àng, cô bắt đầu xử lí tài
khoản của mình, trước khi đến Hồng Kông, cô dự đoán mình không có thời
gian quan tâm tình hình thị trường trong nước nên chuyển toàn bộ tiền
vào dòng cổ phiếu ổn định, chỉ giữ lại ít tiền mặt xoay chuyển. Cô bán
toàn bộ cổ phiếu, đợi tiền vào tài khoản sẽ chuyển hết vào tài khoản của Gia Tuấn ngay.
Gia Tuấn và cô khôi phục liên lạc, gần như cách một hai hôm là anh gọi điện báo cáo ngắn gọn tiến triển trong công ty.
Kỳ Gia Ngọc đã trở về từ Sydney, hoàn toàn trái ngược với dự đoán của Gia Tuấn, chị kiên quyết đứng về phía cha, chủ trương tiếp tục duy trì, dồn toàn bộ tiền tiết kiệm của mình vào công ty, đồng thời quản lý dòng tài chính công ty.
Trần Hoa rời khỏi thành phố Z ngay ngày hôm đó nhưng để trợ lí ở lại, anh lại bất ngờ cho vay thêm một khoản tiền lớn. Số tiền vừa khớp có
thể xoay vòng vốn cho công ty trong một thời gian ngắn, chẳng khác gì
đưa sào cho kẻ đắm.
Gia Tuấn và cha là Kỳ Hán Minh phụ trách khôi phục sản xuất, nhà cung ứng bán tín bán nghi siết chặt thời hạn thanh toán, công nhân hoang
mang bỏ việc rất nhiều. Khó khăn lắm họ mới thuyết phục được khách hàng
nước ngoài thông cảm, nhưng vì kéo dài thời gian giao hàng nên kèm thêm
nhiều điều khoản khá gắt gao, kiện tụng vẫn tiếp diễn, em rể của Triệu
Hiểu Việt mất tích đã chính thức bị
cảnh sát truy nã. Còn bệnh của bà, do ảnh hưởng bởi tâm trạng, cũng
chẳng phối hợp với bác sĩ trị bệnh nên sức khỏe cực kì không ổn định.
“Anh biết chị làm như thế là để mẹ an lòng, tội nghiệp mẹ cả đời cứng cỏi, liều mình bảo vệ lợi ích của chị và anh lại có kết cục như ngày
hôm nay.” Gia Tuấn cười đắng: “Em xem, trong tình huống bây giờ, cho dù
anh có lên tiếng phản đối thì cũng trong phe số ít bị phản đối.”
Nhâm Nhiễm thở phào: “Vậy thì tốt, anh Tuấn, bây giờ anh còn đang
trong công ty sao? Đừng làm việc khuya quá, phải chú ý giữ gìn sức
khỏe.”
“Chẳng phải em cũng đang trong văn phòng đó sao?”
“Làm việc trong ngân hàng ở đây đều vậy, không ai được về sớm, em đã quen rồi.”
“Tiểu Nhiễm, trước giờ anh cứ nghĩ rằng anh có thể chăm sóc em, nhưng giờ đây anh mới phát hiện, em sắp xếp cuộc sống của mình rất tốt, chưa
bao giờ oán thán, ngược lại anh còn cần em khích lệ, thậm chí còn tiếp
nhận sự giúp đỡ của em.”
“Anh Tuấn, anh đang nói gì vậy? Chẳng lẽ em phải kể lại chuyện năm
xưa anh từng giúp em sao? Xưa nay em vẫn thản nhiên tiếp nhận sự giúp đỡ của anh mà không hề cảm ơn lời nào.”
Nhâm Nhiễm cười, “Hơn nữa đừng bao giờ kiểm điểm trước mặt em, em
nghe rất hãi hùng. Không biết là phải vỗ vai anh khích lệ hay căng mặt
bảo anh cố gắng.”
Giọng điệu của cô khiến Gia Tuấn bật cười, “Em sống một mình ở Hồng
Kông phải tự chăm sóc mình, lần trước gặp em, em thật sự gầy đi rất
nhiều.”
“Em biết mà, à, đừng gửi cho em các bảng báo cáo này nọ nữa. Em không hiểu rõ ngành này, không góp được kiến nghị nào, chị Gia Ngọc là kế
toán chuyên nghiệp bên Úc, chị xử lí chắc chắn rất thỏa đáng.”
“Chị bảo anh làm như thế đó chứ, chị nói bây giờ em là một trong
những chủ nợ lớn nhất của công ty, bọn anh có trách nhiệm báo cáo. Tiểu
Nhiễm, cho dù chỉ vì em, anh cũng sẽ dốc hết sức mình.”
Chị em Gia Tuấn nghiêm trọng hóa sự việc khiến cô hơi buồn lòng, cô nhớ đến câu nói của một người đàn ông khác từng nói với cô.
“Em có từng nghĩ, nhập nhằng giữa tình cảm và tiền bạc là một việc làm ngu xuẩn thế nào không?”
Tình cảm giữa cô và Gia Tuấn là gì? Cô luôn cho đó là tình bạn, tình
thân, nhưng Gia Tuấn kiên quyết và lặng lẽ giữ tình yêu cho riêng mình.
Tình yêu của Gia Tuấn dành cho cô, có bao nhiêu là tình yêu trai gái?
Mối quan hệ nhạt nhẽo giữa cô và Trương Chí Minh có được gọi là tình yêu không?
Đó là những vấn đề cô không muốn phân tích.
Điều phiền toái nhất là cứ cách một khoảng thời gian, Trần Hoa lại xuất hiện ở Hồng Kông.
Lần đầu tiên anh hẹn cô ăn cơm đúng vào lúc cô đang phải tăng ca, mặc dù rất thắc mắc sao anh biết số của mình, cô vẫn từ chối ngay: “Xin
lỗi, em thực sự không có thời gian. Vốn dĩ anh đến Hồng Kông, em phải
mời anh ăn một bữa, nhưng em cảm thấy hai chúng ta miễn cưỡng ngồi ăn
chung thì khó mà tiêu hóa được thức ăn, anh cũng đâu thiếu tiệc tùng xã
giao, thứ lỗi em thất lễ, hi vọng anh chơi vui vẻ tại Hồng Kông, tạm
biệt.”
Anh tắt điện thoại không nói gì.
Trưa hôm sau, như thường lệ, khi cô đứng tại hoa viên lầu 4 của trung tâm tài chính ăn trưa bằng sandwich, Trần Hoa bất thình lình xuất hiện
bên cạnh cô.
Gió biển khô khốc thổi vào mặt, anh mặc áo thun và quần dài màu sậm,
cách ăn mặc hiển nhiên thoải mái hơn dân công sở chung quanh, dáng người cao ráo cũng khá nổi bật.
Lúc cô ở Úc, có lúc cũng từng một mình đến bãi biển ở Melbourne nhớ
về cảnh vật tại Song Bình, vẫn biết là mơ tưởng nhưng cô vẫn khát khao
anh xuất hiện bên cô như một kì tích, rồi hai người cùng nhìn ra biển.
Vào lúc này, cũng đang đối diện với biển cả, người này bất ngờ xuất hiện bên cạnh cô, nhưng cô chỉ cảm thấy hoang đường và bực tức.
“Bữa trưa chỉ ăn như thế thì quá đơn điệu”, Trần Hoa ngồi xuống bên cạnh cô,
