ả lại ngay”. Sau đó cô nói rõ lý do
không quẹt được thẻ cho mọi người biết.
Vũ Di bèn nói ngay: “Không sao, cứ lấy tiền trong thẻ
của mình trước”, nói rồi theo Vệ Tử đến trước quầy, đưa thẻ ra, thì
thấy người thu tiền loay hoay một lúc rồi trả lại tấm thẻ: “Xin lỗi,
thẻ của cô cũng đã hết hạn sử dụng”.
“Sao cơ?” Vũ Di thốt lên đầy vẻ kinh ngạc, bố cũng
thật là gớm, bố làm thế là để hạn chế mức chi tiêu của mình? Cứ
cho là kinh tế suy thoái thì cũng không thể cắt giảm tiền tiêu vặt
của mình như vậy chứ! Rõ thật là, chả trách mà người dưới quyền
của ông gọi ông là Hoàng Thế Nhân[2'> tái thế, Vũ Di
vừa thầm trách bố, vừa thấy lo lắng.
[2'> Hoàng Thế Nhân: nhân vật phản diện trong tác
phẩm Bạch Mao Nữ.
Không còn cách nào khác, hai người lại quay về chỗ
ngồi, nói với Lưu Hiểu Tinh và Dương Sương, thế là mọi người đều lần
lượt móc ví tiền của mình ra, sắp đến cuối học kỳ, gộp cả số
tiền mặt và số tiền còn lại trong thẻ của mọi người cũng vẫn còn
thiếu gần một nửa.
Lúc này, những người ở bàn bên lại nhìn sang, vừa
nãy nhìn họ làm ra vẻ, còn bây giờ thì ngồi cười nhạo.
Lau mồ hôi trên trán, Lưu Hiểu Tinh đưa mắt nhìn xung
quanh: “Theo các cậu thì để người ta đưa đến đồn cảnh sát với việc
gọi Trác Bằng Phi tới để thanh toán thì việc nào xấu hổ hơn?”.
Dương Sương trừng mắt nhìn cô: “Cả hai điều đó mình
đều không muốn!”, suy nghĩ thêm đi, chắc chắn sẽ có cách.
Vũ Di vỗ tay: “Thôi được rồi, hay là để mình gọi bố
mình mang tiền đến”.
Vệ Tử chau mày: “Không cần đâu, như thế thật không
hay”. Gia đình Vũ Di cho dù giàu nhưng cũng có chỗ khó của họ, vì cô
ấy có một bà mẹ kế hơn chỉ mấy tuổi và giữa họ thường xuyên xảy
ra mâu thuẫn. Mỗi lần Vũ Di từ nhà trở lại đều giận dữ chửi bới
một hồi, có lúc cô nàng còn giận lây sang cả bố mình nữa. Việc đặt
ra hạn mức đối với chiếc thẻ của Vũ Di chưa biết chừng cũng là ý
của người mẹ kế ấy, nếu cô ấy bảo bố mình mang tiền đến, thì không
biết sau đó sẽ gây ra những sóng gió gì.
Thế nên Vệ Tử gọi người phục vụ đến với vẻ rất e
dè: “Tôi muốn gặp quản lý của các cô một chút có được không?”.
“Xin hỏi, chị có việc gì ạ? Bây giờ quản lý của
chúng tôi đang rất bận, nếu có việc gì xin chị chờ cho một chút để
tôi báo với quản lý.” Người phục vụ trả lời với nụ cười nhã nhặn.
Bỗng nhiên Vệ Tử cảm thấy trong lòng rất cảm động,
mình đã ăn một bữa quá đà, thế mà thái độ của người ta vẫn tốt
như vậy, vì thế cô bèn nói với giọng rất lấy làm xấu hổ: “Chiếc
thẻ của tôi bị hỏng, hôm nay lại không mang đủ tiền, liệu tôi có thể
nợ lại được không? Ngày mai sau khi đổi thẻ xong, tôi sẽ đến thanh
toán”.
Nụ cười của người phục vụ lại càng rõ: “Hóa đơn
của cô đã được thanh toán rồi, cô không biết chuyện đó sao?”.
Không chỉ có Vệ Tử, ba người còn lại đều há hốc
miệng vì ngạc nhiên, cái anh chàng Trác Bằng Phi cũng thật là lương
thiện, bị làm cho mất mặt như vậy rồi mà vẫn tự động đến thanh
toán.
“Người vừa thanh toán là vị khách kia.” Người phục
vụ nghiêng người chỉ về một phía, bọn họ quay đầu lại nhìn thì
thấy một khuôn mặt tuấn tú đang cười mỉm.
Chương 12
Ngụy Hoa Tịnh nhất quyết không thừa nhận bản thân có
hành vi theo dõi.
Chỉ là vì sau khi cùng cô em họ trở về nhà, hắn
mới phát hiện ra mình để quên một vật ở trong phòng bệnh của người
bà con. Khi một mình quay lại lấy đồ xong, vừa ra đến cổng bệnh viện
thì phát hiện thấy người đẹp bị va chảy máu mũi đang đi từ bên trong
ra. Anh chàng bác sĩ ấy cũng thật là, giúp người không giúp đến nơi
đến chốn, người ta bị va đau như vậy, chẳng may đi trên đường một mình
xảy ra chuyện gì thì biết làm thế nào? Nghĩ vậy, hắn bèn quyết
định mỗi ngày làm một việc tốt.
Thế là hắn đi một chuyến xe buýt mà rất ít khi đi,
theo người đẹp về đến tận trường. Cảnh vườn trường trong buổi hoàng
hôn thật đẹp, đâu đâu cũng thấy toát lên sức sống thanh xuân, không hề
có không khí ồn ào của những bữa tiệc chén tạc chén thù, Ngụy Hoa
Tịnh quyết định đi dạo loanh quanh một chút.
Sau đó, Ngụy Hoa Tịnh lại nhìn thấy người đẹp dẫn
theo ba cô gái tuổi xấp xỉ như mình vừa đi ra phía ngoài cổng trường
vừa cười nói vui vẻ. Hắn chợt thấy hơi lo lắng, mấy cô gái muộn như
thế này còn ra ngoài, sao lại không nghĩ đến vấn đề an toàn nhỉ?
Vậy thì mình tiếp tục làm người tốt đến cùng, đưa họ đi thêm một
đoạn đường nữa.
N