xa như vậy sao?”
Nhan Noãn Noãn khoanh hai tay trước ngực, nhíu mày nhìn Cổ
Nhất, ý tứ rất rõ ràng: Ngươi cũng biết vậy sao?
Cổ Nhất đấm ngực dậm chân, lão đây đã thu loại đồ đệ gì a?
Suốt ngày chỉ biết chọc tức lão mà!
“Noãn Noãn, sư phụ Noãn Noãn tìm người ta để mượn Thiên Minh
đi trộm heo nha!” Long Trác Việt rất phối hợp thay Cổ Nhất giải oan.
Nhan Noãn Noãn nhướn đôi mày thanh tú, khó hiểu nhìn Cổ Nhất:
“Trộm heo?” Lão già này lại tính làm cái gì, bộ không có chuyện gì làm hay sao
mà muốn đi trộm heo? Còn muốn Thiên Minh tự mình đi trộm? Chẳng lẽ heo ngoài chợ
không đủ ngon?
“Vi sư cũng chỉ là quan tâm tới con thôi, đã biết Kim hà trư
sẽ xuất hiện đương nhiên phải tìm Thiên Minh cùng ta đi trộm rồi, không nghĩ tới
con lại xem vi sư thành người xấu, vi sư thật thương tâm, đau lòng quá a…”
Cổ Nhất quay lưng về phía Nhan Noãn Noãn, vừa lắc đầu vừa thở
dài, cũng không quên lên án như thể Nhan Noãn Noãn đã phạm phải tội tày trời
nào đó khiến lão vô cùng đau đớn vậy.
Long Trác Việt đánh giá Cổ Nhất mấy lượt. Hừ! Công phu diễn
kịch của lão già này tuyệt không thua gì hắn! Heo là do lão tìm thấy sao? Lão
có lòng đi trộm sao? Bất quá thì đây cũng chính là mục đích của Long Trác Việt,
hắn muốn lão già này nói cho Noãn Noãn biết là bọn họ đã tìm ra Kim hà trư, để
cho lão nói cho nàng biết Thiên Minh sẽ đi trộm để Noãn Noãn không nghi ngờ hắn,
hừm, lão già này cũng thật biết tranh công mà!
Nhan Noãn Noãn nghe thấy những lời kia của Cổ Nhất, đầu tiên
là ngẩn ra, rất nhanh sau đó liền kinh hỉ, đôi mắt đẹp mở to nhìn lão. Nàng có
nghe nhầm không? Sư phụ nói đã tìm thấy Kim hà trư?
“Sư phu, người nói thật sao?” Nhan Noãn Noãn kinh hỉ chạy đến
trước mặt Cổ Nhất, hưng phấn nắm cánh tay lão hỏi.
Cổ Nhất hừ nhẹ một tiếng, ra vẻ thật khó chịu khiến trán
Nhan Noãn Noãn hiện rõ ba đường hắc tuyến. Lão già này thù cũng thật dai a!
Quên đi, vì Kim hà trư, nàng nhẫn! Coi như lão là sư phụ cùng biết vì nàng mà
lo lắng đi!
“Sư phụ, vừa rồi là đồ nhi không tốt, người đại nhân đại lượng
bỏ qua cho tiểu nhân, đừng chấp nhặt với đồ nhi, được không?” Nhan Noãn Noãn lắc
lắc cánh tay Cổ Nhất, gương mặt tuyệt sắc nở nụ cười lấy lòng, thanh âm làm
nũng nói.
Cổ Nhất dẩu môi, đáy mắt xẹt qua tia đắc ý, vô cùng hưởng thụ
khi Nhan Noãn Noãn lấy lòng.
“Sư phụ, người thu thập tin tức nhất định đã mệt mỏi rồi, ta
đi hâm nóng vò rượu tiện thể làm hai món điểm tâm cho người, được không?”
Nhan Noãn Noãn vừa dứt lời, con ngươi u tối của Cổ Nhất phút
chốc sáng lên, quay đầu nhìn Nhan Noãn Noãn: “Chỉ hai món thì không đủ nhắm rượu
a!”
Long Trác Việt tuy không lên tiếng nhưng trong lòng thầm
khinh bỉ Cổ Nhất. Lão nhân chết tiệt! Đã chiếm được tiện nghi mà còn tham lam!
“Noãn Noãn, người ta muốn ăn sườn a!” Long Trác Việt không
cam lòng bị bỏ qua, làm nũng nói.
Toàn bộ tâm tư của Nhan Noãn Noãn lúc này đều bị Kim hà trư
chiếm giữ, cũng không có thừa thời gian quan tâm tới Long Trác Việt: “Việt Việt
ngoan, ngày mai người ta làm cho ngươi ăn nha, sư phụ tuổi đã lớn, răng không
được tốt lắm, không thể ăn sườn được!”
Thái độ rõ ràng chỉ là nói cho có lệ khiến gương mặt vốn
ngăm đen cuả Long Trác Việt càng đen hơn cả, ánh mắt gắt gao trừng Cổ Nhất khiến
lão cảm thấy một cỗ lạnh thấu xương phía sau gáy, cả người nổi đầy da gà da vịt.
“Nha đầu, răng vi sư tốt lắm, mau đi làm sườn rồi ba chúng
ta cùng ăn a!” Lão dám khẳng định, hôm nay nếu không cho Long Trác Việt ăn sườn
thì những ngày sau này của lão sẽ thật thảm a!
Nhan Noãn Noãn hồ nghi nhìn Cổ Nhất, một lúc lâu sau mới gật
đầu: “Được, đều theo lời sư phụ!” Ai bảo lão tìm ra Kim hà trư đâu, hiện tại
lão là lớn nhất!
…
Tốc độ làm việc của Hàn Thi Ngâm thật sự rất nhanh, chỉ mới
ba ngày ngắn ngủi mà phường thêu Phúc Thụy đã được thành lập, những bức tranh
thêu của Long Trác Việt cũng được mang ra bày bán.
Hàn Thi Ngâm cũng không có ý định trưng bày toàn bộ tranh
thêu của Long Trác Việt mà chỉ bày vài ba bức, kỹ thuật thêu xuất thần nhập hóa
như vậy, người tinh mắt đương nhiên sẽ nhìn ra giá trị của nó.
Tú nương trong phường thêu Phúc Thụy một phần là do Hàn Thi
Ngâm mang từ Hàn gia tới, một phần là do nàng dày công tuyển khắp kinh thành mới
tuyển được, tay nghề tuy không bằng được một phần ba của Long Trác Việt nhưng
cũng là những người có tuổi nghe khá cao, khá nổi tiếng ở kinh thành.
Tuy không thể thuê được Long Trác Việt tới phường thêu Phúc
Thụy làm việc nhưng được độc quyền mua bán tranh thêu của hắn cũng đủ khiến Hàn
Thi Ngâm thống khoái.
Phường thêu Phúc Thụy đối diện với Tụ Hiền lâu, ngày khai
trương pháo đỏ nhuộm đỏ cả một con đường, vô cùng náo nhiệt. Cửa hàng có chưởng
quầy cùng người phụ trách bán hàng cho nên Hàn Thi Ngâm thân là lão bản nhưng lại
rất nhàn nhã.
Tụ Hiền lâu vừa đóng cửa, Hàn Thi Ngâm liền giữ Nhan Noãn
Noãn lại, ôm mấy bình rượu chạy tới Tụ Hiền lâu muốn mọi người cùng uống mừng
phường thêu khai trương.
Vương chưởng quầy là người rất dễ nói chuyện, không chỉ nể
thân phận của Hàn Thi Ngâm mà vì lão đ