Insane
Nhất Túy Hứa Phong Lưu

Nhất Túy Hứa Phong Lưu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212705

Bình chọn: 8.00/10/1270 lượt.

c Viêm tha thứ cho hắn, không nghĩ rằng lúc này lại bị nhắc lại chuyện không vui khi đó.

“Sau này sẽ không.” Long Phạm cam đoan, thần sắc thập phần ôn nhu. Lúc này Lăng Lạc Viêm mới hài lòng gật đầu, lại cảm giác lực đạo đang nắm bàn tay của hắn càng thêm siết chặt, nhướng mắt nhìn thấy bên trong màu thanh lam nhợt nhạt hiện lên ý cười thản nhiên, “Ta có thể cam đoan không hề giấu diếm, nhưng Lạc Viêm có cam đoan không đi trêu chọc người khác hay không?”

“Ngươi lúc nào cũng ở bên cạnh ta, có bao giờ thấy ta đi trêu chọc người khác hay chưa?” Lăng Lạc Viêm nhướng mi một cách vô tội, khóe miệng nhếch lên nụ cười xảo quyệt đầy ái muội, “Ta có thể quản được bản thân của mình, nhưng không thể đảm bảo ánh mắt của kẻ khác, bọn hắn muốn nhìn cái gì, dùng ánh mắt như thế nào để nhìn thì bản tông chủ sẽ không can thiệp.”

“Chính là điểm này mới làm cho người ta không vui.” Nhìn thấy ý cười bên môi của Lăng Lạc Viêm, thần sắc của Long Phạm thực chuyên chú, giống như đang tự nói, “Cho dù Lạc Viêm không làm bất cứ chuyện gì, nhưng vẫn có người sẽ vì ngươi mà mất hồn, chẳng lẽ thực sự phải hủy diệt tất cả mọi người trên đời này.”

“Đến bây giờ có thứ gì đặc biệt muốn mà vẫn chưa có được hay không?” Mắt thấy chuyện này có thể dẫn đến một trận thảm kịch, Hồ Ly vội vàng chuyển đề tài.

“Hiện giờ trên đời này còn có cái gì mà bản tông chủ muốn nhưng không có được?” Dường như cảm thấy buồn cười, Lăng Lạc Viêm khẽ cười vài tiếng, “Những gì ta muốn thì tế ti của ta đều làm được cho ta, bao gồm cả hắn.” Thuận miệng trả lời, có vài phần cuồng vọng và ngả ngớn, nhưng kẻ khác không thể phản bác, đồng thời cũng cảm thấy sự điên cuồng ngạo mạn này là chuyện đương nhiên.

“Ta muốn hết thảy những gì thuộc về Lạc Viêm, chỉ tiếc chính là chưa có được hoàn toàn. Quá khứ của ngươi….ta vẫn chưa có mặt.” Long Phạm không ngờ, người đã trải qua ngàn năm như hắn lại đi so đo với hai mươi mấy năm ngắn ngủi, nhưng hai mươi mấy năm đó chính là quá khứ của Lạc Viêm, hắn làm sao lại không để ý, cho dù không so đo với đám nam nữ đó, nhưng hắn cũng sẽ cảm thấy đau lòng khi Lạc Viêm còn ở thời thiếu niên.

“Nhờ có quá khứ nên mới có được ta ngày hôm nay, ta nghĩ rằng nên cảm tạ mới đúng.” Lăng Lạc Viêm đã sớm bỏ qua chuyện cũ, hắn không dự tính sẽ nói thêm, phải biết rằng ngoài việc Long Phạm không vui về quá khứ của hắn, thì còn có một phần sẽ làm cho tế ti của hắn bùng nổ, rốt cục hắn sẽ không có một chút ưu đãi.

Nhìn thấy câu hỏi trên tờ giấy, ánh mắt của hắn đi xuống, “Đệ nhị thập, nếu có một ngày, ngươi nhìn thấy đối phương bị người khác trêu chọc, ngươi sẽ làm như thế nào…..”

Tiếng cười ha hả vang lên trong phòng, Lăng Lạc Viêm tưởng tượng đến cảnh tượng như thế thì nhịn không được mà nhếch môi lên, “Hắn? Bị người khác trêu chọc? Ta đây thật sự muốn xem là ai có lá gan lớn như vậy.” Chưa nói đến linh lực của Long Phạm, chỉ cần đứng yên một chỗ thì e rằng không có người nào đám tiến đến trêu chọc. Ai dám bất kính đối với người được xem như thần nhân, dám sinh ra tâm tư để trêu chọc?

“Có lá gan lớn như vậy, chẳng phải đó chính là Lạc Viêm hay sao.” Long Phạm chỉ mỉm cười, chậm rãi cột lại mái tóc bạch kim đang bị rối loạn. Lúc trước sinh linh đến từ dị thế quả thật đã trêu chọc hắn, nhưng hắn cũng không hề nghĩ rằng lại bị một sinh linh dị thế với bộ dáng thiếu niên trêu chọc như vậy.

Tông chủ của hắn quả thật khác người.

Mang theo ý cười, bàn tay của hắn từ từ xuyên qua mái tóc của Lăng Lạc Viêm, “Nếu có người đối với Lạc Viêm làm chuyện gì đó thì có biết ta sẽ làm như thế nào hay không?”

Một câu vừa hỏi vừa cười, Hồ Ly đứng phía sau bỗng nhiên run lẩy bẩy, ngẩng đầu lên theo phản xạ, cho dù có người muốn tìm cái chết cũng tuyệt đối sẽ không dùng cách này, so với chết còn khủng khiếp hơn nhiều.

“Còn cần phải đoán? Nếu thực sự có ngày đó thì cứ làm cho ta xem là được.” Lăng Lạc Viêm không nghĩ rằng còn có người nào dám làm gì đối với hắn, ngoại trừ tế ti của hắn. Mà vấn đề này, căn bản không cần hỏi đáp án của Long Phạm, ngay cả ánh mắt mà Long Phạm còn không cho phép, huống chi là những chuyện khác.

Mặc cho bàn tay của Long Phạm lướt đi từ mái tóc đến bên cổ, phía dưới lỗ tai tựa hồ vẫn còn nhiệt độ mà Long Phạm đã lưu lại lúc trước, hắn cầm lấy tờ giấy ở trên bàn rồi tiếp tục nhìn xuống, “Đệ nhị thập nhất, hai người từng cãi nhau hoặc là có chiến tranh la