy, rốt cuộc vì cái gì mà hắn phải tiếp tục duy trì!
Trước cửa xuất hiện một bóng người màu xám nhạt, cúi đầu chắp tay cung kính
đứng ở đó, đó chính là ảnh tử hắn đã sắp xếp canh chừng Dạ Nguyệt Sắc. Y tới đây lúc này, hẳn là bên kia đã có tin tức, hoặc là… người kia đã tự mình đến?
Bạch Phi Lân nhướng mày, không nghe mấy lão già kia nói
nhảm nữa, đứng dậy nói thân thể khó chịu rồi lập tức xoay người đi vào
nội thất, rất nhanh, người áo xám kia đã đi vào từ cửa mật, báo cáo với
hắn chuyện Tiêu Lăng Thiên đến.
Sắc mặt Bạch Phi Lân vô cùng hiểm độc, ánh mắt nhìn ảnh vệ còn bén nhọn hơn kim châm.
“Một đám phế vật, một người sống sờ sờ ra vào Tường Phong viện mà không ai phát hiện ra! Ta nuôi các ngươi có ích gì!”
Ảnh vệ kia chỉ có thể quỳ xuống mặt đất xin tha tội, vị chủ tử này vui buồn khó dò, kết quả của Tề Tâm Cương y đã nghe qua.
“Đi gọi tất cả ảnh vệ tới bảo vệ Tường Phong viện, tuyệt đối không thể để cho tên họ Tiêu kia mang người đi.”
Ảnh vệ nhận lệnh, Bạch Phi Lân mang theo sắc mặt thâm trầm, dùng khinh
công, thông qua cửa bí mật hướng về phía Tường Phong viện. Dọc đường,
không ít hộ vệ tuần tra nhìn thấy hắn đều rối rít hành lễ, cơn giận của
Bạch Phi Lân càng bốc lên, không nói một lời đã đi thẳng.
Trong Tường Phong viện, Dạ Nguyệt Sắc và Tiêu Lăng Thiên nhìn nhau một lúc lâu rồi
đột nhiên