g hút thuốc lá, cô biết.
Hai nhân viên cảnh sát nhìn nhau, ánh mắt đều lả tả hướng về phía Mục Nham, chờ đợi thủ lĩnh chỉ thị.
Hai tay bởi vì dùng sức nắm lại nắm đấm khớp xương cũng đã trở nên trắng bệch, Mục Nham hít sâu, nới lỏng nắm tay, ý bảo Đại Lực đi ra ngoài lấy thuốc.
Ngón tay thon dài thuần thục đánh lửa, đốt thuốc, sau đó hung hăng hít một hơi, phả ra một vòng khói rất tròn, Tiêu Nhiên thong thả ung dung hút thuốc. Mà anh, chỉ im lặng chờ đợi.
Trong khói thuốc lượn lờ, nam nữ mặt đối mặt mà ngồi không thấy rõ biểu cảm trên mặt lẫn nhau, Tiêu Nhiên hút hết điều thuốc thứ ba, ánh mắt một cái chớp mắt không rời mà dừng lại trên mặt Mục Nham, cô nói: "Anh chưa từng thích qua tôi." Sau đó cô cười, tay phải hơi dùng lực, gạt hộp thuốc lá rơi xuống đất, tâm tình đột nhiên kích động, "Anh nói không vì cô ấy, tại sao cô ấy mất tích anh liền gấp như vậy, tại sao? Tôi dựa vào cái gì nói cho anh biết? Nếu như tôi nói tôi thà chết, anh nghĩ sao?" Giọng nói run run, Tiêu Nhiên đột nhiên đứng lên, ý đồ nâng người đi đến phía trước bàn.
Mục Nham nghiêng người về phía trước, hai tay ra sức chống đỡ mặt bàn, ngẩng đầu trầm giọng gọi cô: "Tiêu Nhiên!"
Ánh mắt của anh lúc này đặc biệt thâm trầm, anh nhìn chằm chằm Tiêu Nhiên, bên trong có tức giận, có bất đắc dĩ, càng nhiều hơn chính là khó có thể che giấu lo lắng. Những ma quỷ kia đều là người tàn nhẫn độc ác, An Dĩ Nhược vốn không có sức tự bảo vệ mình, rơi vào trong tay bọn bọ, cô chỉ có thể mặc cho người xâu xé, anh muốn cứu cô, nhất định phải cứu cô. Nhưng hiện tại anh lại không thể không dây dưa với cô gái này tại đây.
Hai vai suy sụp xuống, nước mắt trong mắt thoáng chốc làm mờ hai mắt, Tiêu Nhiên giống như là cô lập đến mức vô vọng, giống như là người vùng vẫy giãy chết ở trong bóng đêm nhìn thấy được một chút ánh sáng lại nhanh chóng dập tắt, đáy mắt dĩ nhiên đã ảm đảm không có ánh sáng, giọng nói vỡ vụn mà mở miệng gọi anh: "Mục Nham..."
Nghe được người phụ nữ gọi tên của anh bi thương như thế, Mục Nham quay mặt đi, vẻ mặt nhìn không ra chút khác thường nào, trong lòng lại vén lên cơn sóng dữ dội.
Một năm, cùng chung đụng với Tiêu Nhiên suốt cả thời gian một năm, anh không phải máu lạnh, tâm ý của cô anh vẫn đều biết được. Song, bất kể là thân phận cho phép hoặc là cái khác, đối với cô, anh không có yêu, cho dù là một chút thích cũng không có.
"Mục Nham, nói anh yêu tôi." Nước mắt Tiêu Nhiên giọt giọt rơi xuống, "Cho dù là gạt tôi, nói một lần anh yêu tôi." Cô hèn mọn cầu xin anh có thể lừa gạt cô một lần, chỉ một lần.
Tình cảnh này, Đại Lực đột nhiên có chút luống cuống, thân thể cứng còng đứng ở cạnh cửa, nghĩ thầm thảo nào người trông coi Tiêu Nhiên nói trong khoảng thời gian bốn ngày, người phụ nữ này chỉ nói qua một câu: "Mục Nham đâu? Tôi muốn gặp Mục Nham." Rốt cuộc nhìn ra được tế nhị giữa hai người, ánh mắt nhìn về phía Mục Nham, hy vọng nhận được chỉ thị ở trên mặt anh, bọn họ tựa hồ không nên ở lại.
"Thật xin lỗi, tôi không giúp được cô." Mục Nham ngước mắt, đường nét cương nghị làm cho gương mặt anh càng lộ vẻ tuấn lãng, cô nghe thấy anh lạnh giọng nói: "Tiêu Nhiên, tôi nói rồi, tôi không yêu cô." Lúc dứt lời, anh xoay người, đẩy cửa, rời đi.
Bóng lưng cao lớn dứt khoát như vậy, không có tí ti lưu luyến.
Tiêu Nhiên hoàn toàn sụp đổ, bên trong phòng thẩm vấn truyền đến tiếng quát to đau đến xé lòng của người phụ nữ, còn có tiếng bàn ghế va chạm.
Mục Nham mặt không chút thay đổi đứng ở bên ngoài, ánh mắt hướng về phía ngoài cửa sổ, giống như suy ngẫm, lại giống như tỉnh táo. Hồi lâu sau, bên trong yên tĩnh lại, Đại Lực nói cho biết vết thương của cô Tiêu Nhiên nứt ra căng đau đến hôn mê bất tỉnh, anh đi vòng trở vào, cúi người ôm lấy cô đầu đầy là mồ hôi, đưa về bệnh viện nhà giam.
Đêm khuya, thành phố đã yên tĩnh lại, nhà giam bệnh viện yên lặng làm cho người ta mơ hồ phát rét, Mục Nham khoanh hai tay dựa vào trên ghế ngồi ở trong phòng bệnh, nghe được tiếng bước chân và tiếng nói chuyện trầm thấp, anh nhíu mày, đứng dậy ra ngoài.
"Vụ án này không cho con nhúng tay vào, quay về bệnh viện ngay." Mục Thịnh nhận được điện thoại của vợ, cấp tốc từ vùng khác vội trở về, còn chưa có vào nhà liền thẳng đến bệnh viện mà đến. Đứa trai con này mắt thấy liền muốn ông tức chết, nó còn muốn sống nữa hay không.
Mục Nham mím môi, không có tiếp lời, lại nghe bố đại nhân ra lệnh: "Bố đã gọi điện thoại, vụ án do đội phó Lý tiếp nhận, bây giờ con hãy đi cùng bố."
"Bố, con sẽ không giao vụ án này cho bất cứ người nào." Tâm tình Mục Nham rất nặng nề, cau mày, không để ý đến cơn tức giận của bố, anh không nhanh không chậm nói: "An Dĩ Nhược vì con mới bị kéo vào, con nhất định phải cứu cô ấy."
"Con cứu thế nào? Con mới bị đạn bắn bị thương, dựa vào tình trạng hiện tại con cho là con cứu được cô ấy? Hiện tại cô ấy không rõ tung tích, sống hay chết cũng không biết, con nói cho bố biết, con muốn cứu thế nào, hả?" Mục Thịnh nhìn con trai, lo lắng đánh thẳng vào trong lòng, "Bố chính là quá buông lỏng con, nên sớm chuyển cảnh đội của con, con làm