ớc người cô, lướt nhẹ qua mái tóc dài lộn xộn trên trán cô, "Người phụ nữ đẹp như vậy nếu như làm tổn hại đến chỗ nào tôi cũng sẽ đau lòng." Vẻ tức giận trên mặt nhanh chóng được thu lại, anh mỉm cười đỡ cô dậy, ngồi ở trên thảm dựa vào góc giường kéo cô vào trong ngực giữ chặt: "Tôi cần một bạn giường xinh đẹp, cho nên..." Hài lòng nhìn thấy vẻ mặt kinh hoàng luống cuống của người phụ nữ, cúi người dán sát mặt ở trên mặt non mịn của cô, "Lâu rồi tôi cũng chưa từng xuống núi, vì cô mới tự mình đi thành A, muốn biết tại sao không?". An Dĩ Nhược lắc đầu, độ nóng trong lòng anh khiến thân thể cô không khống chế được mà run nhè nhẹ, im lặng một lát, nghe thấy người đàn ông dịu dàng nói ở bên tai cô: "Tôi muốn cô trở thành người phụ nữ của tôi..."
Dostoyevsky[1'> và Ostrovsky[2'> đã nói qua: "Ai có thể không để ý tới sống chết, hắn sẽ trở thành người mới. Ai có thể chiến thắng đau khổ và sợ hãi, chính hắn có thể trở thành Thượng Đế."
[1'> Dostoyevsky: là nhà văn nổi tiếng người Nga. Cùng với Lev Tolstoy, Dostoevsky được xem là một trong hai nhà văn Nga vĩ đại thế kỷ 19.
[2'> Ostrovsky: là một nhà văn quân đội nổi tiếng Liên Xô.
Zweig[3'> còn nói qua: Sợ hãi là một mặt gương biến dạng, nó đem một lực vô cùng nhỏ này khuếch trương, ngẫu nhiên cơ bắp rung động trở nên lớn đến đáng sợ, rõ ràng như hình vẽ truyện tranh vậy, mà một khi sức tưởng tượng của con người bị kích thích, lại sẽ giống như một con ngựa thoát cương mà chạy điên cuồng, gạt bỏ đi tìm kiếm nhất, với mọi khả năng khó tin nhất."
[3'> Zweig: là một nhà văn, nhà báo, nhà viết kịch và nhà viết tiểu sử người Áo nổi tiếng trên thế giới.
Lúc ngất xỉu, trong đầu An Dĩ Nhược đột nhiên xuất hiện ra hai câu châm ngôn sợ hãi này, cô không mở miệng nổi, nhưng trong lòng nhiều lần lẩm bẩm, lẩm bẩm.
An Dĩ Nhược có chút kiên cường, nhưng cô cũng sẽ sợ hãi, từ chỗ sâu trong đáy lòng lan toả tới sợ hãi. Cô sợ cứ như vậy chết tại một cái nơi xa lạ này, bị người đàn ông ma quỷ có khuôn mặt thiên sứ này hành hạ đến chết.
Cảm giác mình giống như là một chiếc lá không nơi nương tựa, trước khi bị ngâm nước lạnh ăn mòn, đau đớn xuyên thấu qua thân thể của cô, An Dĩ Nhược cảm giác mình giống như là bị người hung hăng ném từ trên cao xuống, cả người không có một chỗ da thịt lành lặn, máu thịt lẫn lộn.
Thần trí mơ màng khôi phục lại chút tỉnh táo, cô nằm sấp trên mặt đất, mặc cho nước lạnh lẽo vô tình trút xuống đầu.
"Dĩ Nhược." Người đàn ông hơi mím môi, nhẹ nhàng gọi lên tên của cô.
Giọng nói dịu dàng mềm mại truyền vào trong tai cô, có loại cảm giác sởn gai ốc, giọng nói dễ nghe như vậy mà lại xuất ra từ trong miệng của một ác ma. Mãi đến lúc này, An Dĩ Nhược mới bỗng nhiên tỉnh ngộ, còn sống trên thế giới này, có lẽ thật sự không thể suy nghĩ một cách tuyệt đối để đi ứng phó hết thảy. Tựa như người đàn ông trước mặt, bộ dáng đẹp hơn nữa, vẫn là quỷ.
Anh nói: "Tôi muốn cô trở thành người phụ nữ của tôi."
An Dĩ Nhược ngừng lại một chút. Sau đó, cô xoay người nhìn Cố Dạ có nhiều hứng thú nhìn mình, ngay sau đó, một nụ cười động lòng người hiện lên ở bên môi, hai người cứ nhìn nhau như vậy, An Dĩ Nhược nhìn thấy trầm tĩnh của mình trong mắt anh ta, nhưng, càng trầm tĩnh như vậy là càng đang che giấu cảm xúc cuồn cuộn ở chỗ sâu trong lòng, cô nhìn anh từ từ áp mặt xuống, ngay tại phút chốc anh sắp phủ lên đôi môi mềm mại của cô, cô nhìn chăm chăm vào mắt của anh ta ung dung nói: "Anh để ý đạt được một thi thể sao?"
Cố Dạ dừng lại động tác, thân thể cứng còng. Bọn họ tựa vào gần như vậy, gần đến hơi thở nóng rực của anh dễ dàng phả ở trên mặt cô, gần đến chóp mũi của bọn họ cơ hồ chạm vào nhau, hồi lâu sau, anh từ từ buông cô ra, chậm rãi đứng lên, tình cảm dịu dàng tràn đầy trong mắt dần dần bị ánh giá lạnh thay thế chỗ, "Tôi nên cho cô hiểu biết tôi trước." Anh mỉm cười nhíu mày, nụ cười này nhìn ở trong mắt cô không hề cười.
Ngay sau đó, ngón tay thon dài của người đàn ông bóp chặt cổ của cô, An Dĩ Nhược đau đớn ngưỡng mặt lên, hít thở nhất thời trở nên khó khăn, Cố Dạ lạnh lùng nhìn cô, như là một con ma thú nổi điên, cực kỳ giận dữ nói: "Muốn chết, hả? Giường của Cố Dạ không phải ai cũng có thể bò lên." Dừng một chút, anh cười tà mị, "Nhưng cũng không khó. Bạn giường của tôi chỉ cần thỏa mãn hai điều kiện: một, phụ nữ. Hai, sống." Trên tay hơi dùng lực, hài lòng nhìn thấy sắc mặt người phụ nữ hơi tái nhợt, "Tôi muốn thứ gì cũng có hai kết quả, một thuận theo hoặc hủy diệt."
An Dĩ Nhược thở hổn hển ngước nhìn anh, ánh mắt quật cường không chịu khuất phục, há miệng thở dốc nhưng phát không ra tiếng, cô cảm thấy cái cổ của mình cũng sắp bị anh ta bóp đứt, thậm chí lờ mờ nghe được tiếng xương cốt gãy. Đau đớn nhắm mắt lại, giống như không có sợ hãi chờ đợi người đàn ông xử trí, chờ đợi cái chết buông xuống.
Cô không có sức phản kháng, cô cũng sẽ không thuận theo, cô thà rằng bị phá hủy.
"Mà tôi bây giờ còn chưa muốn hủy đi cô." Cố Dạ cong môi cười khẽ, lực tay hơi buông lỏng chút, "Tôi cam đoan đây sẽ là trò chơi kích thích. Khuôn mặt xinh đẹp thế này, thân thể d