không đau chút nào, nếu như mẹ không tin con đây xuống lầu chạy mấy vòng?" Mục Nham vụng về nói, thấy mẹ khóc đến thương tâm, không biết nên an ủi thế nào, nháy mắt ra hiệu với bố.
Mục Thịnh trầm mặt xuống kéo vợ ra khỏi lòng ngực của con trai, "Được rồi, đừng có khóc lóc sướt mướt. Cũng không phải lần đầu tiên nó nhận nhiệm vụ, bên kia đều đã sắp xếp xong, sẽ có người chi viện."
"Bảo ông đón nó về bệnh viện, ông lại la ó, trái lại đồng ý nó đi Vân Nam, nó không phải con ruột của ông hả?" Má Mục liền phát cáu, lau nước mắt oán trách Mục Thịnh, "Tôi nói cho ông biết, lão Mục, nếu nó có xảy ra chuyện không may, tôi cũng không sống nữa."
"Nói cái gì đó, chẳng lẽ nó là tôi nhặt được?" Mục Thịnh nhíu mày, cùng con trai nhìn nhau, hết cách hạ giọng mềm mỏng: "Thân thể vốn không tốt, đừng khóc, người già rồi, ở trước mặt con trai cũng không chú ý một chút hình tượng."
Kết hôn hơn ba mươi năm, bố mẹ của anh luôn sống rất đằm thấm, ở trong ấn tượng của Mục Nham, dường như bố mẹ chưa từng cãi nhau. Mặc dù bố là một người cứng nhắc, nhưng đối với hay khóc của mẹ lại rất yêu thương cưng chiều. Còn nhớ khi đó bởi vì chuyện Mục Thịnh áp chế việc thăng chức của anh mà mẹ khóc một tràng, suốt ba ngày không chịu nói chuyện với bố. Mục Nham rất sợ họ cãi nhau, vội vàng chạy về nhà. Trong phòng sách, bố lại chỉ thở dài, nói: "Mẹ con nha, làm lãnh đạo nhiều năm như vậy rồi, một chút giác ngộ cũng không có." Giọng điệu này, vẻ mặt này, Mục Nham chỉ muốn cười, vì thế anh nói: "Bố hò hét má ơi, dù sao cũng không thể cương như vậy, vợ chồng già còn cãi nhau chiến tranh lạnh, ánh mắt quần chúng lại sáng như tuyết, không thể để người ta chê cười."
Mục Thịnh trừng mắt nhìn anh, rõ ràng đối với giọng điệu dạy bảo không biết lớn nhỏ của anh cực kỳ bất mãn, sau đó vừa cười khổ nói: "Cũng đã ba ngày, cứ thế không cho bố trở về phòng ngủ, con nói với mẹ con một chút, aiz..."
Mục Nham nở nụ cười, trong đầu đột nhiên nảy ra ý nghĩ, nghĩ thầm chờ anh kết hôn, cũng muốn giống như bố yêu thương mẹ vậy, làm hết sức mình để vợ hạnh phúc.
Vì vậy, ý nghĩ bắt đầu nảy sinh, sau đó được Mục Nham cẩn thận đặt ở trong lòng, chưa bao giờ nhắc tới với bất kỳ ai.
Anh cho rằng, có một số lời nói, vốn không cần phải nói ra chiêu cáo thiên hạ, và có một số tình cảm, không bao giờ có thể bị ai khơi lên.
Nhiều năm như vậy, anh cho rằng đã có thể kiểm soát cảm xúc rất tốt, thậm chí quản lòng của chính mình rất tốt.
Đêm đó, Mục Nham đứng ở trước cửa sổ nhà trọ đến đêm khuya, trước giờ không chạm vào thuốc lần đầu tiên anh rút ra một điếu. Trước khi ngủ anh lấy sổ ghi chép trong ngăn kéo ra, viết xuống một hàng chữ rồng bay phượng múa, sau đó tắt đèn đi ngủ, ngày hôm sau được xe cảnh sát hộ tống thẳng đến sân bay.
Thị trưởng An và Tịch Thạc Lương bất ngờ tới đưa tiễn, ngoài kiểm an, thị trưởng An nhắn gửi: "Mục Nham, làm bố, tôi thành khẩn xin cậu nhất định mang được Dĩ Nhược về."
Mục Nham biểu hiện ra vẻ cực kỳ bình tĩnh, nhưng nhìn kỹ một chút, vẻ mặt đặc biệt ngưng trọng, anh gật đầu: "Ngài yên tâm, tôi nhất định sẽ mang cô ấy về."
Ánh mắt vô tình chạm đến Tịch Thạc Lương, mệt mỏi cùng bất lực trên mặt anh ta nhìn một cái không sót gì, giương mắt nhìn Mục Nham, anh ta nói: "Xin nhờ anh, chú ý an toàn." Không có tí ti thành phần đạo đức giả, cũng không nói từ gạt người, giờ phút này, ngoại trừ kí gửi hy vọng với Mục Nham, cái gì anh cũng làm không được. Anh lựa chọn tin tưởng, lựa chọn chờ đợi, vạn bất đắc dĩ đón nhận tình huống đau khổ.
Nhìn ánh mắt lo lắng của Tịch Thạc Lương, Mục Nham mỉm cười đối mặt: "Chờ tin của tôi."
Trong nháy mắt xoay người này, Mục Nham lại có chút hoảng hốt đau đớn, đáy lòng bị từng sợi tơ quấn quanh, trong trập trùng kèm với bất đắc dĩ và chua sót.
Không nói được, cũng không nói rõ.
"Mục Nham?" Suy nghĩ phù du bị một tiếng gọi nhẹ nhàng mềm mại kéo về, Mục Nham mở mắt ra, Tiêu Nhiên nhìn anh nói: "Tôi muốn uống nước."
Mục Nham đưa tay thăm dò cái trán của cô, cảm giác được thân thể cô khác thường, lục lọi thuốc hạ sốt chuẩn bị trước đó, nhã nhặn gọi tiếp viên hàng không đưa tới một ly nước cho cô, "Uống thuốc đi."
Cầm lấy thuốc trên tay anh rồi uống một ngụm nước, Tiêu Nhiên yếu ớt dựa trở về vào trên bả vai anh, cố hết sức kéo cánh tay của anh qua, nhắm mắt lại cọ sát trong lòng anh, nhìn trong mắt người ngoài bộ dáng vô cùng thân thiết, rất giống một đôi tình nhân.
Đối với hành động của cô, Mục Nham cứng lại một lát, cuối cùng nhíu mày không nói.
Hiện tại Tiêu Nhiên cực kỳ suy yếu, trước khi đi bác sĩ đã dặn dò, để đảm bảo an toàn thân thể của anh, lãnh đạo cấp trên yêu cầu tiêm thuốc cho nghi phạm, ngoại trừ luôn để cho cô duy trì trạng thái suy yếu, ngoại thương tương đối nghiêm trọng bất cứ lúc nào cô cũng có thể phát sốt, cho nên, Mục Nham cũng không có tra hỏi cô, dọc đường còn phải chăm sóc cô.
"Thật hy vọng máy bay cứ bay thẳng mãi như vậy, vĩnh viễn cũng đừng ngừng lại." Giữa bọn họ, giống như chưa bao giờ gần gũi qua giống như hiện tại vậy, đối với cùng một chỗ khó có được này, tâm tình Tiêu Nhiên l