ay? Có cần tôi thông báo cho thợ săn ảnh
không?”
Đường Ca Nam đỡ
Phong Bình dậy, giận dữ quát: “Đừng có nói láo”.
Dịch Nhĩ Dương chụp lấy chụp để: “Làm hai pose thôi
mà, Đường nhị thiếu gia cười một cái nào”.
Đường Ca Nam không
có thời gian quan tâm đến anh ta, vội kéo Phong Bình chui vào xe.
Dịch Nhĩ Dương nhìn điện thoại liếm nước bọt: “Sốt dẻo
đây, chắc chắn có thể bán được một khoản tiền lớn. Mình sớm biết là mình có
tiềm năng làm phóng viên rồi mà, góc này thật hoàn hảo…”
Anh ta đang chìm đắm trong giấc mộng hão huyền thì
bỗng nhiên trong không trung vang lên âm thanh khởi động động cơ.
“Này, này, này, tôi vẫn chưa lên xe mà! Hai người… ôi…
xe của tôi, xe của tôi…” Dịch Nhĩ Dương co cẳng chạy bán sống bán chết, ngẩng
mặt lên trời kêu than: “Đường Ca Nam, đồ
vong ơn bội nghĩa, đồ khốn kiếp qua cầu rút ván ván ván ván…”
May mà Đường Ca Nam không
phải là đồ khốn kiếp qua cầu rút ván. Anh đi một vòng rồi lại quay xe lại, ấn
cửa xe xuống để lộ một phần mặt, lạnh lùng ra lệnh: “Đưa điện thoại đây”.
Dịch Nhĩ Dương vừa thở hổn hển vừa mặc cả: “Thưởng
thức một chút thì có sao đâu”.
Đường Ca Nam cười
khẩy: “Cậu thì không sao, chúng tôi hoan nghênh cậu thưởng thức, nhưng phải cẩn
thận đề phòng lũ vịt giời ở phòng làm việc của cậu…”
Dịch Nhĩ Dương đành phải ngoan ngoãn dâng điện thoại
lên. Đường Ca Nam xóa
ảnh, tiện tay vứt sang một bên, sau đó mới cho anh ta lên xe.
Nhĩ Dương vừa vào xe, lập tức nhảy bổ vào bóp cổ anh,
“Đồ qua cầu rút ván, qua cầu rút ván”.
Anh ta phát ra tiếng gầm gừ của sư tử cái, cái miệng
gần như cắn đứt chiếc mũi cao, đẹp của Đường Ca Nam.
Đường Ca Nam ho
không ngớt, mặt đỏ như gấc chín.
Phong Bình đã phục hồi nguyên khí, cô vội cúi người
nhặt chiếc điện thoại lên, mở phần chụp ảnh, nhằm thẳng vào họ rồi tạch, tạch,
tạch liền ba cái, sau đó cầm điện thoại lên, suýt xoa khen: “Góc này thật
chuẩn, rất tình tứ, gửi cho ai đây?”
Cuối cùng Đường Ca Nam và Dịch
Nhĩ Dương cũng dừng lại, bốn mắt nhìn nhau một lúc rồi không hẹn mà gặp cùng
cướp điện thoại. Phong Bình mặc kệ cho họ cướp, cười khì khì và hỏi: “Các anh
đói không? Chi bằng đi ăn chút gì đó đi”.
Hai người đồng thanh hỏi: “Cô có tiền không?”
Phong Bình nhìn Dĩ Nhĩ Dương, miệng như cười mà không
phải là cười: “Vốn dĩ không có, nhưng bây giờ có rồi. Sếp Dĩ, dường như anh vẫn
nợ tôi tiền lương…”
“Bất công, bất công”. Dịch Nhĩ Dương kêu than không
ngớt: “Vì sao hai người hẹn hò yêu đương lại bắt tôi trả tiền?”
“Coi là tiền thưởng thức đi”. Đường CaNam thản
nhiên nói.
