đã bị khơi mào từ lâu vào cơ thể hắn.
“Trẫm muốn ngươi không ly khai trẫm, vô luận là thân thể hay là tâm linh.”
Nương theo luật động kịch liệt, Đoan Mộc Thanh Lam nói nhỏ bên tai thiếu niên. Thân trí của thiếu niên đã bắt đầu mê loạn, cảm giác khô nóng
trong cơ thể không cách nào ức chế. Phảng phất thống khổ, lại phảng phất vui thích khoái lạc.
“Dĩnh nhi thực sự là bảo bối của phụ hoàng, ” Nam nhân nhẹ nhàng nở nụ cười, “Phía dưới của ngươi quấn chặt trẫm như thế chặt.”
“Ngô. . . Không có. . . Nhi thần không có. . .” Đoan Mộc Dĩnh nói loạn.
Đoan Mộc Thanh Lam cười xấu xa, càng gia tăng luật động, thiếu chút nữa khiến Đoan Mộc Dĩnh ngất đi.
“Ô ——” Áp lực cùng khoái cảm khiến thiếu niên rơi lệ, thiếu niên phát giác mình khóc, liền cảm thấy giận, cắn lên vai đế vương một cái.
“Tê ——” Cam giác đau nhức khiến Đoan Mộc Thanh Lam hô lên một tiếng, Dĩnh nhi thật đúng là không ngoan mà.
Luật động trong cơ thể thiếu niên càng nhanh, hung mãnh đi vào, một chút lại một chút, kịch liệt trừu sáp không thể chống cự, khiến thiếu có camr
giác lục phủ ngũ tạng của mình cũng bị chọc thủng.
“Ô. . . Ân. . . A. . .”
Bị Đoan Mộc Thanh Lam nắm chặt thắt lưng khiến Đoan Mộc Dĩnh vô pháp giãy, chỉ có thể chịu đựng, rõ ràng muốn rời ra nhưng rồi lại luyến tiếc, tự
động đong đưa thắt lưng theo trừu sáp của nam nhân, cơ thể trắng nõn vì
nhiễm tình dục mà ửng đỏ, Đoan Mộc Dĩnh bắt đầu cảm thấy mờ mịt, sau đó
ngất đi….
——— —————— ———-
Đoan Mộc Dĩnh cảm giác thân thể
của mình phập phồng, ấm áp giống như được mẫu thân ôm ấp, Đoan Mộc Dĩnh
mở mắt, Đoan Mộc Thanh Lam đang ôm hắn tắm rửa tại ôn tuyền, Đoan Mộc
Thanh Lam ôn nhu như nước, nhẹ giọng nói bên tai hắn, “Ngươi vừa ngất
đi, trẫm giúp ngươi rửa sạch thân thể.”
Đoan Mộc Dĩnh hơi mặt đỏ, thân thể hắn vô lực, đau nhức không ngớt, hắn lười động tay, thế nhưng
hắn đầu óc vẫn còn tỉnh táo: “Phụ hoàng có biết tiên tri trong thiên hạ
bắt nguồn từ đâu không?”
“Tiên trì bắt nguồn từ Tố Vân cung ở
Tiên Minh sơn của Vệ quốc.” Đoan Mộc Thanh Lam nhớ rất rõ Tố Vân cung,
đây là nơi hắn muốn hủy diệt nhất, đại tiên tri Phi Nhiễm ở nơi này, tự
cho mình là rất giỏi, có thể bao trùm thiên hạ, hừ, ta sẽ cho khiến
những tiên tri như các ngươi hủy diệt trong tay ta.
“Tiên tri Dực Cánh của Vệ quốc là nhi tử của Phi Nhiễm.” Đoan Mộc Dĩnh ngồi trong
lòng Đoan Mộc Thanh Lam, nheo lại con mắt giống như mèo nhỏ đang hưởng
thụ.”Nhi thần phi thường căm hận tiên tri, nhi thần muốn hủy Tố Vân
cung, khiến cho những kẻ tự cho mình là đúng, khiến cho tiên đoán của
bọn họ đều bị hủy diệt.
