XtGem Forum catalog
Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến

Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329452

Bình chọn: 8.00/10/945 lượt.

mặc. Hồi lâu sau, ánh mắt của Mục Thịnh dừng ở lồng ngực của Mục Nham, đau lòng nói: "Con mới bị đạn bắn bị thương..." Làm như không nói được nữa, ông hơi quay mặt đi, cảm giác được Mục Nham nặng nề nắm tay ông, Mục Thịnh thầm thở dài một tiếng, trở tay bắm lấy tay Mục Nham, dặn dò: "Con trai, hứa với bố bất cứ lúc nào chỗ nào, cũng phải lấy an toàn của bản thân làm suy tính trước tiên."

Ông và vợ chỉ có một đứa con trai thế này, từ nhỏ nó đã bướng bỉnh, hai vợ chồng cũng không nuông chiều đứa nhỏ, nhưng rất tôn trọng ý nguyện của nó, nó ghi danh trường cảnh sát mặc dù bọn họ không hài lòng nhưng không có ngang ngược cản trở, dù sao đó cũng là hướng đi của cả cuộc đời đứa nhỏ, bọn họ không muốn về sau Mục Nham oán bọn họ, nhưng khi Mục Nham được chọn trúng để tiếp nhận huấn luyện nghiêm ngặt và đặc thù của cảnh đội, hai vợ chồng ông bà Mục cuối cùng bị kích động, cả nhà đều tới khuyên nhủ, thậm chí là dượng dì, hai ông anh họ lớn nhỏ cũng đã tới, Mục Thịnh thậm chí đánh cho con trai một bạt tay. Hơn hai mươi năm, lần đầu tiên ông đánh con trai.

Mục Thịnh nhớ rất rõ, ngày đó vẻ mặt Mục Nham cũng giống như bây giờ bình tĩnh như vậy, nó tránh cũng không tránh, đã trúng cái tát cường bạo này của ông, sau đó sờ sờ vào bên má, ngước mắt nhìn bố, cố chấp nói: "Bố, xin bố tôn trọng lựa chọn của con."

Một câu nói, Mục Thịnh không thể nào phản bác, hai bố con đối mặt rất lâu, ở trong mắt Mục Nham ông nhìn thấy được sự kiên định này, nhắm mắt, cuối cùng thở dài không nói cái gì nữa.

Lúc này đây, ông tựa hồ phải lần nữa lựa chọn tôn trọng. Ai bảo nó không chỉ là con của ông, lại là một người cảnh sát thân gánh trọng trách. Ông không thể ích kỷ, dù là ông không nỡ.

Mục Nham nắm thật chặt tay của bố, anh trưởng thành, bố già đi, hồi nhỏ tay anh được bố nắm, bây giờ, anh đã có thể nắm lại toàn bộ bàn tay của bố rồi. Giương mắt nhìn lại, anh nhìn thấy nếp nhăn ở khóe mắt của bố, mái tóc bạc, trong lòng đau xót, mắt hơi ẩm ướt, khẽ gật đầu, anh hứa: "Con biết rồi."

Đứng ở dưới lầu nhìn theo bố rời đi, trong lúc lái xe mở cửa xe cho ông, Mục Nham trầm giọng: "Bố?"

Mục Thịnh xoay người, gió đêm mát lạnh đưa lời nói rõ ràng của Mục Nham vào trong tai: "Cám ơn bố!"

Mục Thịnh nở nụ cười, nụ cười vui vẻ. Sau đó vẫy tay ý bảo anh đi vào, ngồi lên xe rời đi.

Mục Nham cúi đầu đứng ở bên ngoài rất lâu, giống như một đứa nhỏ đứng phạt.

Sau hồi lâu, anh cong môi kéo ra một nụ cười, xoay người trở lại phòng bệnh.

Mục Nham đổi thuốc đi vào, Tiêu Nhiên tỉnh, biết có người đi vào cô cũng không để ý, chỉ thất thần nhìn chằm chằm vào đỉnh vách tường, ánh mắt mờ mịt.

Ngồi ở mép giường của cô, anh hỏi: "Đói chưa? Có muốn ăn chút gì không?" Thấy cô không nói lời nào, anh rót chén nước, đỡ cô ngồi dậy, đưa tới bên môi cô: "Mở miệng."

Tiêu Nhiên dời mắt đến trên gương mặt anh tuấn của anh, sau đó không nói gì mà vươn cánh tay ôm chặt eo của anh.

Mục Nham nhíu mi, cô nghe được anh thở dài một cái, sau đó kiên định đẩy cô ra, mở tay cô ra cầm cái cốc lên, "Tiêu Nhiên, đừng như vậy."

"Bốp" một tiếng vang lên, cái cốc bị cô nện xuống đất, đồng thời cũng xé nát tiếng lòng của cô, vẻ mặt Tiêu Nhiên hung dữ gầm nhẹ: "Mục Nham, tôi muốn cho anh tận mắt thấy cô ấy chết." Cực kỳ giận dữ giống như oán hận bắn ra từ đáy mắt của cô, vì sao anh có thể thờ ơ như vậy? Vì sao anh máu lạnh như thế? Rốt cuộc anh là làm thế nào làm được? Cô không cam lòng, chết cũng không cam lòng.

Thấy anh mím môi không nói, Tiêu Nhiên suy sụp nằm xuống, trầm mặc một lát chỉ trầm tĩnh phun ra một câu: "An Dĩ Nhược sớm đã không ở thành phố A, cho dù những kẻ đần độn kia lật cả thành phố A cũng không tìm được cô ấy." Cô nhẹ giọng cười, đôi mắt rũ xuống thì sắc mặt bình tĩnh đến giống như một hồ nước lặng.

Mục Nham im lặng, điểm ấy anh đã nghĩ tới. Theo anh phỏng đoán, ngày An Dĩ Nhược mất tích đó đã bị mang rời khỏi thành phố A, bọn họ sẽ không ngốc mà ẩn núp ở chỗ này chờ người của cảnh sát tìm đến. Cho nên, anh cũng không bất ngờ.

"Tôi dẫn anh đi, chúng ta cùng đi Vân Nam." Tiêu Nhiên mở mắt ra, ánh mắt đột nhiên trở nên thâm trầm, thấy Mục Nham nhẹ giọng nói: "Anh có biết tôi có thể dễ dàng tìm được cô ấy, nhưng các anh lại rất khó khăn. Mười ngày, nếu như trong vòng mười ngày tôi không có bình an trở về, chắc chắn cô ấy sẽ chết." Đây là quy củ của "gia tộc", lúc cô biết được tin An Dĩ Nhược mất tích cô liền biết mình rất nhanh có thể rời khỏi cái nơi quỷ quái này, đương nhiên, cũng có một khả năng khác, chính là trong vòng mười ngày cô không thể nào thoát ra, cô và An Dĩ Nhược đều phải chết.

Dừng lại một lát, Tiêu Nhiên tuyên bố: "Một mình anh, ai cũng không thể đi cùng." Anh đồng ý cô liền dẫn anh đi, về phần có thể cứu được người hay không đó là chuyện của anh, không liên quan với cô. Nếu như anh không đồng ý, cô sẽ gánh hết thảy tội danh, cùng lắm thì chết, cô không sợ.

Mục Nham trầm tĩnh nhìn nụ cười đẹp đẽ của cô, ánh mắt ám trầm từ từ sắc bén, liễm thần rũ mắt xuống, anh nói: "Tôi sẽ sắp xếp, ngày mai chúng ta liền đi." Như vậy, đương nhiên cực kỳ mạo h