ông, vậy thì ở đây cũng được!"
Đằng sau chiếc bình phòng trong
thư phòng còn có một chiếc giường thấp, dùng để nghỉ ngơi khi đọc sách mệt mỏi.
Lam Tranh tự biết mình không
phải đối thủ của Vũ Lâu, nên hắn chọn biện pháp đánh vào tâm lý của nàng:
"Cô muốn phản kháng thì phản kháng đi, nếu cô đả thương ta, vừa vặn ta có
thể kê cao gối mà nghỉ ngơi, khỏi cần ngồi canh linh cữu của Thái tử, cũng
không cần phải dự tang hắn nữa." Vũ Lâu nghe xong chỉ cười lạnh, cái này
mà là uy hiếp à. Nhưng hắn đã nói tiếp: "Sau đó, ta thoải mái thời gian,
sẽ suy nghĩ xem nên tra tấn Tần gia nhà cô thế nào." Đây mới là trọng
điểm.
"Ngươi ----- ngươi đê
tiện, dùng người nhà để uy hiếp ta!"
"Cô cũng có thể chọn không
bị uy hiếp mà." Lam Tranh buông tay, chỉ ra ngoài cửa: "Nếu cô còn
muốn chạy, giờ ta sẽ cho người đưa cô ra khỏi cung, tùy ý cô muốn đi đâu thì
đi."
Vũ Lâu không nói gì, oán hận
trừng mắt nhìn hắn.
Lam Tranh lại thầm cầu trong
lòng, đừng nói là muốn đi, đừng nói là muốn đi, đừng nói là muốn đi…
Vũ Lâu nhìn cửa, chán nản nói:
"Ngươi thắng rồi!"
"Hừ! Coi như cô cũng biết
điều!" Lam Tranh lén lau mồ hôi lạnh, quá nguy hiểm, sau này không thể tùy
tiện nói như thế, lỡ nàng bảo muốn đi, chẳng phải là hắn đâm lao phải theo lao
hay sao.
Đáy mắt nàng trầm xuống, buồn
bực nhìn Lam Tranh. Hắn giống như một kẻ xấu tội ác tày trời vậy, lúc nào cũng
muốn cưỡng đoạt nàng, nhưng mà, những lúc hắn đối xử tốt với nàng, thì nàng lại
chịu không nổi, chẳng lẽ nàng không thích hắn dùng lời ngon tiếng ngọt nói với
nàng, lại cứ muốn hắn phải quát nạt nàng mỗi ngày mới chịu được hay sao?
Hắn dùng tay trái kéo nàng
xuống giường, đẩy nàng ngã xuống rồi đè lên trên người nàng, cởi y phục nàng
ra. Vì thời tiết bắt đầu chuyển lạnh, y phục trên người cũng dầy hơn, cánh tay
phải của Lam Tranh có thương tích, không động đậy được, nên hắn kéo tới kéo lui
mãi vẫn không lộ được một phân da thịt nào của nàng. Lam Tranh nhìn vẻ mặt thà
chết không chịu khuất phục của Vũ Lâu, tức tối nói: "Tự mình làm đi!"
"Không phải là ngươi
muốn…… hay sao, cởi bên dưới là được rồi."
"Hừ, ai nói thế, hôm nay
gia phải ở đây ôm cô cả ngày, dịu dàng ôn tồn mà chăm sóc cô." một tay lại
kéo vạt áo nàng ra: "Mau cởi ra đi, đừng để ta bực mình!" Vũ Lâu nuốt
nước mắt ngược xuống, hít một hơi khí lạnh, chậm rãi cởi y phục của mình theo ý
hắn.
Cơn mưa thu lại rơi ngoài cửa
sổ, đáp xuống mái hiên, lại phát ra tiếng kêu thánh thót như từng hạt trân châu
rơi.
"Nhìn cô kìa, làm gì mà có
vẻ thống khổ vậy? Đêm qua giao hoan với ta, không phải cô rên rỉ mê người lắm
hay sao!"
Từ sau khi Lam Tranh hồi phục,
lúc nào nàng cũng cảm thấy rất áp lực. Chỉ trong một đêm, Lam Tranh bên gối
bỗng trở thành người xa lạ, mà người xa lạ này nhanh chóng đoạt hết mọi quyền
lợi của nàng. Không thể làm trái ý hắn, không thể nói linh tinh, không thể gặp
người mà hắn không thích. Gọi thì phải đến, đuổi thì phải đi, có bị trêu đùa
cũng phải chịu đựng.
Ý nguyện của hắn là tôn chỉ cho
sự tồn tại của nàng.
Ví dụ như bây giờ, nàng ngàn
vạn lần không muốn cởi xiêm y phục vụ hắn, nhưng cuối cùng lại vẫn phải nghe
theo.
Sự nhẫn nại của nàng từ trước
đến nay vô cùng tốt, để có thể đạt được mục tiêu nào đó, thì năng lực tiếp nhận
và kiên nhẫn của nàng luôn vượt xa sự tưởng tượng của người khác, khổ công đọc
sách, cần mẫn luyện đàn, tất cả đều chỉ vì để trở thành Vương phi của Độc Cô
thị. Lúc nàng phải đón nhận sự giáo dục hà khắc của cha mẹ, nàng luôn tự nói
với mình, nhẫn nại, nhẫn nại, chỉ cần đến ngày xuất giá là xong rồi. Gả cho tên
ngốc Lam Tranh cũng được, chỉ cần mượn sức của Hoàng hậu, cứu ca ca ra, thì dù
nhịn nhục mặc kệ hắn gây khó dễ thế nào cũng được. Nghĩ đến việc hắn không thể
khôi phục được, nàng cũng vẫn chấp nhận, muốn làm bạn cùng hắn trọn đời.
Yêu cầu của nàng rất đơn giản,
chỉ cần gia đình bình an là tốt rồi.
Nhưng hiện tại thì sao, nàng
còn khát khao cái gì? Nàng căn bản không nhìn thấy tương lai thế nào, cha mẹ,
ca ca đều ở Liêu Đông xa xôi, mỗi ngày nàng đều phải chịu sự uy hiếp của Lam
Tranh, nếu hắn không vui, chỉ cần một câu, thì Vũ Dương hầu sẽ không ngần ngại
mà lấy mạng họ. Bản thân nàng không có cách nào thoát thân…Làm gì có ai muốn bị
chi phối, áp bức đến thế này chứ.
Vì trấn an hắn, nàng có thể
nhẫn nhịn, nhưng phải chờ đến khi nào, chờ cho đến lúc hắn nhàm chán, tìm được
đồ chơi mới hay sao?
Thời điểm đó, liệu có còn xa
không…
Nàng từng thích Lam Tranh,
nhưng hắn chẳng qua là vì báo thù mà đeo mặt nạ, biểu hiện giả dối.
Tình cảm của nàng từ đầu đến
giờ đã là một sự sai lầm, cho dù là yêu, cũng chỉ như hoa trong gương, trăng
trong nước mà thôi!
Mặc dù thời tiết hơi se lạnh,
nhưng những nụ hôn của Lam Tranh lại khiến cả hai người dần trở nên khô nóng.
Lam Tranh buông đôi môi đã sưng đỏ của Vũ Lâu ra, thấy ánh mắt nàng thất thần
thì lòng cũng mềm lại, cúi đầu xuống hôn trán nàng, rồi đi dần xuống hai mắt,
vành tai. Vũ Lâu vốn không chịu nổi sự ôn tồn này của hắn, mặt nhanh chóng đỏ
hồng lên,
