XtGem Forum catalog
Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến

Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328343

Bình chọn: 7.5.00/10/834 lượt.

ển sang ngồi vào bên giường, ở dưới tình huống cô chưa tỉnh cẩn thận kéo người cô vào trong ngực, "Ngày chủ nhật thật tốt còn dọa anh giật mình."

"Ừm..." Làm như nghe được anh oán trách, người ngủ mê khe khẽ bật ra tiếng nói mớ, khuôn mặt nhỏ nhắn tự nhiên mà cọ xát vào trong lòng anh.

Mục Nham cười khẽ, ôm cô dựa vào bên giường, nhắm mắt lại như có vẻ đăm chiêu.

Sáng sớm, An Dĩ Nhược hít thở không khí trong lành tỉnh lại, lúc phát hiện là nằm ở trên giường bệnh, mới nhớ tới chuyện bị mắc kẹt trong thang máy, nghiêng đầu nhìn khuôn mặt điển trai của Mục Nham, mỉm cười dùng mặt cọ xát vào cằm của anh, giống như con chó nhỏ.

Mục Nham nhíu mày, đưa tay đè lại cái đầu không an phận của cô, giọng khàn khàn lười biếng đặc biệt mê người, "Tỉnh dậy liền không thành thật."

"Mục Nham..." An Dĩ Nhược sáp lại gần anh, ôm lấy eo hẹp của anh, "Tỉnh dậy đã nhìn thấy anh thật tốt." Bất giác, cô đã không muốn xa rời anh như vậy.

Mục Nham cong môi cười, vuốt tóc của cô nói: "Vậy thì sớm gả cho anh một chút, cam đoan mỗi ngày mở mắt ra là có thể nhìn thấy anh." Sau khi có quan hệ thân mật như vậy, Mục Nham nói muốn kết hôn, bị An đại tiểu thư lấy lý do yêu còn chưa đủ bác bỏ, làm anh sinh ra cảm giác vô cùng thất bại, cho nên vừa có cơ hội liền nhắc tới.

Mặc cho cô cấu véo mình, Mục Nham hôn cô, quan tâm hỏi: "Có khó chịu chỗ nào hay không? Có đau đầu hay không?"

An Dĩ Nhược cười ngọt ngào, nắm lấy tay anh không nỡ buông ra, "Ngoại trừ hơi lạnh, chỗ nào cũng tốt."

Lông mày từ từ giãn ra, Mục Nham nở nụ cười, cánh tay như là có ý thức giống mình vậy duỗi qua ôm cô vào trong ngực ấm áp, "Có phải thế này tốt hơn nhiều rồi phải không?"

"Uh`m." Cô hài lòng đáp lại một tiếng, cách bởi áo sơ mi hôn ngực của anh một cái, khóe miệng nhếch lên độ cong càng lúc càng sâu.

Đã làm kiểm tra toàn diện, xác định ngoại trừ trẹo chân ra không có vấn đề gì, Mục Nham mới cho An Dĩ Nhược làm thủ tục xuất viện, sau đó đưa cô về nhà.

Lúc mở cửa má An thấy con gái được Mục Nham bế về, sợ hãi, "Đây là thế nào? Bị ốm sao?"

"Cô đừng lo lắng, cô, cô ấy chỉ là sái chân đi đứng bất tiện." Mục Nham mỉm cười lịch sự, nghiêng người chào hỏi ông An ngồi ở trong phòng khách, "Chú An, cháu đưa Dĩ Nhược về ạ."

Ông An gật đầu, ánh mắt nhìn về phía An Dĩ Nhược có chút trách cứ, "Sao vậy, con không thể an phận một chút à?"

"Không thể trách con." An Dĩ Nhược méo miệng, "Thang máy hỏng cũng không phải con phá bậy."

Mục Nham thấy cô đáng thương cầu cứu với anh, mới biết được hóa ra An đại tiểu thư vẫn còn rất sợ bố vợ tương lai, vì thế nói: "Hôm qua thang máy của tòa nhà Ngân Khoa xảy ra trục trặc, cô ấy bị mắc kẹt ở bên trong, lúc ngã thì sái chân."

Nghe Mục Nham giải thích xong, sắc mặt của ông An mới dịu lại, thở dài nói: "Cũng chỉ có Mục Nham quản được con."

Cùng má An nhìn nhau, lại cúi đầu nhìn nhìn An Dĩ Nhược bĩu môi, Mục Nham nở nụ cười, nụ cười vô cùng dịu dàng.

Bế An Dĩ Nhược vào phòng ngủ, đặt ổn định ở trên giường xong, vuốt nhẹ vào mũi của cô, Mục Nham nói: "Nằm yên, anh đi ra ngoài nói chuyện với chú An."

"Mặc kệ ông ấy, giúp em." An Dĩ Nhược ăn vạ.

"Em không chấp nhận ép hôn." Cô phản bác, thấy anh cúi người kéo chăn cho cô, đang muốn cắn vào trên cổ của anh, chợt thấy mẹ già đứng ở cạnh cửa, mặt đột nhiên đỏ lên, "Mẹ, sao mẹ nhìn lén người ta?"

Má An cười yêu thương, thân thiết liếc mắt nhìn Mục Nham một cái, "Mục Nham à, lần này cháu biết con bé kia không phân rõ phải trái thế nào rồi đấy."

Hơi mím môi, Mục Nham chỉ cười không nói.

Cái gọi là thịnh tình không thể chối từ, Mục Nham bị ông bà nhà họ An giữ lại ăn cơm tối. Đang ngồi ở trong phòng khách chơi cờ cùng ông cụ, đột nhiên nghe thấy phòng của An Dĩ Nhược vang lên phịch một tiếng.

Ông An cau mày ngẩng đầu, Mục Nham bỗng chốc đứng lên, bước nhanh đi vào phòng của cô, đã thấy cô hiện lên tư thế hình chữ “đại”[1'> nhếch nhác nằm ở trên sàn nhà.

[1'> Chữ “Đại”: 大

"Còn chê bị thương chưa đủ nặng?" Trừng mắt với tư thế bất nhã của cô, Mục Nham trầm giọng nói, "Bảo em nằm yên một lát sao không biết nghe lời vậy, lại muốn làm gì?"

An Dĩ Nhược mặt xám mày tro ngồi ở trên sàn, ủy khuất giống như một nàng dâu nhỏ, "Người ta ngủ không được mà, muốn ngồi dậy đi phòng khách xem xem mọi người đang làm gì." Ai biết vừa mới nhảy một bước đã bị sẫy chân, thật sự là bẽ mặt.

Mục Nham thở dài, khom người ôm cô lên, miệng bắt đầu kể lể, "Chuyện tối hôm trước lái xe chạy nhanh còn chưa có tính sổ với em, bây giờ lại liên tiếp gặp rắc rối, có phải muốn viết kiểm điểm hay không?"

"Gì chứ, em mới không có." Nhắc tới tối hôm trước tự nhiên nghĩ đến chuyện bởi vì chủ động dẫn đến kích tình, gò má An Dĩ Nhược ửng hồng, cúi đầu kháng nghị, "Cũng không phải là cấp dưới của anh, em mới không viết."

"Còn dám già mồm." Đưa tay véo véo khuôn mặt của cô xem như là trừng phạt, Mục Nham nghiêm mặt dạy dỗ cô, "Đã nói qua với em bao nhiêu lần rồi lái xe chậm một chút, đều cho là gió thoảng bên tai, bảo em nằm một lát cũng có thể té ngã, có đôi khi thật hoài nghi em là làm thế nào lớn như vậy."

Người đàn ô