Old school Easter eggs.
Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến

Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329092

Bình chọn: 9.00/10/909 lượt.

ịu dàng thế này, nếu như cứ bị hủy như vậy... Chậc chậc chậc... Vậy thật sự là quá đáng tiếc rồi." Cố Dạ nghiêng đầu liếc nhìn cô, hơi thở nóng rực phất qua bên tai cô, anh nói chuyện say sưa: "Tôi sẽ dạy cô thế nào là khuất phục."

An Dĩ Nhược hít thở khó khăn, ý thức có chút mơ màng, dĩ nhiên nghe không rõ anh còn nói gì. Trong lúc người đàn ông buông tay, thân thể mềm yếu của cô ngã xuống mặt đất.

Cố Dạ nhắm mắt, đưa tay lấy áo ngủ che khuất □ ở ngoài đôi chân cân xứng của cô, sau đó cúi người ôm cô lên, để mặt cô nhẹ nhàng tựa vào cổ của anh, anh vỗ nhẹ vào lưng của cô, khuôn mặt dịu dàng vuốt ve trán của cô, "Vì sao không chịu nghe lời? Vì sao lại cứ chọc giận tôi?" Trong lúc nói, giống như ôm đứa nhỏ vậy ôm cô ra khỏi phòng.

Song, hết thảy điều này cũng không kết thúc như vậy.

Cố Dạ cứ ôm cô như vậy, đi xuyên qua hành lang, qua vườn hoa, không quan tâm đến ánh mắt kinh ngạc của người hầu dọc đường, tự mình ôm người phụ nữ vào căn phòng tối đen ẩm ướt. Nơi đó không có giường, cũng không có chăn mềm, An Dĩ Nhược cứ bị Cố Dạ vứt bỏ ở trên mặt đất như vậy, mê man ước chừng mười giờ.

Anh muốn cho cô một bài học, để cô vĩnh viễn cũng không quên được.

Lúc rời khỏi nơi đó thần trí vẫn còn hỗn độn, cô chỉ cảm thấy được dường như là bị người ném ra khoảng cách rất xa, sau đó bị ngã thật mạnh xuống mặt đất, lại sau đó, nước lạnh băng trút ở trên đầu và thân cô, cuối cùng, nghe được cái âm thanh đáng sợ ấy gọi tên của cô.

Người đàn ông tự phụ đó, ma quỷ đó. Anh ta không phải muốn bóp chết cô sao? Vì sao không có hủy đi cô?

Anh ta nói anh ta là Cố Dạ, anh ta nói để cô trở thành người phụ nữ của anh ta, nhưng cô vốn không biết anh ta là ai, thậm chí còn chưa có kịp hỏi vì sao chẳng biết tại sao bị anh ta bắt tới nơi này, mà suýt nữa bị anh ta bóp chết, lại bị anh ta giam lỏng giống như ngồi tù vậy.

Cố Dạ gọi một tiếng, thật lâu sau không thấy cô có bất kỳ phản ứng gì, ngồi ở trên ghế bành rộng rãi thoải mái, nhận lấy trà đậm người hầu đưa tới uống một hớp nhỏ, cười nhạt đứng dậy đi tới trước người cô ngồi xổm xuống, bàn tay to mơn trớn tóc quăn tựa như làn sóng chảy của cô, giọng nói yêu thương dịu dàng giống như cha vậy: "Tôi biết cô đã tỉnh, mở mắt ra nhìn tôi chứng minh cô có bao nhiêu kiên cường." Năm ngón tay gập lại, nắm lấy tóc quăn của cô buộc cô ngẩng đầu lên.

Da đầu đau đớn khó nhịn, An Dĩ NHược từ từ mở mắt ra, lọt vào trong tầm mắt chính là khuôn mặt đẹp đẽ của người đàn ông không gì sánh nổi, cô ra sức hít thở mùi không có bị không khí ăn mòn, ánh mắt hờ hững cùng anh nhìn nhau, yếu ớt hỏi: "Anh muốn thế nào? Giết tôi đi, tôi không muốn trở thành người phụ nữ của anh."

Cố Dạ thản nhiên dời mắt, làm ra vẻ thương tiếc lắc đầu, ánh mắt nhìn về phía cửa: "Tôi không giết người. Máu rất bẩn, tôi sợ bắn vào trên người." Anh cười, ý bảo cô nhìn qua phía cửa.

Cảm giác được tay nắm tóc mình hơi buông lỏng chút, An Dĩ Nhược theo ánh mắt của anh nhìn về phía cửa.

Khứu giác vượt lên trước thị giác một bước có điều cảm giác được, một mùi tanh hôi khó ngửi phả vào mặt, khiến cô nhịn không được nôn khan mấy cái, thời gian quá dài không có ăn uống gì, cuối cùng chỉ nôn ra một miệng nước chua. Tầm mắt mơ hồ thoáng chốc trở nên tỉnh táo chút, An Dĩ Nhược nhìn thấy có người dắt một con súc vật đứng ở cửa, cô hoảng sợ mở to mắt.

Sói. Dĩ nhiên là sói.

Là con sói đen, thân hình dài nhỏ mà mềm mại khỏe mạnh, đầu lưỡi đỏ tươi vươn ra rất dài, sâu trong đôi mắt xanh hung ác tàn bạo bắn thẳng về phía mình.

Thân thể đột nhiên suy sụp căng thẳng, nước mắt của An Dĩ Nhược rốt cuộc kìm không được, giọt giọt chảy xuống.

Ma quỷ này muốn làm cái gì? Chẳng lẽ anh ta muốn để cho con sói này ăn mình sao? Trong phút chốc, cô dường như cảm giác được hàm răng sắc nhọn này cắn xé thân thể truyền đến từng cơn đau dữ dội.

Cố Dạ say sưa nhìn chăm chú vào khuôn mặt trắng bệch của cô, cười khẽ nói: "Con sói này dường như đói bụng rất lâu, cô nói xem, nếu coi cô như bữa sáng, sẽ ăn no chứ?"

An Dĩ Nhược giật thót mình, thân thể không tự chủ được nhích lại về phía đằng sau, Cố Dạ thuận thế ôm cô vào trong ngực, ý cười trên mặt dần dần sâu hơn, suy cho cùng cô vẫn sẽ sợ, xem ra xương cốt của cô cũng không có nhiều cứng rắn, đúng là cô vẫn còn có sợ hãi.

Cô kiên cường hơn nữa, đúng là vẫn còn sợ đau, sợ chết.

"Đó là vật cưng của tôi, thích nó chứ?" Cho dù là câu hỏi, cũng không cần người phụ nữ trả lời, Cố Dạ nới tay tự ý nói: "Tôi thích sói. Dũng cảm như hổ, thông minh như cáo, uyển chuyển như chó." Dùng ánh mắt ý bảo người hầu dắt sói đến trước mặt.

Sắc mặt An Dĩ Nhược trắng bệch như tờ giấy, thân thể theo bản năng muốn dịch chuyển đến phía sau. Có lẽ là cực yếu, có lẽ là thật sự bị sợ hãi, mắt thấy súc vật kia từng bước một tới gần, cô ngay cả nhúc nhích cũng không có sức.

Cố Dạ ngồi xổm ở sau lưng cô, đưa tay giữ đầu của cô ép vào trong ngực, "Sợ nó sao?" Nhẹ giọng cười, dơ tay sờ vào con sói đó.

Con sói này dường như nhận ra chủ nhân vậy, nghiêng đầu qua mặc cho anh ta vuốt ve, ánh mắt xanh bắn ra lại chớp mắt nhìn An Dĩ Nh