quan tâm, nhưng Vệ Tử vẫn không hề có ý định yêu
đương sớm. Các bạn nữ không để ý đến cô, còn cô lại không thèm để ý đến các bạn
trai, nên hình ảnh cô để lại trong lòng rất nhiều bạn bè là một người cô độc,
hướng nội.
Mãi cho tới sau khi vào đại học, mẹ cô vẫn còn nhắc nhở: “Là
học sinh vẫn nên lấy việc học làm trọng”. Lần đầu tiên cô đã không nghe theo
lời của mẹ nên mới tạo nên mối nghiệt duyên với Trác Bằng Phi, và từ đó trở đi,
cô giống như đứa trẻ bị bỏng vì chơi lửa, không bao giờ dám bước chân tới vùng
cấm nữa.
Có thể vì cô chưa thực sự trưởng thành nên chưa đủ thông
minh và khả năng để đón nhận một tình cảm tốt đẹp đến thế, Vệ Tử biện hộ cho
mình như vậy.
Rồi dòng ký ức lại nhảy đến màn vừa xảy ra dới chân lầu: Sau
khi nghe những lời thông báo như sấm nổ bên tai của Nhiệm Nam Hoa, Vệ Tử đứng
há hốc miệng một hồi lâu, mãi sau mới nghĩ ra từ để trả lời: “E rằng không
được”.
“Vì sao?” Giọng nói có vẻ ôn tồn lúc trước giờ đây giảm đi
rất nhiều, Nhiệm Nam Hoa lại nheo đôi mắt “rất tây” của mình lại, khiến bầu
không khí xung quanh chứa đầy vẻ nguy hiểm.
Nhưng anh ta đã quên mất một điều rằng Vệ Tử là người không
bị lung lay trước cường quyền, nên cô bình tĩnh phân tích: “Vì anh căn bản
không có cơ hội, ngày mai tôi phải cùng mọi người đi tập huấn cho cán bộ mới
nhận việc tại Trung tâm tấp huấn ở ngoại thành, đến khi kết thúc khóa tập huấn
cũng phải tới bốn mươi ngày!”.
Huấn luyện mới vào nghề, đó là chuyện liên quan đến miếng
cơm manh áo của cô, Vệ Tử cố ép mình vào giấc ngủ để có đủ sức lực và tinh thần
đối diện với tất cả những gì trong tương lai, còn chuyện tình cảm thì... đợi
sau hãy nói!
Giai đoạn đầu của tập huấn là huấn luyện quân sự, học viên
bao gồm những người thuộc các lứa tuổi khác nhau, từ các sinh viên hơn hai mươi
tuổi vừa tốt nghiệp đại học đến các thạc sĩ, tiến sĩ ba, bốn mươi tuổi. Một
nhóm những “thanh niên” lớn tuổi không thể nghĩ rằng mình đã nhiều tuổi như vậy
rồi, mà vẫn phải qua huấn luyện những nội dung quỷ quái trong doanh trại quân
đội. Nhất là người huấn luyện lại là những tiểu đội trưởng mới chỉ mười tám,
mười chín tuổi đang tràn đầy sức lực, chưa có nhiều kinh nghiệm sống nhưng
không biết nể nang, vì thế mà ngày đầu tiên vừa tới, mọi người đã luôn mồm kêu
khổ.
Khó khăn lắm ngày huấn luyện đầu tiên cũng kết thúc. Về đến
phòng ở, Cao Đình Đình lập tức soi gương rồi nhảy dựng lên gào khóc: “Thế là
xong! Cả một kỳ chăm sóc của tôi, một ngày ba lần đắp mặt nạ làm đẹp trắng da,
rồi còn cả hai tháng nhịn không đi biển nữa, thế mà bây giờ... bây giờ đều uổng
phí mất rồi!”.
Nắng tháng Chín tuy không gay gắt lắm, nhưng vào tiết trời
thu thì sức tàn phá của tia cực tím vẫn không thể coi thường được, nước da của
Cao Đình Đình vốn hơi sẫm, phơi nắng lại càng dễ đen hơn, kết quả của một ngày
huấn luyện ngoài trời rất rõ rệt.
Vừa cuống quýt tìm mặt nạ để đắp, Cao Đình Đình vừa tức giận
chửi rủa: “Huấn luyện viên đáng băm vằm, bảo anh ta là vào chỗ bóng mát dưới
gốc cây để huấn luyện thì không chịu, cứ nhất định lôi chúng ta ra thao trường,
chỗ không có cái gì che để tập. Đợi đến khi kết thúc khóa huấn luyện này, xem
tôi sẽ xử lý anh như thế nào!”.
Vệ Tử nhìn lớp mặt nạ trắng như tuyết trên mặt cô ta với hai
lỗ trên mặt lóe lên ánh nhìn giận dữ và lỗ bên dưới để lộ những chiếc răng
trắng, không hiểu sao lại muốn cười, nhưng rồi nghĩ làm như thế không ổn, bèn
cố nín cười, khuyên: “Vẫn chưa đến nỗi, thực ra da của cô rất đẹp, màu nâu là
màu đẹp, đừng đắp mặt nạ nữa, vì trong đó có chứa chì, không tốt cho sức khỏe”.
Đây là những lời mà mẹ cô từng nói, bà làm nghề y nhiều năm, hơn nữa thường
xuyên trong lĩnh vực làm đẹp nên chắc chắn không phải là những lời nói dối.
Không ngờ, Cao Đình Đình nghe những lời này xong, ánh mắt
càng thêm dữ dằn: “Cô im đi! Người không trong cuộc làm sao biết được, người
không bị nắng làm cho đen đi thì không có tư cách khuyên tôi!”.
Vệ Tử lập tức ngây người trước tiếng quát tháo của Cao Đình
Đình, cô vội thu dọn đồ đạc của mình, không dám nói thêm câu nào nữa.
Sau hơn mười phút im lặng thì tiếng kẻng báo đến giờ tập
trung ăn tối, Vệ Tử cầm cặp lồng cơm lên, mấy lần quay lại nhìn Cao Đình Đình
đang đắp mặt nạ, mặc quần ngắn nằm trên giường, định nói nhưng rồi lại thôi.
Có lẽ cảm giác được điều đó, nên Cao Đình Đình hừ một tiếng:
“Đồ hẹp hòi, có thế mà giận không thèm để ý đến tôi nữa à?”.
Vệ Tử thở phào một cái: “Tôi tưởng cô vẫn còn giận, cô đi ăn
cơm cùng tôi hay để tôi lấy về cho?”.
Cao Đình Đình khẽ mấp máy môi, một lúc sau mới ném ra một
câu: “Cô cứ đi ăn đi, không cần lấy về cho tôi đâu, cơm ở đây khó ăn chết đi
được”. Tuy vẫn là những lời ca cẩm nhưng ngữ điệu lúc này đã dịu đi rất nhiều.
Trước giờ ăn cơm mà cũng phải tập trung điểm danh, khi gọi
đến Cao Đình Đình, Vệ Tử đáp thay cho cô ta: “Cao Đình Đình bị mệt, nói không
ăn cơm tối”. Còn trong lòng không vui thì thôi vậy.
Thầy giáo phụ trách đội chau mày, nói: “Bị mệt thì phải
xuống quân y, không ăn cơm làm sao được?”. Thấy Vệ Tử dư
