̣i vã chạy tới phòng làm việc của cô giáo Vương
"Tôi.......đi cùng với cô"
Tần Nhiên kéo cánh tay cô.
Đồng Nhan dừng bước, liếc nhìn Tần Nhiên sau đó dùng tay kia gạt tay Tần Nhiên ra, bây giờ cô không còn lòng dạ nào ở đây dây dưa với Tần Nhiên nữa.
Sắc mặt Tần Nhiên không được tự nhiên, ngược lại vô cùng khó coi, anh đi cùng cô vào trong trường học. Đồng Nhan chạy một mạch tới phòng giáo viên, thở hồng hộc nhìn vào bên trong.
"Nhan Nhan, em đến rồi à"
Trác Chính Dương ngẩng đầu, cười toét miệng với cô, sau khi nhìn thấy Tần Nhiên, nụ cười anh hơi cứng đờ lại, sau đó trở nên càng thêm sáng lạn
"Nhan Nhan, anh đã hiểu rõ tình hình từ cô giáo Vương rồi, lại đây anh nói cho em nghe”
Đồng Nhan đi tới, liếc nhìn Cách Lạp đang co rúc trong lòng Trác Chính Dương, nó lạnh lùng nhìn cô rồi nhìn Tàn Nhiên, cau mày
"Sao ông ấy cũng tới"
Đồng Nhan không trả lời câu hỏi của Cách Lạp mà kéo nó qua, kiểm tra từ đầu tới chân, xác định nó không sao mới yên lòng buông tay
"Cô giáo Vương đâu?"
Đồng Nhan hỏi Trác Chính Dương
"Cách Lạp đánh một bạn nhỏ bị thương, đã đưa vào phòng y tế, người nhà của bạn nhỏ đó vừa tới, cô giáo Vương bây giờ qua bên kia sắp xếp"
Đồng Nhan nhìn Cách Lạp, hít một hơi lạnh
"Con đúng là đã đánh bạn ư?"
Cô vẫn cho rằng đứa bị thương sẽ là con trai mình, không ngờ con trai cô lại là người đánh bạn
Hóa ra con trai cô không những học tập giỏi mà đánh nhau cũng chẳng kém. Cách Lạp không để ý đến cô, bĩu môi, lại lùi lại vào trong lòng Trác Chính Dương
"Rốt cuộc là chuyện gì?"
Đồng Nhan giận tái mặt hỏi nó.
"Vì ...nhìn nó không thuận mắt...:"
Giọng Cách Lạp buồn bã, nhưng ngữ điệu cũng rất khí thế.
"Nói thật đi"
Nét mặt Đồng Nhan lạnh xuống vài phần, cô hiểu rõ con trai mình chắc chắn đánh nhau chỉ vì nhìn không vừa mắt ai đấy
"Con nói thật, mẹ thích tin hay không thì tùy"
"Nhan Nhan, không phải như vậy..."
Trác Chính Dương nói
"Về chuyện này, Cách Lạp không hề làm gì sai, em đừng trách cứ nó"
"Vậy vấn đề là gì?"
Cô hỏi Trác Chính Dương.
Trác Chính Dương đang định nói với cô thì anh chợt ngẩng đầu, nhìn thấy Tần Nhiên đứng một bên, anh nở một nụ cười không có thiện ý, sau đó nói với Đồng Nhan
"Về nhà anh sẽ cho em biết"
Đồng Nhan thấy Trác Chính Dương thừa nước đục thả câu nên nhíu mày không vui, sau đó cô kéo Cách Lạp từ trong lòng Trác Chính Dương ra, nhẹ nhàng nói
"Con rút cuộc đánh bạn đó thế nào, sao lại có thể đánh đến nỗi phải vào phòng y tế?"
"Cách Lạp của chúng ta rất lợi hại, đánh người cũng biết sử dụng vũ khí, cầm ghế đập xuống cho nên bé trai kia làm gì có sức đánh lại, nó bị đưa tới phòng cứu thương rồi"
Trác Chính Dương thay Cách Lạp trả lời.
Đồng Nhan trừng mắt nhìn Trác Chính Dương, tiếp tục hỏi Cách Lạp
"Vậy tại sao con đánh bạn ấy?"
Khuôn mặt nhỏ bé của Cách Lạp lạnh nhạt
"Con nói, con nhìn nó không vừa mắt, nó trông rất xấu, mỗi ngày phải nhìn nó khiến con rất khó chịu..."
Đồng Nhan nghe xong lý do của Cách Lạp, cô chỉ hận không thể lấy quyển sách trên bàn đánh cho nó một cái
"Con nói lại một lần nữa cho mẹ nghe xem nào"
Cách Lạp bĩu môi
"Con đã nói hai lần rồi không muốn nói thêm"
"Nhan Nhan, quên đi, Cách Lạp còn nhỏ"
Đồng Nhan lặng lẽ:
"Đi thôi, theo mẹ đi đến phòng y tế, mẹ với con đi xin lỗi nhà người ta"
Đồng Cách Lạp co rúc ở trong lòng Trác Chính Dương, không muốn đi, chợt ngẩng đầu nói với Đồng Nhan
"Ông ta đâu?"
Đồng Nhan nhất thời không phản ứng kịp Cách Lạp nói ông ấy là chỉ ai, lúc sau nghĩ đến dường như Tần Nhiên cùng cô tới đây liền xoay người lại, Tần Nhiên đã không còn ở đây.
Khóe miệng Trác Chính Dương thoáng nét cười, sau đó ôm lấy Cách Lạp
"Đi thôi, con trai, bây giờ chúng ta đi tìm tên tiểu tử kia đối chất, có ba Trác đây không cần sợ"
Đồng Nhan do dự một chút, kéo Trác Chính Dương
"Dù sao cũng do Cách Lạp đánh bạn, chúng ta rất đuối lý"
Trác Chính Dương đi phía trước nói
"Đông Nhan, sao em biết trong chuyện này người làm sai nhất định là Cách Lạp, thái độ này của em không hề công bằng với Cách Lạp "
Đồng Nhan không thể phản bác lại lời nói củaTrác Chính Dương.
Trác Chính Dương nhìn cô
"Đi thôi, mẹ thằng bé"
Đồng Nhan
"..."
-
Ở cửa phòng y tế, Cách Lạp dùng dằng tụt xuống từ trên người Trác Chính Dương, nó dừng bước sau đó dắt tay Đồng Nhan
"Con đi với mẹ vào xin lỗi bạn ấy, vì đánh người là không đúng"
Đồng Nhan cười
"Được, chờ sau khi chúng ta giải quyết việc này, mẹ sẽ nấu thịt kho tàu cho con ăn"
Đồng Cách Lạp gật đầu
"Đừng cho nhiều xì dầu mẹ nhé"
"Đ