Phong Bình vừa tức vừa buồn cười: “Đừng nói linh tinh,
chúng tôi đâu có yêu đương gì”.
Đường Ca Nam ngắt
lời cô: “Bình Bình, Nhĩ Dương là người mình, chúng ta không cần giấu cậu ấy”.
Dịch Nhĩ Dương cười phá lên: “wa wa, được đấy, nhanh
thật, thần tốc thật”.
Phong Bình choáng nặng khi nghe câu “Bình Bình”, ngồi
ngây một lúc lâu không nói được lời nào.
Đường Ca Nam thản
nhiên nói tiếp: “Đúng vậy, Bình Bình tình nguyện trả bốn nghìn đô một giờ để
được hẹn hò với mình, lẽ nào mình không vui vẻ chấp nhận?”
Mặt Phong Bình tím đen.
Dịch Nhĩ Dương nghe vậy, hai mắt lồi ra, suýt thì rơi
con ngươi ra ngoài, sau đó xòe tay và bắt đầu tính toán rất nghiêm túc: “Một
giờ bốn nghìn đô, nếu cả hai tư giờ đều ở bên nhau thì là chín mươi sáu nghìn
đô. Nếu hai người ở bên nhau ba năm, một năm ba trăm sáu lăm ngày, vậy thì là…
e hèm, hàng triệu, hàng chục triệu, a…”
Đột nhiên anh ta quay người lại, nắm lấy tay áo của
Phong Bình, áp mặt vào cánh tay cô ấy rồi rớt nước mắt cầu xin: “Chị Phong Bình
thân mến, cầu xin chị, xin chị hãy hẹn hò với em. À không, không, em phải lấy
chị, bắt đầu từ bây giờ em là người của chị”.
Phong Bình không biết Dịch Nhĩ Dương nhí nhố như vậy,
đúng là dở khóc dở cười. Cô lấy ngón tay cốc vào đầu anh ta, sau đó dùng lực
thật mạnh đẩy anh ta ra. Anh ta còn định lao tới nhưng bị Đường Ca Nam túm lấy
cái đuôi xam đen nhánh ở sau gáy, lôi trở về vị trí cũ.
Dịch Nhĩ Dương cưng nhất là mái tóc của mình, vì thế
anh ta mắng chửi một hồi thậm tệ, sau đó rút cái lược mang theo bên mình ra
chải chuốt.
Đường Ca Nam liếc
anh ta, bĩu môi và nói: “Tô son trát phấn, lòe loẹt đỏm dáng”.
Dịch Nhĩ Dương nắm chặt nắm đấm, phản công lại: “Bên
ngoài giàu sang, bên trong thối thây”.
Đường Ca Nam “hứ”
một cái khinh bỉ rồi nói: “Đàn ông không ra đàn ông, đàn bà không ra đàn bà”.
Dịch Nhĩ Dương bĩu môi đá lại: “Sở khanh, vùi hoa dập
liễu”.
“Đồ mỏng môi”.
“Đồ háo sắc, đồ con lợn, ác quỷ, biến thái…”
Phong Bình nghe mà rùng mình, khẽ hỏi: “Chúng ta vẫn
đi ăn cơm chứ?”
Hai người đồng thanh trả lời, một người nói “đi”, một
người nói “không đi”.
Đường Ca Nam nói:
“Không đi thì xuống xe”.
Dịch Nhĩ Dương nói: “Dựa vào cái gì, đây là xe của
tôi”.
“Tôi là lái xe”.
“Sặc!”
Hai người đấu khẩu suốt đường đi, đến tận khi Đường Ca Nam tìm
thấy một quán mỳ thì những sợi mỳ mới bịt được cái miệng nói không biết nghỉ
của họ. May mà nửa đêm khách ăn ít, cũng không ai chú ý đến họ. Ăn xong, Dịch
Nhĩ Dương biết điều tránh