nhìn một cái không sót gì.
Cô thật sự rất đẹp. Một loại đẹp sạch sẽ.
Anh đến gần cô ngồi xuống, duỗi cánh tay dài ra ôm lấy cả người cô và chăn cùng cuộn vào trong ngực, ngón tay thon dài không an phận dò xét về phía eo của cô, tỉ mỉ sờ soạng.
"Thả tôi ra." An Dĩ Nhược hoàn hồn, nghiêng đầu trừng anh, muốn đưa tay đè lại tay của anh.
Đối với phản kháng của cô, người đàn ông chẳng những không tức giận, ngược lại nở nụ cười ấm áp: "Thật sự là người phụ nữ không nghe lời." Nói xong, không để An Dĩ Nhược kịp phản ứng, xoay người đè cô ở dưới thân, nụ hôn tỉ mỉ rơi ở bên gáy, bàn tay to thuần thục kéo xuống dây buộc áo ngủ của cô.
"Đừng... Thả tôi ra! Khốn kiếp!" Mắt An Dĩ Nhược trợn đến rất lớn, thất kinh chống đẩy trên người của người đàn ông, nghiêng đầu muốn né tránh nụ hôn mang tính xâm lược của anh.
Người đàn ông cũng không miễn cưỡng, nén cười vùi mặt ở trên gáy của cô, ôm cô vào lòng giống như ôm một đứa trẻ, "Đừng mưu tính phản kháng tôi, ngoan ngoãn nghe lời, tôi sẽ cho cô cực kỳ thoải mái mà sống sót, uh`m?" Giọng nói rất mềm mại, như là đang dỗ dành người phụ nữ yêu quý, nhưng lại khiến đáy lòng An Dĩ Nhược phát rét.
"Anh đứng dậy đi, đừng đè nặng tôi." An Dĩ Nhược nhanh chóng chỉnh đốn lại suy nghĩ, muốn nhanh chóng làm rõ mình đang ở chỗ nào, lại xảy ra chuyện gì, vì sao mình lại ở chỗ người đàn ông xa lạ này.
Cố Dạ đối với bình tĩnh của cô quả thật là có chút hứng thú, một tay chống đỡ đầu, tay phải khẽ khoát lên eo của cô, cười hỏi: "Muốn biết cái gì? Hỏi đi tôi trả lời cô." Tâm hồn quỷ mê hoặc, anh cảm thấy cần phải giải thích tại sao cô lại ngủ trên giường của anh.
Muốn chuyển đi tay không an phận của anh ở trên eo, bất đắc dĩ sức lực không bằng người, An Dĩ Nhược từ bỏ giãy giụa, ngắm nhìn bốn phía, phòng ngủ rộng rãi sáng ngời, đồ dùng trưng bày trong nhà cũng không nhiều, đặc biệt là có vẻ trống trãi. Giữa phòng ngủ, hiện tại cũng là cái giường lớn bọn họ đang nằm làm cho người ta hồi tưởng miên man, cực kỳ mờ ám, nếu như không phải drap giường, chăn mền, bao gối đề là màu đen, cô sẽ càng sợ hơn.
Nhíu chặt lông mày, nhìn khuôn mặt rất điển trai trước mặt, An Dĩ Nhược nhịn không được toàn thân nổi lên ý lạnh. Vùng giữa lông mày xinh đẹp đến có thể quá mức rõ ràng là rất dịu dàng, vì sao cô chỉ cảm thấy sợ hãi. Không phải chưa thấy qua đàn ông khôi ngô tuấn tú, tỷ như Tịch Thạc Lương, anh là loại quý ông nhã nhặn, tỷ như Mục Nham, tuấn lãng của anh là thuộc loại nam tính phóng khoáng, so với bọn họ, người đàn ông trước mắt lại là vẻ đẹp nữ tính, bộ dáng của anh ta quá xinh đẹp. Nếu như bọn họ không phải là gặp nhau dưới tình huống như vậy, nếu như anh ta không có xúc phạm cô giống như vừa rồi như vậy, có lẽ cô sẵn lòng ca ngợi anh ta vài câu.
"Đây là đâu?"
"Nhà tôi."
Miễn cưỡng đối mặt với người đàn ông, An Dĩ Nhược trừng mắt nhìn anh, "Tôi là hỏi anh, chỗ vị trí địa lý nhà anh."
Cố Dạ cười, cái loại không chút để ý: "Trên núi."
Dã nhân. An Dĩ Nhược âm thầm mắng chửi, "Tại sao bắt tôi đến đây? Tôi cũng không biết anh. Còn nữa, ai giúp tôi thay quần áo, không hiểu biết được sự tôn trọng sao?".
"Tôi biết cô là đủ rồi." Đối với vô lý của cô, nụ cười bên khóe môi của người đàn ông dần dần sâu hơn, "Thiên kim thị trưởng thành A, An Dĩ Nhược. Tân tú của giới thời trang, đội trưởng đội đặc cảnh xả thân giải cứu hồng nhan, bạn gái chính thức của lão tổng Hoằng Thái." Nhíu mày, anh nói: "Nhìn xem, tôi hiểu rõ cô hơn." Ánh mắt dừng ở áo ngủ cô mặc trên người, cong môi khẽ cười: "Về phần quần áo này, nếu như cô yêu cầu, tôi sẵn lòng cống hiến sức lực giúp cô thay nó."
An Dĩ Nhược mím chặt môi, hai tay túm chặt chăn mềm che ở trước người, "Anh là ai?"
"Cố Dạ." Cánh tay hơi thu hẹp lại, càng ôm chặt cô vào trong ngực hơn, thân thể mềm mại của cô dán vào anh, đường cong tinh tế khiến hạ thân của anh lập tức có phản ứng, ngón tay phác họa khuôn mặt cô, giọng nói của anh rất nhẹ rất dịu dàng: "Cô có thể gọi tôi là『Dạ』" nói xong nghiêng người hôn xuống.
An Dĩ Nhược nhanh chóng nghiêng đầu, nụ hôn của anh rơi ở bên má của cô, ngay sau đó, tay của anh hung hăng bóp chặt cằm của cô: "Chớ chọc giận tôi, sư tử nhỏ. Tôi luôn luôn thích phụ nữ nghe lời."
"Tôi không phải là người phụ nữ của anh, cách xa tôi một chút." Trong lòng cô cực kỳ sợ hãi, nước mắt cơ hồ sắp rơi xuống, "Có nghe thấy hay không, thả tôi ra, tôi không phải là người phụ nữ của anh." Gần như thẹn quá hóa giận, An Dĩ Nhược dùng hai tay chống đẩy thân thể người đàn ông sắp sửa tới gần, vung tay đánh vào mặt anh.
Sắc mặt Cố Dạ đột nhiên thay đổi, nghiêng người tránh đi, giữ chặt cổ tay của cô, giống như là muốn ngay lập tức bẽ gãy xương của cô, sau đó dùng sức kéo, ném mạnh cô từ trên giường đến trên thảm, giọng nói lộ ra cảnh cáo: "Phụ nữ nên thuận theo tốt hơn, bằng không chịu đau khổ chính là bản thân mình."
Cả người An Dĩ Nhược đều giống như cái giá rời rạc, cô ngưỡng mặt lên, nén lại ý lệ trong mắt, quật cường hỏi: "Tại sao bắt tôi đến đây? Anh muốn thế nào?"
Người đàn ông thong thả ung dung bước xuống giường, ngồi xổm trư