XtGem Forum catalog
Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến

Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327730

Bình chọn: 9.5.00/10/773 lượt.

a văn phòng, đi ở bên cạnh cô.

"Quan trọng là có tới hay không." Đàm Tử Việt trừng anh, đi vài bước lại dừng lại, nhìn An Dĩ Nhược, "Tấm thể kia còn chưa có dùng?"

A Dĩ Nhược ngẩn người, đột nhiên hiểu anh nói chính là cái gì, cười cười nói: "Tôi cũng không dùng, cho Mễ Ngư, thỉnh thoảng cô ấy sẽ đi tập thể hình."

Đàm Tử Việt ừ một tiếng, suy nghĩ một chút còn nói: "Nhưng đó là tặng cho cô." Thấy vẻ mặt anh nghiêm túc, An Dĩ Nhược có chút lúng túng, mỉm cười giải thích: "Tôi không quá thích bên trong phòng tập thể hình, lãng phí nhiều không tốt."

Đàm Tử Việt lơ đểnh khua khua tay, xoay người rời đi, khiến cho An Dĩ Nhược không hiểu ra sao, "Đây là tại sao? Tức giận."

Nhìn Đàm Tử Việt dần dần mất hẳn ở đầu bậc thang, Mục Nham khẽ nhíu mày, "Không có, cậu ta chính là như vậy."

An Dĩ Nhược nhìn bóng lưng của anh ta hừ một tiếng, nghĩ thầm, hai người đàn ông này thật sự là đáng ghét, rõ ràng đã quen thuộc muốn chết, còn cùng lúc phủ nhận, liền giận dễ sợ, bước nhanh đi tới trước mặt của anh chuẩn bị rời đi, lại bị anh gọi lại: "An Dĩ Nhược."

"Đội trưởng Mục còn có gì phân phó?" Xoay người nhìn anh, An Dĩ Nhược hất cằm hỏi.

Mục Nham gãi gãi đầu, trên mặt không hiểu ửng đỏ, "Việc ấy, lần trước thật sự xin lỗi, chấp hành nhiệm vụ... Cô đừng để trong lòng." Không biết thế nào, lời vừa ra khỏi miệng, trong lòng có chút không có cảm giác.

Nghe được anh nhắc tới chuyện lần trước, An Dĩ Nhược ngượng ngùng trả lời: "Tôi sớm đã quên."

"Buổi tối có thời gian không, tôi mời cô ăm cơm, xem như là xin lỗi."

"Xin lỗi có ích còn cần cảnh sát làm gì!" An Dĩ Nhược mở miệng đốp chát lại, thấy vẻ mặt anh thành khẩn, sau khi suy nghĩ không chút để ý nói, "Chờ vụ án phá xong anh lại mời, chẳng biết tại sao bị cuốn vào sợ gần chết, xem như là an ủi." Thấy anh muốn nói tiếp, đoạt trước nói: "Chuyện trước đó đừng nhắc tới nữa, một bạt tai kia coi như là xin lỗi rồi, chẳng lẽ tôi còn phải vì một cái tát đó lại mời anh lại?"

Mục Nham thấy hai má cô ửng đỏ, vô thức sờ soạng vào mặt, anh nói: "Trông vóc người không cao, lực tay thật không nhỏ."

An Dĩ Nhược xí một tiếng, "Lúc này có thể đi rồi chứ?"

"Có cần tôi tiễn cô hay không?" Anh hỏi.

"Hai chúng ta rất quen thuộc sao?" Ngụ ý, ngại người khác nhiều chuyện.

Mục Nham cũng không có tức giận, nhìn chằm chằm vào đôi mắt của cô, mỉm cười nói: "Cô cứ nói đi?"

An Dĩ Nhược đảo mắt, đang muốn lăng mạ anh mấy câu, di động vang lên. Nghe tiếng chuông khác, cô mặt mày hớn hở, "Cảm ơn ý tốt của đội trưởng Mục, không nhọc ngài đại giá, đi nha." Vừa đi xuống lầu vừa nhận nghe điện thoại: "Thạc Lương~"

Mục Nham không nói nữa, đi theo sau lưng cô xuống lầu, làm việc ở sảnh văn phòng lại bận rộn rất lâu, sau khi tan việc từ bãi đỗ xe đi ra thấy An Dĩ Nhược vẫn còn đứng ở dưới lầu.

Bóp còi một tiếng, anh hạ cửa xe xuống, "Lên đi, tôi tiễn cô."

"Không cần, tôi gọi xe." Mễ Ngư thực sự đi rồi, quả nhiên không có đợi cô, Tịch Thạc Lương còn nói buổi tối có việc không thể tới đón cô, An Dĩ Nhược đợi cả buổi còn chưa có gọi được xe, lại còn cố ngang ngược mạnh miệng.

"Ở đây vốn rất khó gọi xe, nhất là lúc này." Mục Nham tính tình dễ chịu giải thích, thấy cô bất động, ra lệnh: "Lên xe!"

An Dĩ Nhược nghiêng đầu nhìn quanh ven đường, vẫn không có thấy bóng dáng taxi, vừa đúng có một chiếc xe từ bãi đỗ xe đi ra, bởi vì xe của Mục Nham chắn ở phía trước làm mọi người không qua được, đợi chốc lát cũng không thấy anh di chuyển, bóp còi một tiếng thúc giục.

"Anh đi nhanh lên, chớ cản đường." An Dĩ Nhược quyết tâm cũng không có ý định đi lên, phất phất tay đuổi anh. Không phải có thành kiến với anh, chẳng qua là cảm thấy lúng túng mà thôi.

Mục Nham hơi mím môi, giống như cùng cô phân cao thấp nhất định bất động, dẫn đến xe phía sau lại vang lên hai tiếng còi, An Dĩ Nhược cùng anh so mắt to trừng mắt nhỏ cả buổi, vào lúc tiếng còi thứ ba vang lên không thể không lên xe. Người này, sao còn ngang ngược hơn cô.

"Cái người này sao anh cố chấp như vậy, hiện tại là giờ tan tầm cao điểm, rất dễ kẹt xe." An Dĩ Nhược nhân lúc thắt dây an toàn, tức giận mà nhắc nhở, tự nhiên lãng phí thời gian cả buổi không nói, lại gọi không được xe về nhà, trong lòng tự nhiên không tốt.

"Chẳng lẽ bỏ mặc cô ở đây." Mục Nham có chút nghĩa khí đáp lại một câu, đeo tai nghe để nghe điện thoại, thanh âm trầm thấp, giọng nói cung kính: "Xin chào, thư ký Trần, tôi là Mục Nham. Cha tôi tìm tôi? Bây giờ lại đi họp rồi? Được, tôi biết, nữa tiếng sau tôi lại gọi cho ông ấy, không có gì, tôi không có bị thương, cám ơn quan tâm. Được, uh`m, tôi sẽ chú ý, tạm biệt." Cúp điện thoại, anh nhìn thời gian, mới nghiêng đầu hỏi An Dĩ Nhược, "Vết thương của cô thế nào?"

An Dĩ Nhược mặc áo sơ mi dài tay, nâng nâng cánh tay, "Không có gì đáng ngại." Đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, cô vỗ trán, "Anh dừng xe ở phía trước, tôi đổi tàu điện ngầm đi bệnh viện."

"Đổi thuốc?" Anh hỏi ngắn gọn, thấy cô gật đầu, đánh tay lái, quay đầu xe.

"Có phải các cảnh sát đều nói chuyện như vậy hay không?" An Dĩ Nhược ý thức được ngang ngược mạnh mẽ của mình không