Polaroid
Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến

Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328511

Bình chọn: 7.00/10/851 lượt.

ngạc ngẩng đầu, làm như không nhận ra anh ngày thường, nước mắt trong đáy lòng bị giọt giọt ép ra ngoài, khàn giọng nói: "Không phải vậy..." Sao anh có thể nói như vậy? Vì sao nói ra lời nói đả thương người như vậy? Cô từng có ý nghĩ như vậy khi nào? Anh lại nhìn cô như vậy?

"Vậy là cái gì?" Nhìn thẳng vào cô, anh hỏi: "Yêu nhau bốn năm, anh lại ngốc đến ngay cả cha của bạn gái mình là ai cũng không biết, thật sự là buồn cười." Cho đến có người nghị luận ở sau lưng, đến khi lời đồn đại tràn đầy trời đất mà đến, anh mới như ở trong mộng mới tỉnh, vừa hỏi thêm mới biết được cô chính là thiên kim của thị trưởng, khó trách cô tùy hứng, quả thật cô có tính cách thất thường.

Nhưng anh căn bản không biết, cô cũng không phải thật sự tùy hứng, cô chỉ thích làm nũng với anh, thích anh nâng mặt của cô dỗ dành cô, không hơn.

Cắn chặt môi dưới, thật lâu sau, cuối cùng An Dĩ Nhược nghẹn ngào thành lời: "Thạc Lương, yêu nhau là chuyện của hai chúng ta, về phần thân phận của cha em, thật sự không liên quan với chúng ta." Cô chưa bao giờ muốn giấu diếm cái gì, nhưng cô cũng không cần thiết cố ý nói cho anh biết cha mình là thị trưởng? Cô chỉ cho rằng tình yêu chính là đơn giản như vậy, nhưng dường như cô sai đến thái quá, Tịch Thạc Lương hiển nhiên không thể hiểu, mà còn rất tức giận.

"Anh không muốn cả đời bao phủ ở dưới bóng của người khác mà sống." Cố tình xem nhẹ đau lòng của cô, anh lạnh lùng nện ra những lời này, cũng không quay đầu lại mà rời đi.

Tình cảm bốn nắm, hơn một ngàn ngày dắt tay làm bạn, anh lại bởi vì cô là con gái của thị trưởng không chút do dự dứt khoát xoay người mà đi.

Kiên quyết như vậy, không chừa đường lui như vậy.

Tất cả tình yêu, dường như biến mất hết ở khoảnh khắc anh xoay người.

An Dĩ Nhược nhìn bóng lưng của anh dần dần đi xa, nước mắt rơi như mưa.

Anh cứ như vậy lần đầu tiên từ bỏ cô. Ngày hôm đó, cô đau lòng gần như chảy khô nước mắt. Sau đó nhiều lần gọi điện thoại cho anh, nhưng luôn tắt máy. Anh lại càng trốn tránh không gặp liên tục trong mấy ngày, cô gấp đến độ nổi điên, quật cường đứng ở trong mưa đợi đến đêm khuya, sau đó ở trong nháy mắt té xỉu, nhìn thấy bóng dáng quen thuộc ấy lau xuống cực nhanh mà đến. Sốt cao kéo dài trong một ngày một đêm, sau khi tỉnh lại mở mắt ra nhìn thấy vẻ mặt tiểu tụy của anh canh giữ ở bên giường, nắm tay cô, trong mắt tràn đầy tơ máu.

"Thạc Lương, anh không thích, em cũng có thể không cần..." Giọt nước mắt trong suốt rơi ở trên gối, cô khàn giọng hứa hẹn, thật lâu sau đó, tiếng khàn khàn vang lên, cô nghe thấy anh nói: "Thật xin lỗi vì đã không thông hiểu, anh thề sẽ không bao giờ như vậy nữa..." Sẽ không bao giờ bỏ lại cô nữa, sẽ không bao giờ nữa. An Dĩ Nhược nhớ rất rõ anh nói qua như vậy.

Cô nở nụ cười ấm áp, vươn cánh tay không có sức nhẹ nhàng ôm lấy anh, vùi đầu vào trong ngực ngủ thật say.

Suy cho cùng họ là yêu nhau, sau sóng gió lại quy về yên ả. Song, trên con đập tình yêu lặng lẽ xuất hiện vết nứt nhợt nhạt, cho dù không rõ, nhưng cũng không thể xem nhẹ.

Bọn họ, dường như không thể quay về đơn thuần cùng thân mật như trước đây.

Anh bắt đầu trở nên bề bộn nhiều việc, bận đến không có thời gian gặp mặt. Mà cô, vì hai người mà thẳng thừng cự tuyệt ý nghĩ cha an bày công việc ở cơ quan chính phủ, thậm chí bất chấp sự phản đối của người nhà chuẩn bị xuất ngoại học tập.

"Trong nước thì không có trường học thiết kế tốt sao, vì sao nhất định phải xuất ngoại? Dĩ Nhược, con chưa từng rời khỏi bên người cha mẹ, điều này làm cho mẹ yên tâm sao?" Là một đứa con gái như vậy, từ nhỏ đã được yêu thương cưng chiều, cô đi xa như vậy đương nhiên má An lo lắng, kiên quyết phản đối, "Chỉ cần con muốn, cha con có thể lập tức an bày trường học thiết kế tốt nhất, ngày mai là con có thể đi học."

"Con không muốn!" An Dĩ Nhược đứng lên nghênh đón ánh nhìn của mẹ, ánh mắt bình tĩnh, giọng nói lộ ra kiên quyết dị thường: "Con muốn đi nước Pháp, nhất định phải đi!"

Giấu anh tiến hành chống đối cùng với người trong nhà, mãi đến hai ông bà bất đắc dĩ thỏa hiệp, móc hộ chiếu giao đến trên tay cô, An Dĩ Nhược vui mừng vọt tới trong lòng của anh: "Thạc Lương, em muốn đi nước Pháp bồi dưỡng, chờ em trở lại chúng ta kề vai chiến đấu."

Anh cười ôm chặt cô, dịu dàng hỏi: "Sao đột nhiên quyết định đi nước Pháp?" Anh thật sự đã quên chính mình nói qua nước Pháp là thánh điện trang phục, chỉ có ở nơi đó mới có thể hấp thu được kiến thức thiết kế tốt nhất cùng linh cảm.

Nhưng đối với mỗi một câu nói anh từng nói qua, cô đều nhớ kỹ trong lòng, chưa bao giờ quên.

Chuyện cứ như vậy. An Dĩ Nhược rời đi, một mình phiêu dương qua biển đi làm tròn mộng của bọn họ. Anh ở lại, ở tại thành phố không có thân thích không có nền tảng, dựa vào sự dẻo dai liều lĩnh đấu tranh ở giới thời trang. Sau đó, cô học xong trở về, anh thành lập vương quốc thời trang thuộc về chính mình, nhưng vết nứt trên con đập kia, dường như cũng không có vì kiên trì của hai bên mà từ từ khép lại...

Lúc Mễ Ngư trở về thì nhìn thấy An Dĩ Nhược nằm sấp ở trên sàn nhà vẫn không nhúc nhích, sợ tới m