Lúc xế chiều, Tịch Thạc Lương lái xe đưa cố đến trung tâm triển lãm, Mễ Ngư cũng đến đúng giờ để chuẩn bị trước khi cuộc thi bắt đầu.
Trong phòng hóa trang bóng người đều nhốn nháo, An Dĩ Nhược mặc một bộ đồ thường một mặt bình tĩnh tự động an bài các người mẫu thay đồ, một mặt trao đổi ý kiến với nhà tạo mẫu, "Chủ tú[1'> mặc bộ dạ hội kia, đừng gắn kim cài áo lông vũ này lên, không cần thêm bất kỳ phụ kiện gì nữa."
[1'> Người trình diễn chính của buổi biểu diễn.
Nhà tạo mẫu trẻ tuổi gật đầu, sau đó nghĩ đến còn chưa có nhìn thấy chủ tú, lại hỏi: "Kiểu tóc thì sao, hơi lộ vẻ hoạt bát hay là thành thục chút?"
"Cổ điển!" An Dĩ Nhược sớm đã dựa vào khí chất của Mễ Ngư thiết kế cho cô ấy rất tốt, làm nhà thiết kế, mặc dù muốn thể hiện ra chính là thời trang của chính mình, nhưng người mẫu mới là căn nguyên có thể khiến quần áo tỏa sáng nhất, cho nên, đêm nay mười cô người mẫu đều được cô lựa chọn cẩn thận, về khí chất rất phù hợp với sự kết hợp phong cách thiết kế tươi mát yên tĩnh cùng quyến rũ gợi cảm mà cô theo đuổi, và mỗi một kiểu tạo hình của họ lại được cô cân nhắc nhiều lần sau khi đã định.
"Chủ tú có nhiều kinh nghiệm đài T, tạo hình cho cô ấy thì khoáng đạt chút, phải phù hợp với khí chất thời trang ổn định của cô ấy." Tịch Thạc Lương dùng thân phận ông chủ dặn dò nhà tạo mẫu toàn lực phối hợp, lại hứa sau khi thi đấu kết thúc ăn mừng với mọi người, mới đưa An Dĩ Nhược đến phòng bên cạnh, để cho cô có đủ thời gian thay đồ.
Mễ Ngư có việc tìm An Dĩ Nhược, nghe nhà tạo mẫu nói có lẽ cô ấy đi thay lễ phục ở phòng thay đồ, nâng váy chạy qua, không nghĩ tới bên trong còn có những người khác ở đây, cô tùy tiện đẩy cửa vào, chưa từng nghĩ lại gặp Tịch Thạc Lương nghiêng người hôn An Dĩ Nhược.
Thường thường gặp phải loại tình huống này, người tới đều sẽ cảm thấy vô cùng lúng túng, hoặc là xoay người rời đi, hoặc là ho khan hai tiếng để tỏ ý nhắc nhở, nhưng, An Dĩ Nhược gặp phải lại là Mễ Ngư da mặt dày xấu xa.
Khuôn mặt xinh đẹp động lòng người biểu lộ nụ cười trêu tức, Mễ Ngư dựa vào cạnh cửa, đôi mắt đen lóe sáng dị thường, "Xin lỗi, tôi không cố ý." Miệng nói xin lỗi, không có chút dấu hiệu xin lỗi nào, vẻ mặt ngược lại là nhìn có chút hả hê.
Vội vàng rút khỏi lồng ngực của Tịch Thạc Lương, mặt An Dĩ Nhược ửng đỏ, "Cậu không biết gõ cửa à."
"Tớ gõ cửa rồi, là các cậu quá đầu nhập không nghe thấy." Mễ Ngư cười hì hì, lộ ra hàm răng trắng đều, phá vỡ chuyện tốt của người ta, cũng không thấy chút vẻ áy náy gì, còn kiêu ngạo cãi lại.
Trừng mắt nhìn cô, An Dĩ Nhược hỏi: "Cậu không tạo hình cho tốt chạy tới đây làm gì, có chuyện gì sao?"
"Đương nhiên có chuyện, chẳng lẽ tìm cậu nói chuyện phiếm à." Đi giày cao gót tiến vào, Mễ Ngư hất cằm.
Nghe vậy, Tịch Thạc Lương nhíu mày, thuận tay sửa lại tóc rơi bên tai của An Dĩ Nhược, trong ánh mắt trong suốt chớp động ý cười dịu dàng, "Anh đi trước, đừng khẩn trương thả lỏng chút, phải tin đêm nay mình là nữ vương."
An Dĩ Nhược mím môi dắt theo một ý cười, như hoa bách hợp nở rộ trong sương mù buổi sáng, lành lạnh, uyển chuyển.
Mễ Ngư nhìn hai người ánh mắt triền miên, nhún vai, một bộ dáng nổi hết cả da gà đầy đất.
Đi qua bên người Mễ Ngư, Tịch Thạc Lương cười nhạt khẽ gật đầu, Mễ Ngư không sợ chết nói: "Thật có lỗi, làm lỡ anh rồi." Thấy An Dĩ Nhược làm ra vẻ muốn đánh cô, cô cười khẽ tránh đi, "Đừng náo, đừng náo, nhanh trang điểm cho tới đi, thợ trang điểm gì chứ, rõ ràng không xem mặt tớ là quan trọng, sửa sang thêm nữa tớ cam đoan sẽ bị hủy hoại dung nhan."
An Dĩ Nhược cười, biết rõ làn da Mễ Ngư nhạy cảm, lại thêm xưa nay chưa từng có cầu kỳ, nhìn bóng lưng của Tịch Thạc Lương nhẹ giọng nói: "Qua bên này, xem An tiểu thư xử lí cậu." Nói xong đã dẫn dắt cô đến bàn trang điểm, cầm lấy hộp trang điểm thành thục trang điểm cho Mễ Ngư, trong lúc học thiết kế, cô còn tự học trang điểm, bây giờ quả nhiên có ích.
Mễ Ngư nghiêm sắc mặt, cực kỳ chuyên nghiệp phối hợp với cô, thấy bộ dáng An Dĩ Nhược xuất thầm mỉm cười, nghĩ đến việc cô ấy bất chấp mọi người phản đối vứt bỏ sự tuyển dụng của công ty thời trang nổi tiếng ở nước Pháp để trở về, dường như một nụ cười của người đàn ông kia, cô ấy cũng có thể đi theo đến chân rời góc biển, cô vừa lo âu lại vừa đau lòng, càng cảm thấy mê mang. Ở trước mặt tình yêu, dường như An Dĩ Nhược quên một vấn đề rất quan trọng, chính là chân trời chung quy vô tận, gốc bể quả thực quá xa, bọn họ đi đến với nhau cũng chẳng dễ dàng như vậy. Huống chi, cái vấn đề rất thực tế đó vắt ngang giữa bọn họ, Tịch Thạc Lương một ngày không bỏ được, bọn họ sẽ khó có thể đi xa hơn. Mặc dù ở người khác có vẻ như là không đáng kể chút nào, nhưng, đối với kiêu ngạo của anh ta mà nói, lại như là một cái gai ngạnh ở trong cổ họng, nhổ không được lại càng nuốt không trôi.
Mễ Ngư không biết, sao người đàn ông còn khó trị hơn người phụ nữ, chuyện người ta nên cười trộm, rơi vào đầu của anh ta ngược lại thay đổi vị. Có một số thứ không phải là Dĩ Nhược có thể lựa chọn, vì sao anh ta lại cố chấp như vậy. Tổng kết tính tham luận, Mễ Ngư nhận định Tị
