cách là người phụ trách tất cả gia tộc, Mục Nham đương nhiên sẽ không xem nhẹ năng lực của anh ta, về phần tại sao báo cảnh sát, đơn giản chỉ là muốn dẫn Cố Dạ rời đi, để cho anh có đủ thời gian tìm An Dĩ Nhược mà thôi. Mục Nham vừa giải thích vừa cảnh giác nhìn về phía cửa chính, bởi vì không gian ngoài ban công có hạn nên cùng An Dĩ Nhược dựa vào đến rất gần, trong lúc xoay người môi mỏng của anh khẽ lướt qua cái trán của cô.
An Dĩ Nhược vốn chưa tỉnh hồn, bị nụ hôn vô ý như thế của Mục Nham, cả người đột nhiên căng thẳng mà sững lại tại chỗ, thoáng chốc ngừng hô hấp, đáy lòng xẹt qua một tia khác thường. Mục Nham nhíu mi, trong lòng ảo não không thôi, đem không tự nhiên của cô thu vào trong mắt, lúng túng quay mặt đi, hợp thời thay đổi đề tài: "Tôi đi xuống trước, cô nhảy xuống."
An Dĩ Nhược hoàn hồn, thân ở trên cao nhìn nhìn xuống khẽ há mồm, có chút không dám tin. Đây là lầu hai, muốn cô nhảy xuống? Cô cắn môi, không biết có nên nói cho Mục Nham biết thực ra thì cô sợ độ cao.
Làm như nhìn thấu lo lắng của cô, Mục Nham an ủi: "Yên tâm, tôi tiếp được." Nghiêng đầu nhìn phía dưới, xác định không có bảo vệ đi qua, trước khi tung người nhảy xuống nở nụ cười an ủi cô, "Cô là cô gái dũng cảm nhất, đừng sợ." Thấy An Dĩ Nhược nhíu mày cắn răng cuối cùng gật đầu, anh dùng sức nắm lấy tay của cô, bàn tay chống lan can nhanh nhẹn xoay người nhảy xuống, trong chớp mắt đã vững vàng rơi xuống mặt đất, ngay sau đó xoay người nhìn lên lầu hai, duỗi tay về phía cô, trong ánh mắt tràn đầy khích lệ.
Đường cong cánh tay của anh rất đẹp, nhất là lúc dùng sức. An Dĩ Nhược trên cao nhìn xuống cùng anh nhìn nhau, thở ra một hơi thật dài. Trong nháy mắt tay được anh nắm giữ, dường như có một dòng điện tê dại từ đầu ngón tay truyền tới, rõ ràng là đêm mưa, nhưng dường như là có ánh nắng ấm áp vẩy lên người, An Dĩ Nhược cảm thấy toàn thân đều trở nên ấm áp, cái loại sức mạnh yên ổn ở khắc thời gian lệch này lặng lẽ rót vào thân thể của cô, so với lần đầu tiên dắt tay Tịch Thạc Lương thì cái loại cảm giác trái tim cũng sắp nhảy ra này hoàn toàn khác biệt, cô chỉ cảm thấy ấm áp, thoải mái, và tự nhiên.
Nhìn người đàn ông dưới lầu duỗi tay chờ tiếp cô, An Dĩ Nhược hít vào một hơi thật sâu, vươn tay phải nghịch ngợm làm một cái thủ thế OK với anh, nhìn thấy anh nhẹ nhàng và trịnh trọng gật đầu, sau đó, cô không chút do dự thả người từ trên ban công nhảy xuống, sự kiên định tín nhiệm ở đáy mắt này lóe sáng như những vì sao trên trời.
Trên danh nghĩa là lầu hai, nhưng bởi vì ban công thuộc loại lõm xuống, nghiêm cẩn mà nói chỉ là nửa lầu một, cho nên cũng không phải là quá cao, An Dĩ Nhược hoàn toàn có thể tự mình nhảy xuống, chẳng qua là Mục Nham lo lắng cô trẹo chân, nên mới quyết định tự mình xuống trước tiếp cô. Mặc dù anh làm tốt mười phần chuẩn bị, giống như là đứng tấn vậy vững vàng đứng trên mặt đất giang hai tay về phía của cô, hơn nữa cũng chuẩn xác không có lầm mà ôm lấy cô, song, dù sao cũng là một người có cân nặng của người trưởng thành, lại từ chỗ cao rơi nhanh xuống, Mục Nham không thể chịu đựng được áp lực đột nhiên tới này, lảo đảo lùi lại hai bước, sau đó thẳng tắp ngã ngửa xuống, An Dĩ Nhược bị té nhào ở trên cỏ.
Đối với loại tình huống đột phát này, Mục Nham rất có kinh nghiệm mà hơi nhô đầu lên, để cho lưng chạm đất trước, xác định an toàn vô sự đầu mới dám chạm đến mặt đất, anh mới từ từ thở ra một hơi, nhíu mày nói: "Không nghĩ tới lại rất nặng..."
Khoảnh khắc anh ngã nhào, An Dĩ Nhược thật sự là lo lắng cái ót của anh chạm đất mà vỡ rồi, thấy anh thật lâu mới nói lại càng sợ hơn, ai biết anh lại nói một câu như vậy, gò má hơi ửng hồng, cô nhỏ giọng lầm bầm: "Không thể đổ thừa tôi, cho dù là một đứa bé, từ nơi cao như vậy nhảy xuống ước chừng cũng phải đụng ngã anh..."
Đối mặt với oán giận ăn vạ giống như trẻ con của cô, Mục Nham không nín được cười, "May mà đứa nhỏ này rất gầy, bằng không thì xương cốt của tôi đã bị đè gãy rồi." Nhíu chặt lông mày, anh rít một tiếng, nhắm mắt, vẻ mặt đột nhiên hiện lên mấy phần ủy khuất, "Aiz! Tôi nói cô có thể đổi nơi chống hay không."
An Dĩ Nhược vốn vì lời nói của anh xoay tròn mắt nở nụ cười, nghe được anh mở miệng, đột nhiên ý thức được tay cô vừa khéo chống ở trên ngực trái bị thương của anh, trong lúc bối rối muốn rút tay về, ai biết vừa động một tý, tay phải không chống đỡ mặt đất lại nặng nề ngã trở về trong lòng anh. Mục Nham vốn nghiêng đầu lấn tới, lại bị cô đè lại tại chỗ, anh cau mày nhìn cô, giống như là cô cố ý.
Liếc mắt nhìn anh một cái, biết phản ứng vụng về của mình làm đau anh, An Dĩ Nhược bĩu môi, giống như đứa nhỏ phạm sai lầm. Mục Nham thở dài, nới lỏng vòng tay ở bên eo của cô, ho nhẹ một tiếng kéo cô đứng lên, "Vận động một chút, xem có bị thương đến chỗ nào hay không." Giọng nói trầm thấp nghe vào trong tai An Dĩ Nhược không có tí ti khát biệt, nhưng đêm tối lại che đi ửng đỏ bất thường này trên mặt anh. Tư thế ngã sấp vô cùng mập mờ, thân thể mềm mại của cô dính sát vào anh, khiến trong lòng người đàn ông nổi lên gợn sóng, trong giây lát