đầu hờ hững nói: “Ở đâu cũng thế thôi mà.” Lòng
thấy thoáng buồn, tôi từng dốc lòng dốc sức thi vào trường trực thuộc
chỉ vì muốn được ở gần Trần Tử Dật, giờ thì ngay cả mục đích ban đầu ấy
cũng trở nên mơ hồ không rõ.
Trần Tử Dật hỏi: “Thái Thái, em có hối hận vì đã thi vào trường trực
thuộc không?” Anh nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng thân thương đến thế.
Tôi nhìn anh đáp: “Chẳng có gì là hối hận hay không hối hận cả. Bất
cứ ai cũng có lựa chọn của riêng mình.” Những lời này đều là thật lòng,
cho dù tôi không học trường trực thuộc thì nhiều chuyện cũng vẫn sẽ diễn ra như thế, giống như việc cuối cùng tôi đã chọn lựa trường này, còn
khi đó Trần Tử Dật lại chọn ra đi theo đuổi tình yêu. Ai cũng có lựa
chọn riêng, nếu như đã hạ quyết tâm, cần phải chịu trách nhiệm với lựa
chọn của mình.
Anh nhìn tôi lạ lẫm, tôi nhìn lại anh, thật lâu sau Trần Tử Dật vuốt
tóc tôi cười âu yếm. Mớ tóc mai che khuất tầm nhìn, đến khi tôi hất
chúng sang bên để nhìn cho rõ, chợt thấy phía đối diện có người đang
bước đến. Nụ cười của tôi tắt ngấm giữa đám đông tấp nập người qua lại.
Thực ra thì không thể coi đây là sự trùng hợp được, khuôn viên trường trực thuộc không lớn cũng chẳng bé. Ngày nào tôi cũng gặp Triển Tư
Dương ngoài sân bóng nhưng lại không đụng mặt Kỷ Nghiêm bao giờ. Thế mà
lần này, khi tôi nắm tay một chàng trai khác, chúng tôi lại tình cờ chạm mặt nhau.
Chiếc áo khoác ngoài của bộ đồng phục xanh lam được Kỷ Nghiêm vắt hờ
trên tay, ba lô đeo lệch một bên vai, rõ ràng là vừa mới bước ra từ lớp
học. Khuôn mặt anh vẫn tuấn tú bất phàm như cũ. Khi chúng tôi phát hiện
ra nhau, khoảng cánh đôi bên thực ra đã rất gần. Ánh mắt Kỷ Nghiêm quét
qua tôi tựa như chưa từng quen biết.
Nhìn bước chân anh mỗi lúc một gần, trái tim tôi cũng đập dồn lên
theo từng nhịp bước, mỗi bước chân giống như dẫm thật mạnh lên trái tim
tôi. Nghĩ kĩ lại thì thực ra khối mười với khối mười một vốn chẳng phải
là hàng xóm. Một bên ở tầng hai, bên kia ở tầng năm, cách nhau biết bao
nhiêu là bậc thang, nếu như Kỷ Nghiêm không gọi tôi đến hội học sinh, cơ hội gặp mặt của chúng tôi là vô cùng nhỏ bé.
Lúc anh ta sắp bước đến trước mặt tôi, trái tim tôi dường như đang
khát khao điều gì đó nhưng lại không dám mơ tưởng hão huyền. Tôi chỉ
biết cúi gằm mặt xuống nhìn anh lướt qua vai mình, vậy mà trong vô thức
tôi vẫn cất tiếng kêu khe khẽ: “Hội trưởng.” Tiếng nói bé xíu đến mức
ngay bản thân tôi cũng không nghe rõ.
Kỷ Nghiêm đứng đó không quay đầu lại, dừng một chút, cuối cùng anh
vẫn cất bước bỏ đi không chút phân vân. Anh quay lưng về phía tôi, đi
xa, xa mãi.
Hết thảy chỉ diễn ra trong nháy mắt, thì ra phớt lờ một người lại đơn giản đến thế. Hờ hững dửng dưng, giống như những chuyện xảy ra trước
kia đều đã trở nên không đáng kể, đến cả mấy câu hàn huyên khách sáo
thôi cũng không cần thiết nữa.
Ngày hôm ấy hoa quế nở rộ khắp vườn, gió thối cuốn theo muôn vàn cánh hoa rơi rớt xuống, bầu trời ngập tràn những cánh hoa bay lượn che mờ
ánh mắt tôi, trái tim tôi chùng xuống theo từng nhịp chân anh bước.
Một bàn tay mạnh mẽ nắm lấy tay tôi, giữ chặt cổ tay tôi đang vân vê
mớ tóc. Trần Tử Dật hỏi: “Thái Thái, em đang nghĩ gì thế?” Lúc ấy tôi
mới phát hiện ra nụ cười của mình cứng ngắc đến mức nào. Khựng lại trong giây lát, tôi lắc đầu cố tỏ ra vui vẻ nói: “Em đang nghĩ, hay là chúng
ta hoàn thành hết những việc còn dang dở đi. Lần này đến lượt anh cổ vũ
cho em, em đi hái hoa quế. Em không tin lần này vẫn xui xẻo gặp phải
thầy tổng giám thị đâu. Anh thấy thế nào?”
Trần Tử Dật ngơ ngác nhìn tôi lâu thật là lâu. Rồi anh bất chợt bật
cười, vừa cười vừa quẹt khẽ mũi tôi: “Nhóc ngốc.” Anh không cười nữa,
siết chặt bàn tay đang nắm lấy tay tôi, khẽ thở dài: “Nhưng mà, sao anh
lại phải lòng cô nhóc ngốc này được nhỉ?”
Sức mạnh của những ngón tay anh khiến tôi sực tỉnh từ trong giấc
mộng. Nhìn Trần Tử Dật, tôi cố gượng cười, đáp lại anh bằng cách siết
lấy tay anh. Tôi còn mong mỏi gì hơn nữa? Anh ấy chính là Trần Tử Dật
của tôi, chính là người mỉm cười nắm tay tôi sải bước, từ rất lâu về
trước tôi đã từng mong mỏi có ngày được nắm tay anh đi mãi đến tận cùng, giờ đây cuối cùng thì anh ấy đã trở lại bên tôi, hạnh phúc chẳng phải
là có được sau khi đánh mất hay sao? Nhưng mà, có phải đằng sau hạnh
phúc luôn luôn kèm theo sự ưu phiền?
Sau hôm đó, để tránh cục diện cứng ngắc này tôi đã cố tình viện cớ
không đến hội học sinh. Kết cục khiến cho một kẻ xưa nay luôn ăn to nói
lớn như Dương Dương phải chạy đến tìm tôi hỏi: “Thái Thái, nghe nói dạo
này em đang gần gũi với một anh chàng trường khác đúng không. Sao thế,
em với hội trưởng chia tay nhau rồi à?”
“Đâu có!” Nhìn ánh mắt đầy ngờ vực của Dương Dương, tôi nói: “Ngay từ đầu em với hội trưởng đã chẳng có gì rồi.”
Anh chàng ngờ vực nhìn tôi: “Không có gì sao? Nhưng mà hai người lúc
nào cũng dính lấy nhau như hình với bóng ấy, hội trưởng canh em sát sao
thế cơ mà.”
Khóe miệng tôi giật giật, rốt cuộc thì điều gì đã khiến mọi người
nhầm tưởng Kỷ Nghiêm theo dõ