Đoan Mộc Thanh Lam sủng nịch nhéo cái mũi của Đoan Mộc Dĩnh, hài tử này không giống với Phi Oánh thái hậu, dung
mạo tương tự nhưng tính cách bất đồng, lúc ban đầu bị cái này hài tử hấp dẫn chính là đôi mắt sâu thẳm phảng phất sự không cảm lòng cùng giãy
dụa thống khổ, khi đó nghĩ hắn đã gặp chuyện gì, tuổi còn nhỏ, mà trầm
tĩnh như vậy, tâm sự của hắn đều dấu sau hình dáng nhỏ bé này, khiến
mình có hứng thú tìm hiểu, vốn tưởng rằng sẽ là một trò chơi nhất thời,
qua thời gian, đã không thể buông tay.
“Hủy diệt bọn họ làm gì,
trẫm muốn bọn họ từ từ mà chết, trên đời này không cần tiên tri, trẫm
tin tưởng chính mình.” Đoan Mộc Thanh Lam ôm lấy Đoan Mộc Dĩnh, ra khỏi
ôn tuyền, cầm lấy trường bào tơ lụa mà Thập Lục đã chuẩn bị phủ lên
người Đoan Mộc Dĩnh, chính mình cũng phủ thêm trường bào, lấy khăn nhẹ
nhàng lau khô tóc Đoan Mộc Dĩnh, dùng lược chải mái tóc dài mềm mượt của thiếu niên.
Đoan Mộc Dĩnh hưởng thụ sự chăm sóc của đế vương,
trong lòng tràn đầy tư vị hạnh phúc, hạnh phúc sẽ được bao lâu hắn không biết. Nhưng hắn phải nắm chặt lúc này.
Hai người đã sạch sẽ,
Đoan Mộc Dĩnh được Đoan Mộc Thanh Lam ôm về tẩm cung. Đoan Mộc Dĩnh nằm
xuống liền tiến nhập mộng đẹp, xem ra thực sự là mệt muốn chết rồi.
Đoan Mộc Thanh Lam không ngủ, hắn đang suy nghĩ kiếp trước của Dĩnh nhi là
Trình Thu Bình, hắn hàm oan mà chết, tất nhiên muốn báo thù. Trình Thu
Bình không bỏ xuống được kiếp trước, ta sẽ giúp ngươi báo thù.
Đoan Mộc Thanh Lam đi tới cửa vung tay lên, bóng người chợt lóe, một người
hắc y nhân quỳ trên mặt đất, Đoan Mộc Thanh Lam phân phó nói, “Đi Lương
quốc điều tra cái chết của tướng quân Trình Thu Bình, hắn có bao nhiêu
kẻ thù.”
“Tuân chỉ.” Hắc y nhân vừa dứt lời bóng người đã tiêu thất, giống như là chưa từng xuất hiện.
Đoan Mộc Thanh Lam trở về giường, ôm lấy Đoan Mộc Dĩnh, cảm thấy mỹ mãn đi vào giấc ngủ.
——— —————— ———————
Trận tuyết lớn nương theo gió bắn báo hiệu mùa đông bắt đầu, trên mặt đất
trắng xoá, tuyết rơi một ngày một đêm không ngừng, tuyết đọng rất dày.
Đoan Mộc Dĩnh mặc áo ấm áp, áo khoác da cừu, hắn mở cây dù, hắn muốn sau khi tuyết ngừng sẽ ra ngoài chơi. Đoan Mộc Dĩnh đi về phía phụ thân
cùng mẫu thân của mình nói một tiếng, hắn muốn đi ra ngoài ngoạn. Quý
quý phi chỉ dặn hắn phải cẩn thận, cho dù là hoàng tử cũng phải mang
ngọc bài mới có thể ra vào hoàng cung, cho dù muốn cũng không ngăn được
hắn. Hắn hướng phụ thân nói một tiếng muốn ra ngoài, Đ