, thời gian này thì tốc độ vượt quá 120? Còn say rượu lái xe? Anh ta thật sự là không muốn sống nữa. Nghĩ tới mắt An Dĩ Nhược hơi sưng, bỗng nhiên hiểu được chuyện gì, im lặng một lát, nói với cảnh sát giao thông: "Anh ta bị thương không nhẹ, phỏng chừng cũng chưa tỉnh rượu, để ngày mai anh ta đến đội cảnh sát an bài việc này."
Cảnh sát giao thông nhìn nhìn Mục Nham, hai mắt lại nhìn về phía phòng cấp cứu, mặc dù có chút buồn bực đối với việc Tịch Thạc Lương không phối hợp, nhưng nghĩ đến mặt lạnh của Mục đội cũng đã lên tiếng vì người ở bên trong, lại còn nghe Mục Nham nói: "Anh ta là bạn của tôi, sáng sớm ngày mai sẽ đến đại đội giao thông đúng giờ."
Không phải chưa nghe nói qua con người của Mục Nham, cảnh sát giao thông gật đầu, cười nói: "Vậy thì nhờ Mục đội bảo anh ta đến đại đội giao thông đúng giờ nhanh chóng xử lý sự cố lần này." Nói dứt lời mới chú ý tới Mục Nham mặc đồ bệnh nhân, cảnh sát giao thông quan tâm hỏi: "Mục đội bị thương? Có nghiêm trọng không?"
"Không sao, vết thương nhỏ."
"Vậy Mục đội nghỉ ngơi thật tốt, chúng tôi đi trước."
Mục Nham gật đầu, nói tiếng cám ơn đối với sự châm chước của anh ta, ngồi ở ngoài lành lang chờ Tịch Thạc Lương.
Lúc Tịch Thạc Lương đi ra thấy anh vẫn còn ngồi ở bên ngoài, nhìn Mục Nham không nói chuyện.
"Tám giờ đại đội giao thông làm việc, ngày mai anh đến làm ghi chép." Mục Nham đứng lên, miệng vết thương bắt đầu đau âm ỷ, tay phải của anh khẽ xoa lồng ngực, vẻ mặt như thường hỏi: "Tịch tiên sinh dường như có hiểm lầm với tôi." Mục Nham là ai, một biểu hiện biến hóa nhỏ xíu trên mặt người khác cũng không thoát khỏi ánh mắt của anh, số lần gặp nhau rất ít, cũng không có nghĩa anh không cảm nhận được thái độ thù địch của Tịch Thạc Lương đối với anh. Song, cũng không xác định anh ta đã biết cảnh ở sân bay, không muốn càng tô càng đen khiến An Dĩ Nhược khó xử, vì thế mới thử thăm dò hỏi như vậy. Đối với nụ hôn gặp lần đầu giữa hai người, Mục Nham cho rằng càng ít người biết càng tốt, cho dù lúc đó anh chỉ là vì tránh tai mắt của người khác để che giấu thân phận, mà giữa bọn họ cũng quả thực trong sạch, nhưng cô đã có người bạn trai, việc này đối với cô mà nói dù sao cũng không phải là chuyện tốt gì. Bỗng nhiên rất ảo não với hành động đột nhiên tới ngày đó, có lẽ anh có thể xử lý được tốt hơn.
Khóe môi mím thành một đường tuyến, vẻ mặt Tịch Thạc Lương ủ dột nhìn anh, thật lâu sau lãnh đạm lên tiếng hỏi: "Không biết đại đội trưởng Mục làm gì khiến tôi hiểu lầm?" Cũng không muốn từ trong miệng anh ta biết nguyên nhân sự tình, lại vẫn không khống chế được đáy lòng đột nhiên vọt lên tức giận, Tịch Thạc Lương mặt không chút biểu cảm, giọng nói rất trầm.
Mục Nham vặn mi, cảm giác được khi Tịch Thạc Lương nói lời này thì giọng điệu rất là khó chịu, về phần là lạ ở chỗ nào, anh tựa hồ như đã hiểu một chút.
Hai người nhìn thoáng qua nhau, Mục Nham nhìn thấy được trong mắt của anh ta chính là sự khinh thường cùng tức giận, Tịch Thạc Lương nhìn thấy được trong mắt anh trầm tĩnh cùng lạnh lùng. Hai người đàn ông cứ mặt đối mặt như vậy đứng ở trong hành lang bệnh viện, chợt có bác sĩ và y tá đi qua bên người, nghi hoặc khó hiểu nhìn lại phía bên này.
"Ba tháng trước tôi chấp hành nhiệm vụ ở sân bay, cùng An Dĩ Nhược vừa mới về nước gặp nhau lần đầu tiên." Mục Nham cân nhắc một chút, cẩn thận lựa lời: "Trong lúc vô tình cô ấy bị tôi liên lụy cuốn vào vụ án này mới có thể bị Tiêu Nhiên để mắt, cho rằng cô ấy là người của cảnh sát." Bất kể Tịch Thạc Lương có biết chuyện anh hôn cô sân bay hay không, anh cũng đã nói rất rõ ràng rồi, giữa bọn họ cũng không có qua lại thắm thiết gì, mà cô cũng là chẳng biết tại sao bị liên luy lụy vào, chỉ đơn giản như vậy, hy vọng anh ta đừng nghĩ nhiều, cũng đừng suy đoán nữa.
Đột nhiên sinh lòng ủ rũ, Tịch Thạc Lương thu ánh mắt về, nâng bước đi qua người anh, đi được hai bước lại dừng lại: "Dường như biết đội trưởng Mục về sau thường gặp hiện tượng nguy hiểm, không phải cô ấy vào bệnh viện chính là anh vào bệnh viện, sau này vẫn là ít thấy thì tốt." Mục Nham nhẹ nhàng bâng quơ giải thích làm anh càng lúc càng khó chịu, chung quy cảm thấy anh ta có ý hay vô ý đang bảo vệ An Dĩ Nhược, không có quên cảnh tượng Mục Nham nắm tay cô lúc bị thương, cảnh đó như là một cái gai ngạnh ở trong cổ họng, khiến Tịch Thạc Lương cực khó chịu. Anh ta dựa vào cái gì? Anh ta không có tư cách.
"Về phần nói vì cứu Dĩ Nhược khiến đội trưởng Mục bị thương, tôi lấy thân phận là bạn trai của cô ấy nói tiếng cảm ơn." Lúc dứt lời, Tịch Thạc Lương vững bước rời đi.
Mục Nham im lặng, liếc nhìn bóng lưng của anh ta, xoay người đi ngược lại với anh ta.
Nhớ rõ Balzac[1'> đã nói qua: "Yêu thương là một ẩn số, nó chỉ sống ở sâu trong nội tâm của mỗi người."
[1'> Honoré de Balzac (1799 - 1850) là nhà văn hiện thực Pháp lớn nhất nửa đầu thế kỷ 19, bậc thầy của tiểu thuyết văn học hiện thực.
Đối với An Dĩ Nhược mà nói, đi qua sáu năm đến bây giờ, Tịch Thạc Lương chính là người sâu trong đáy lòng ấy, yêu chờ, đau ngọt, sợ hãi hoảng hốt, mong đợi ước mơ. Nói một n