Snack's 1967
Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến

Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327373

Bình chọn: 8.5.00/10/737 lượt.

chỗ tốt rồi, cậu cam chịu số phận đi." Mễ Ngư nhíu mày, đi giày cao gót, uốn eo thon nhỏ một cái, bộ dáng kia gọi là đắc ý, miệng còn khiêu khích nói: "Tớ giúp cậu giữ cửa ải, nếu như hôm nay chàng trai đẹp này lọt vào mắt của tớ, cậu lập tức quăng Tịch Thạc Lương, thật không biết anh ta tốt thế nào." Mễ Ngư tính đánh cho lốp bốp vang dội.

"Cậu không hiểu." An Dĩ Nhược bước nhanh hai bước, quật cường nói: "Yêu anh ấy không phải là bởi vì anh ấy tốt chỗ nào, mà là bởi vì yêu anh ấy cảm thấy anh ấy chỗ nào cũng tốt, cho dù là khuyết điểm."

"Chua đến răng tớ cũng rớt." Mễ Ngư làm bộ run run trên người nổi da gà, giọng nói hơi khinh thường, "Không phải cậu nói muốn yên tĩnh, nếu như thật sự không hợp thì tách ra, bây giờ lại thấy anh ta chỗ nào cũng tốt?"

"Ở cùng nhau thời gian dài như vậy, nếu như nói một câu tách ra là có thể dứt bỏ, tớ thật sự sẽ hoài nghi suy cho cùng có yêu hay không." Dường như chạm đến nỗi lòng, vẻ mặt An Dĩ Nhược ảm đạm, cô dừng một chút, tiếp tục nói: "Đối với tình yêu, giữa nam và nữ rõ là khác biệt, họ không biết, ở trước mặt tình yêu, phụ nữ đặc biệt có thể chịu được cực khổ chịu được vất vả, không để cho họ chịu khổ nhọc, trái lại họ mất hứng." Cho nên khi đau lòng vì Tịch Thạc Lương cô rất vất vả tránh cho quá thường xuyên gặp mặt, cô mới có thể tỏa ra cảm giác mất mát, nhất là khi nhìn thấy anh đi ăn cùng với bạn bè, mới có thể không chịu nổi thôi.

Mễ Ngư chú ý tới sắc mặt của cô, trong lòng có chút khó chịu. Vì một tình yêu, thiên sơn vạn thủy mà phiêu dương qua biển, cuối cùng lại từ bỏ tiền đồ xán lạn trở về bên cạnh anh ta, đối với cố chấp của cô, Tịch Thạc Lương cũng biết quý trọng? Nếu như đi đến cuối cùng, kết quả cũng chẳng phải như cô mong đợi, cô có chịu đựng được?

Mễ Ngư vươn tay nắm lấy tay của cô, vừa định mở miệng, lại bị An Dĩ Nhược giành trước một bước nói: "Tớ cảnh cáo cậu đừng an ủi tớ, nếu bàn về nói đạo lý, cậu chưa hẳn là đối thủ của tớ." Mỉm cười, cô bình tĩnh nói: "Yên tâm, nếu quả có một ngày chúng tớ tách ra, tớ nhất định có thể dứt bỏ anh ấy." Nói xong, cô quay đầu, ánh mắt nhìn thẳng phía trước.

Thật sự có thể dứt bỏ sao? Thực ra thì cô cũng không biết. Song, có một đạo lý An Dĩ Nhược biết, muốn, thích, không nhất định là có thể đạt được, nhưng, có lẽ cô không cam lòng. Là cô không đủ dịu dàng? Hay là cô không đủ quyến rũ? Tại sao Tịch Thạc Lương đối với cô làm như vĩnh viễn không có cảm giác một ngày không gặp như cách ba năm? Rốt cuộc cô không tốt chỗ nào? Nhưng nếu như nhất định không yêu, những truy cứu này lại có ý nghĩa gì? Bằng không thì thoải mái buông tay, vì mình lưu lại danh dự và kiêu ngạo cuối cùng. Cho nên cô mới nói, nếu như tách ra, cô có thể dứt bỏ.

Mễ Ngư không nói. Đột nhiên trong lúc đó, cô có chút không hiểu được An Dĩ Nhược, ở trong lời nói của cô ấy, cô rõ ràng nghe ra sự thất vọng và chán chường, nhưng vì sao cố tình phải chờ tới lúc thương tích đầy mình mới không thể không lựa chọn dứt ra chứ? Nếu đổi lại là cô, cô nhất định sẽ rời đi trước khi người khác tới làm tổn thương mình.

Suy cho cùng Mễ Ngư cũng không phải là An Dĩ Nhược, An Dĩ Nhược tựa hồ không biết yêu một người cũng nên có chỗ cất giữ, không phải một mực bỏ ra là có thể.

Ở trong tình yêu, rốt cuộc là tùy tâm mà đi, hay là lý trí mà đi, cho đến nhiều năm về sau, họ vẫn không thể tìm được đáp án xác thực, nhưng có một điều lại không để cho người ta nghi ngờ, đó chính là, người muốn đi không giữ được, tình yêu muốn tới không ngăn được.

Đề tài này không vui lắm, không thích hợp tiếp tục kéo dài nữa, hai người ăn ý lựa chọn có chừng có mực. An Dĩ Nhược kết thúc suy nghĩ của mình thay Mễ Ngư đến cuộc xem mắt, Mễ Ngư tương đối không hiền hậu mà ngồi ở ghế sau xem náo nhiệt, đương nhiên cũng không phải đơn thuần muốn xem náo nhiệt, cô là muốn tạo ra cho An Dĩ Nhược nhiều cơ hội hơn, vào thời điểm thích hợp thúc đẩy cô biết người thích hợp, sớm ngày quăng người bận rộn Tịch Thạc Lương. Cho tới nay, Mễ Ngư đối với anh ta cũng không có cảm tình, mặc dù anh ta khôi ngô phóng khoáng, bây giờ sự nghiệp lại thành công, có thể nói là một người trai tân có đủ ba thứ: có xe, có nhà, có tiền, nhưng chỉ là khiến cô rất không yên tâm, mỗi lần nhìn thấy anh ta cười nhạt, cũng nhịn không được lo lắng cho An Dĩ Nhược. Mễ Ngư cứ có cảm giác nụ cười của anh ta mang theo cảm giác xa cách không để cho người khác tiếp cận, gần gũi như An Dĩ Nhược cũng không đi vào lòng của anh ta, nhưng về chuyện này, Mễ Ngư không có quyền quyết định.

Xem mắt kết thúc, lúc các cô trở lại bãi đỗ xe chuẩn bị về nhà, cô gái kia vẫn còn đậu ở chỗ đó, song, trên xe cũng không có người. Đương nhiên, hai người cười đùa cũng không có chú ý tới có chiếc xe vẫn cẩn thận theo sát ở đằng sau các cô, lại càng không phát hiện có người giấu khẩu súng lục phi pháp thần không biết quỷ không hay đặt vào trong xe của các cô, mà khi xe của các cô bị các đặc cảnh ngăn lại, thì có người xa xa chú ý tới nhất cử nhất động ở đây, khẩn trương và hưng phấn.

"Tôi nhớ ra rồi." An Dĩ Nhược suy nghĩ rất lâu, cuối cùng lên tiếng,