ất có thể liên hệ với ông chủ đứng đằng sau, nhưng muốn khiến cô ấy mở miệng, rất khó." Thấy vẻ mặt của thị trưởng An lộ vẻ khó hiểu, anh nói tiếp: "Trước mắt chỉ có thể xác định ông chủ lớn nhất là anh kết nghĩa của cô ấy, Tiêu Nhiên là cô nhi được người nhận nuôi từ nhỏ, lại thêm anh kết nghĩa của cô ấy đã liều chết cứu cô ấy, cho nên muốn từ trong miệng của cô ấy hỏi ra cái gì, khó như lên trời." Cho dù là chết, cô ấy cũng sẽ không nói ra nửa chữ. Điểm này, khiến Mục Nham cực kỳ khốn nhiễu.
"Nếu người đã sa lưới, nhất định phải hỏi ra gì đó, không thể để manh mối bị chặt đứt." Thị trưởng An hạ chỉ thị, Mục Nham suy nghĩ một chút sau đó gật đầu, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
An Dĩ Nhược buồn ngủ, cố giữ vững tinh thần, bất đắc dĩ thở dài: "Cha, rốt cuộc là cha tới thăm bệnh hay là tới nghe báo cáo vậy?" Chẳng lẽ đây chính là cái gọi là bệnh nghề nghiệp? Từ vừa vào cửa, lời ân cần hỏi thăm không vượt quá ba câu, hai người đàn ông liền trực tiếp cắt chủ đề đi, cô nhịn không được cằn nhằn: "Cha, để cho Mục Nham nghỉ ngơi đi chứ, cha đến lúc này trái lại làm cho người ta càng mệt mỏi hơn."
Cùng thị trưởng An nhìn nhau, Mục Nham vô tư cười cười: "Không sao, ngủ một đêm cũng gần như nghỉ ngơi rồi."
Thu sự bình thản ung dung của người trẻ tuổi vào trong đáy mắt, trong mắt thị trưởng An lộ ra tán thưởng, quay đầu nhìn cô con gái cưng chiều nói: "Con gái của tôi cũng đã lên tiếng, vậy không đi cũng không được rồi." Đúng lúc tài xế nhắc nhở buổi chiều còn có một cuộc họp quan trọng, ông An dặn dò Mục Nham nghĩ ngơi thật tốt, lúc này mới dẫn con gái đi.
An Dĩ Nhược kéo cánh tay của cha đại nhân, đi tới bãi đỗ xe thì vừa khéo nhìn thấy một chiếc xe treo bản số xe quân bộ chạy vào, đang muốn chỉ cho ông thấy, nghe cha nói: "Vụ án này con đã dính vào, lại sống ở bên ngoài, cha và mẹ của con cũng không yên tâm, ngày mai cha bảo lái xe đón con về nhà." Ông cụ hạ tối hậu thư, giọng điệu không thể phản bác.
"Người không cũng bắt đi, không sao. Chuyển đến dọn đi phiền phức." An Dĩ Nhược lê đểnh, nhưng lần này cha An kiên trì hơn trước kia, "Con là con gái của cha, vì sao con chuyển ra ngoài sống tưởng là cha và mẹ con thực sự không biết?" Thấy con gái bĩu môi im lặng phản kháng, cha An tình ý sâu xa nói: "Dĩ Nhược à, cha và mẹ con chỉ có một đứa con gái như con, có thể thuận theo chuyện của con cũng đều không ngăn cản, người trong lòng của con cha mẹ cũng thử tiếp nhận, nhưng sự thật chứng minh vấn đề cũng chẳng phải ở nhà của chúng ta, con chiều theo cậu ta như vậy thực sự tốt sao?"
"Cha..."
"Con cũng không còn nhỏ, Thạc Lương còn lớn hơn con hai tuổi đúng không? Chuyện của các con còn tính kéo dài tới khi nào?" Đề tài kết hôn này lại được dọn lên mặt bàn, An Dĩ Nhược chợt cảm thấy da đầu tê dại. Không phải cô không muốn kết hôn, chỉ là Tịch Thạc Lương chưa từng đề cặp tới, cô cũng chỉ im lặng.
"Con cũng đã về nước hơn ba tháng, cậu ta còn chưa có ra mặt, đây cũng quá kỳ cục rồi." Nghĩ đến con gái mỗi khi cuối tuần tự mình về nhà ăn cơm, mà tối hôm qua mới xảy ra chuyện lớn như vậy, Tịch Thạc Lương vẫn không có ở bên cạnh của con gái, trong giọng nói của cha An rõ ràng có ý trách cứ.
Không tự giác nghĩ đến trước đó anh đưa cô trở về nhà trọ thay quần áo thì phản ứng nhàn nhạt, An Dĩ Nhược khó chịu trong lòng, lại vẫn vì anh giải thích: "Thạc Lương thật sự bề bộn nhiều việc, mặc dù công ty đã vào khuôn khổ, nhưng rất nhiều việc không thiếu được anh ấy, hơn nữa không phải là gần đây đang chuẩn bị chuyện họp báo sao, anh ấy đi không được."
Cha An không nói nữa, thật lâu sau, cô nghe được cha thở dài nặng nề, suy nghĩ một chút, cô nhẹ giọng nói: "Con thu dọn một chút ngày mai chuyển về là được rồi." Ngoại trừ cô là bạn gái của anh, còn là con gái của cha mẹ, bọn họ già rồi, cô nên dành nhiều thời gian với họ, nghĩ đến luôn làm cho họ lo lắng, An Dĩ Nhược rất áy náy.
Cha An vui mừng vỗ vỗ tay của con gái, bảo lái xe đưa cô về nhà trọ trước.
An Dĩ Nhược dựa vào trước cửa sổ sát sàn, trán đặt ở trên thủy tinh trong suốt, trong lòng rối rắm. Thạc Lương, vì sao lại đi đến bước này? Vì sao chúng ta càng lúc càng xa? Lúc rủ mắt xuống, đáy mắt ẩm ướt một vùng.
Nhẹ nhàng ấn xuống dãy số thuộc nằm lòng kia, vang lên hai tiếng nghe được giọng nói trầm thấp của anh, cô đột nhiên nghẹn ngào nói không ra lời, sau đó nghe được anh cố ý hạ giọng nói: "Dĩ Nhược? Anh đang họp, đợi lát nữa gọi lại cho em."
Không đợi cô lên tiếng đã ngắt di động. Từ từ trượt ngồi xuống, bỗng nhiên, An Dĩ Nhược nản lòng. Từ từ nằm sấp ở trên mặt đất, dán mặt ở trên sàn nhà, tâm tư như thuyền bườm lắc lư trên sóng cả, bị mưa to gió lớn đánh trúng phá thành mảnh nhỏ, từ từ chìm vào đáy biển.
Nước mắt lạnh buốt rơi ở trên sàn nhà, từ từ bốc hơi khô cạn.
Thời gian đảo ngược về hai năm trước.
"Vì sao không nói cho anh biết?" Tịch Thạc Lương lạnh mặt, đường nét của khuôn mặt bởi vì lạnh đến quá căng đã mất đi dịu dàng, thấy cô không nói lời nào, nở nụ cười chế giễu: "Đúng vậy, gia đình có quyền thế như vậy, thật sự sợ có người trèo cao."
An Dĩ Nhược kinh