ện này rốt cuộc là vì cái gì?”.
Ngụy Hoa Tịnh dừng bước, quay đầu nhìn Mễ Lệ: “Đáp án của
câu hỏi này dường như không liên quan gì tới cô. Nếu cô muốn biết thì chờ đến
lúc tôi thăng quan phát tài làm nên sự nghiệp nhé!”.
Mễ Lệ ra sức lắc đầu: “Không đúng, không đúng, anh nói xem,
có phải vì cô ta không?”. Ánh mắt cô ta chiếu thẳng vào Vệ Tử, Vệ Tử bị ánh mắt
của Mễ Lệ làm cho rùng mình.
Thấy Ngụy Hoa Tịnh không muốn trả lời, Mễ Lệ the thé nói:
“Chính là vì cô ta! Đúng vậy! Anh cảm thấy mình làm như thế có đáng không?”.
Ngụy Hoa Tịnh ngừng trong giây lát, rồi nói: “Hình Mãn Tinh
vì cô mà vứt bỏ cả gia đình, tự do và tiền đồ, cô cảm thấy có đáng không?”. Nói
xong hắn liền kéo Vệ Tử bỏ đi, không quay đầu lại.
Mễ Lệ nghe thế bỗng chốc ngồi phịch xuống sàn, khóc ầm ĩ,
còn thê thảm hơn lần ở sòng bạc hôm đó, trong tiếng khóc của cô ta chứa đựng sự
tuyệt vọng khiến người nghe cảm thấy xé gan xé ruột.
Có người nói, biết vì sao mà khóc thì nước mắt nhiều cũng
đều không có giá trị, không biết vì sao mà khóc thì một giọt nước mắt cũng đều
vô cùng ý nghĩa.
Mễ Lệ ủ rũ ngồi trên sàn nhà, không biết sự đau khổ này rốt
cuộc là ai gây cho mình, cũng không biết mình rốt cuộc vì sao mà khóc.
Không phải vì tiền, giống như Ngụy Hoa Tịnh nói, cô tài sắc
vẹn toàn, đến nơi đâu cũng sống được, cho tới bây giờ, cô vẫn có thể lên sân
khấu biểu diễn.
Có lẽ là vì Hình Mãn Tinh, người đã sống cùng với cô gần
mười năm trời. Ông ta yêu cô, đây là điều không cần phải bàn cãi, nhưng cô
không cho rằng ông ta đã vì cô mà đánh đổi cả “gia đình, tự do và tiền đồ”
giống như Ngụy Hoa Tịnh nói. Ông ta vốn là một tham quan, chỉ có điều sự xuất
hiện của cô khiến ông ta không còn thận trọng quá mức mà trở nên bạo dạn hơn mà
thôi. Cô không khiến ông ta tham ô, đó là sự lựa chọn của ông ta với mục đích
làm cho cô vui lòng, để chiếm hữu cô lâu hơn. Sau khi sự việc xảy ra, cô cũng
không yêu cầu ông ta đưa cô đi, trên thực tế cô không đụng chạm đến luật hình
sự, đi trốn cùng ông ta, bỏ mặc gia đình và sự nghiệp không chỉ một mình ông
ta.
Cũng vì thế tối hôm đó cô không nhận lời cầu hôn, bỏ ông ta
ở lại mà hoàn toàn chẳng cảm thấy có lỗi gì với đối phương. Ông ta đã vì cô mà
trả giá quá nhiều, cô cũng phải trả giá những năm tháng tươi đẹp nhất của một
người con gái. Khi mới quen Hình Mãn Tinh, ông ta là một người thành công trong
sự nghiệp, còn cô là kiểu con gái không hiểu chuyện đời. Bây giờ cảnh còn người
mất, ông ta đã ngồi tù, còn cô thì già đi, ai bị mất nhiều hơn không thể tính
toán được nữa.
Nếu như không gặp Ngụy Hoa Tịnh, cô sẽ không biết trên đời
này tồn tại kiểu người đồng thời có sức sống của một nam thiếu niên, tình cảm
của một chàng thanh niên và tầm nhìn xa trông rộng của một người đàn ông đã
trưởng thành. Hiện thân của sự kết hợp tất cả những thứ đó một cách hoàn hảo,
lại chỉ là một thanh niên hơn hai mươi tuổi.
Cô không tin cách nói của anh ta, phong cách và sự giáo
dưỡng như thế, không thể là thế hệ thứ hai của gia đình giàu có, càng không
phải là tay ăn chơi sống bằng cờ bạc. Phong thái của Ngụy Hoa Tịnh nếu không
phải là thế hệ giàu sang thứ ba trở lên, thì không thể bị tiêm nhiễm.
Anh ta không hiểu rằng với sự từng trải của cô có thể nhìn
ra những điều đó, Hình Mãn Tinh có kinh nghiệm gặp qua biết bao người, lại có
thể để cho Ngụy Hoa Tịnh bảo sao nghe vậy, cô thậm chí bắt đầu nghi ngờ, Hình
Mãn Tinh muốn về nước nhận tội từ lâu, sự xuất hiện của Ngụy Hoa Tịnh chỉ là
một lối thoát thuận tiện cho ông ta.
Còn về những lời nói xằng bậy kiểu như Hình Mãn Tinh thua
anh ta mấy triệu đô la, cô không tin một chút nào, những lời đó chỉ có thể lừa
gạt những kẻ ngốc như Vệ Tử thôi.
Đúng rồi, là cô ta, đều do cô ta! Sự xuất hiện của cô ta
khiến cho bản thân cô tối hôm đó mất lý trí! Làn da mềm mại, dáng người thướt
tha, các đường nét xinh đẹp trên khuôn mặt khó có thể dùng lời miêu tả hết
được, ngay cả khi cô ở độ tuổi đẹp nhất cũng không bì được với cô ta.
Tất cả những thứ đó đều không quan trọng, cô vốn cũng không
cảm thấy mình là người đẹp hàng đầu trong thiên hạ, nhưng cái mà cô ghen ghét
đến phát điên lên, đó là phong thái điềm tĩnh mà thuần khiết của Vệ Tử, đôi mắt
to bừng sáng của Vệ Tử là niềm tin vào cuộc sống hướng đến những điều tốt đẹp,
đó là một thứ rất gần với hạnh phúc, mà đến ngày hôm nay, Mễ Lệ không thể có
được nữa.
Vệ Tử khiến Mễ Lệ lần đầu tiên có ý nghĩ hối hận, nhớ lại
năm đó, nếu như cô không muốn nổi tiếng, không muốn đặt chân vào xã hội thượng
lưu, thì có lẽ cô cũng có được cuộc sống tốt đẹp như của Vệ Tử hôm nay, bên
cạnh có một người đàn ông như Ngụy Hoa Tịnh?
Có lẽ, chỉ là có lẽ, đến cả sự xuất hiện của Vệ Tử cũng là
mưu kế của Ngụy Hoa Tịnh, để phá hủy phòng tuyến cuối cùng của cô, nhất định
không nhận lời cầu hôn của Hình Mãn Tinh. Người tình rời bỏ, tiền bạc mất hết,
thêm vào đó là sự quấy rầy của bọn xã hội đen, cuộc sống như thế còn có thể khá
hơn việc quay về chịu hình phạt bao nhiêu đây? Trong tình hình đó, phòng tuyến
của Hình Mãn Tinh
