ứ? Chẳng lẽ
tôi sai sao? Tôi dốc lòng dốc sức viết nên kịch bản, thế mà chỉ vì một
câu nói của Nhan Khanh Khanh đã bắt tôi phải sửa, vai diễn tôi tập luyện bấy lâu nay, chỉ vì một câu nói của Kỷ Nghiêm mà bảo tôi dâng cho kẻ
khác sao? Tôi vất vả ngược xuôi lẽ nào chỉ để làm hòn đá lót đường cho
Nhan Khanh Khanh? Thế có công bằng không cơ chứ?
Dồn tôi đến nước này, nếu tôi còn lùi bước nữa thì chẳng khác nào một con ngốc!
Ba ngày liền tôi không bước chân vào hội học sinh một bước, tan học
tôi không đi đâu hết, chỉ bò xoài trên bàn mở điện thoại lên ăn trộm
rau. Buổi tối tôi lập thêm tài khoản phụ kiếm kinh nghiệm, đổi status
của “Nông trại thần tiên” mà Kỷ Nghiêm cho tôi thành “Đất này bị xâm
lược, đang bãi công.”
Tài khoản “nông trại thần tiên” lên cấp nhanh vùn vụt, quầng thâm
quanh mắt tôi cũng ngày một đậm hơn. Khi cấp độ của tôi vượt qua La Lịch Lệ, nó đã gào lên ganh tị: “Thái Thái, cậu định buông thả bản thân mình đến khi nào nữa?”
Tôi vừa bấm điện thoại vừa trả lời nó: “Tớ buông thả bản thân bao giờ hả? Mấy hôm nay tớ chôm được không ít đồ, sướng phát điên lên được đây
này. Cậu thấy chưa, giờ cấp độ của tớ đã vượt qua cậu rồi! Trong tay tớ
còn có ….” Cái tên Kỷ Nghiêm mắc kẹt trong cổ họng của tôi, cố gắng thế
nào cũng không sao nói được. Ăn trộm được bao nhiêu là rau quả, nhìn anh ta xếp cao chót vót hạng đầu, thế mà đến cả click vào xem một chút thôi tôi cũng không dám.
Thấy tôi bỗng dưng im bặt, La Lịch Lệ phát hiện ra có chút bất
thường, nó đột nhiên mở miệng hỏi tôi: “Thái Thái, có phải cậu đã thích
Kỷ Nghiêm rồi không?”
Tay tôi khựng lại bên trên bàn phím, chậm rãi ngóc đầu lên cười gượng gạo: “Ha ha ha ha. Tớ thích Kỷ Nghiêm ư? Không thể nào! Tớ với anh ta
cách nhau xa lắc! Cậu không thấy bộ dạng sợ sệt khúm núm của tớ mỗi khi ở gần anh ta sao? Đừng nói là thích, chỉ cần cậu nhắc đến hai chữ đó thôi cũng đủ khiến tớ sởn hết da gà rồi.”
La Lịch Lệ nhìn tôi đầy ý vị: “Tớ cũng chỉ tiện miệng nói thế thôi, cậu việc gì phải ra sức phân bua thế?”
Tôi ngẩn người, môi mấp máy: “Thế à? Chắc tại tớ nghĩ nhiều quá thôi
…” Tôi đang định giải thích thêm thì chợt nghe thấy tiếng chuông điện
thoại.
Nhân tiện tôi liền đổi chủ đề, cười ha ha viện cớ: “Tớ nghe điện
thoại đã.” Bước ra khỏi lớp, tôi thở phào một hơi rồi nhấn nút nghe: “A
lô, ai đấy ạ?”
Đầu dây kia trầm mặc một thoáng rồi mới khẽ đáp lời: “Là anh.”
Giây phút nghe thấy giọng nói này, tôi suýt nữa đã ngã lăn ra đất. La Lịch Lệ đi theo ra ngoài, cô nàng đang dùng ánh mắt xăm soi nhìn tôi.
Tôi bịt ông nghe hắng lên một tiếng, đi ra chỗ khác. Tựa lưng lên lan
can bên ngoài lớp học, tôi lúng búng: “Hội … hội trưởng.”
“Ừm.” Giọng nói anh ta ở đầu kia lạnh hẳn xuống, “Mấy hôm nay em đều
không đến hội học sinh.” Giọng nói của anh ta khiến tôi hơi run rẩy.
Tôi gật đầu, lại nhớ ra anh ta không nhìn thấy, vội vàng thấp giọng: “Vâng.”
“Tại sao không đến?”
Tôi hơi giận rồi đấy: hôm ở hội trường anh chuyển vai diễn của tôi
cho người khác trước mặt bao nhiêu người như thế, rồi chẳng hiểu tại sao lại lôi tôi ra ngoài xỉa xói một hồi, giờ lại giả như chưa từng có
chuyện gì xảy ra, hỏi tôi tại sao không đến? Anh đừng mơ tôi quay lại đó mặc cho anh sai khiến trách móc nữa!
Tôi chống tay lên lan can, đáp: “Ờ … thì … em rất bận.”
Anh ta nghi hoặc hỏi: “Em rất bận sao?”
Tôi móc trong túi ra một cây kẹo mút, vừa bóc giấy kẹo vừa nói:
“Vâng, cuối tháng thi giữa kì rồi, không bận mà được à? Với cả em có
phải là hội trưởng đâu, cũng không cần quanh quẩn ở hội học sinh từ sáng tới chiều làm gì cả.”
Đầu dây kia im lặng một lúc lâu, tôi chỉ nghe thấy tiếng anh ta hít thở.
Không thể không công nhận một điều rằng tôi vô cùng để bụng chuyện
Nhan Khanh Khanh cướp mất vai nữ chính của tôi. Tuy trước kia khi diễn
tập tôi không hề chăm chỉ đến mức quên ăn quên ngủ, nhưng thế cũng không có nghĩa là anh ta được quyền đem hết thành quả tôi thức đêm thức hôm
viết ra tặng cho người khác!
Tôi hít sâu một hơi, lấy hết can đảm nói: “Nếu như anh thấy em quá
đáng thì cứ việc đuổi em ra khỏi hội học sinh, dù sao thì em ở đó làm
chuyện gì cũng chẳng được ai công nhận cả, chỉ tổ làm lỡ việc của mọi
người.”
Một giây sau khi thỏa mãn tâm lí muốn báo thù, tôi liền bắt đầu thấy
sợ. Bởi vì bên kia đầu dây, tôi nghe thấy tiếng hô hấp mỗi lúc một dồn
dập, tôi thậm chí còn đánh hơi thấy mùi nguy hiểm qua điện thoại.
Giọng nói đầy giận dữ của Kỷ Nghiêm cuối cùng cũng vang lên: “Em bận
nhỉ. Bận đến mức không có thời gian đứng tựa lan can ăn kẹo mút đúng
không, Điền Thái Thái!” Lúc anh ta quát tên tôi gần như là đang nghiến
răng nghiến lợi.
Tôi bị dọa cho suýt nữa đã đánh rơi điện thoại xuống đấy — sao anh ta biết tôi đang cầm kẹo mút trong tay? Tôi nhìn quanh hành lang một lượt
trước sau cũng không thấy có bóng dáng Kỷ Nghiêm đâu cả … chưa kịp hoàn
hồn thì đã nghe thấy tiếng Kỷ Nghiêm trong điện thoại lạnh lẽo vang lên: “Nhìn xuống dưới.”
Tôi máy móc nhoái người qua lan can nhìn xuống, trố mắt tức thì — Kỷ
Nghiêm đang cầm điện thoại ngẩng đầu