ối với Nhan Noãn Noãn rất có hảo cảm, cho
nên tình nguyện cho bọn họ mượn một nhã gian ở lầu hai làm nơi uống rượu..
“Noãn nhi, ta nói cho ngươi biết nha, rượu này là ta mang từ
nhà đến, là do nhà chúng ta tự ủ lấy a, tên là Lưu hương túy, uống rất ngon
nha, đến đến, mau đến nếm thử đi!” Hàn Thi Ngâm kéo Nhan Noãn Noãn tới gần nói.
Hàn Thi Ngâm cũng không mời nhiều người, trong nhã gian chỉ
có nàng ta, Nhan Noãn Noãn, Long Trác Việt, Hàn Thế Hiên cùng một lão nhân
không mời mà đến nữa.
Thức ăn trên bàn toàn bộ đều do Lưu thúc làm, tuy rằng hương
vị kém xa những món Nhan Noãn Noãn làm nhưng cũng là một bàn sơn hào hải vị, xa
xỉ không sao nói được.
Nhan Noãn Noãn nhìn bình rượu trong tay Hàn Thi Ngâm, lắc lắc
đầu nói: “Ta nói không uống rượu!”
Nàng ở hiện đại có uống qua bia, rượu trái cây nhưng chưa từng
uống rượu cổ đại, thật sự không lường được độ mạnh của nó.
Hàn Thi Ngâm thấy nàng do dự, dũng cảm vỗ ngực nói: “Noãn
nhi, ngươi có thể yên tâm, rượu này uống không say, vô cùng thích hợp cho nữ
nhi a!” Nói rồi cũng không chờ Nhan Noãn Noãn lên tiếng đã xé niêm phong bình
rượu, rót vào chén của Nhan Noãn Noãn.
Nháy mắt, mùi rượu thơm lừng, ngọt nhẹ tràn ngập nhã gian.
Một con sâu rượu như Cổ Nhất làm sao có thể chịu nổi dụ hoặc,
rất vô liêm sỉ đưa chén tới trước mặt Hàn Thi Ngâm: “Ôi chao, ôi chao, mau rót
cho lão nhân ta một chén a!”
Thơm quá a! Cả đời lão đã nếm qua vô số rượu ngon nhưng lại
chưa từng thấy loại rượu nào mà chỉ mới ngửi thôi đã khiến người ta không kìm
được ham muốn, thật giống y như lão tham luyến trù nghệ của Noãn nhi vậy, nếu
hôm nay không được thử thì lão chắc chắn sẽ không ngủ được a!
Hàn Thi Ngâm biết Cổ Nhất là sư phụ của Nhan Noãn Noãn, là bậc
tiền bối nên đối xử với lão vô cùng tôn kính.
Vừa thấy lão mở miệng liền rót cho lão một chén nói: “Nếu tiền
bối thích, ngày mai ta sẽ cho người mang đến Vương phủ để tiền bối uống dần!”
Sư phụ của Noãn nhi cũng là sư cố của đại ca nàng rồi, tiểu bối như nàng nhất định
phải hiếu kính lão rồi!
Lời nói của Hàn Thi Ngâm khiến Cổ Nhất vô cùng hưởng thụ,
vui đến nỗi mắt cũng sắp híp thành một đường: “Được được, Thi Ngâm nha đầu thật
hiểu lòng ta a!”
“Tiền bối thích là tốt rồi, đại ca ta đã bái Noãn nhi làm sư
phụ, tiền bối lại là sư phụ của Noãn nhi, tính ra người cũng là sư cố của đại
ca. Ta thấy hơi thở tiền bối cường thế, chắc chắn là một cao nhân, hi vọng ngày
sau tiền bối có thể chiếu cố đại ca ta nhiều hơn nữa!” Cơ hội tốt như vậy Hàn
Thi Ngâm đương nhiên không thể bỏ qua, tươi cười hớn hở giúp Cổ Nhất rót rượu
nói.
Cổ Nhất thấy Hàn Thi Ngâm hứa là mai sẽ mang rượu ngon tới cửa,
cười đến không phân biệt được đông tây nam bắc, vỗ ngực cam đoan: “Không thành
vấn đề, chuyện của đồ nhi cũng là chuyện của lão nhân ta, hắc hắc, mau rót nữa
đi, nữa đi!”
Nhan Noãn Noãn nhìn Hàn Thi Ngâm với Cổ Nhất vừa gặp mà như
quen biết đã lâu, nhất thời dở khóc dở cười, tính cách Hàn Thi Ngâm này cũng thật
đáng yêu đi, ăn mừng cũng không quên tranh thủ thay Hàn Thế Hiên.
Một thương nhân mà có thể khiến Nhan Noãn Noãn cảm thấy đáng
yêu, điều này chứng tỏ trong lòng nàng đã sớm coi nàng ta là bằng hữu. Đôi khi
cũng không cần quen biết quá lâu mới hiểu rõ tính cách của một người, thỉnh thoảng
chỉ cần nói vài câu, làm một vài hành động nhỏ cũng để người khác biết người đó
có đáng để kết giao hay không.
Trên người Hàn Thi Ngâm mang đậm tính cách thương nhân, lúc
nào cũng vì lợi ích của bản thân trước, có thể tính kế thì tuyệt đối không
buông tha. Nhưng nàng ta cũng không phải là một gian thương vì lợi ích cá nhân
bất chấp tất cả.
Gương mặt tuyệt sắc của Nhan Noãn Noãn nở nụ cười nhạt, tính
cách Hàn Thi Ngâm với nàng cũng coi như khá giống nhau.
Hàn Thế Hiên vẻ mất tự nhiên ngồi một bên, lỗ tai hơi hồng,
ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc qua Hàn Thi Ngâm, trong lòng thật sự rất cảm động.
Những lời Hàn Thi Ngâm nói với Cổ Nhất đều là vì lo lắng cho hắn. Hàn gia tuy
là một đại gia tộc nhưng cũng giống như các gia tộc bình thường khác, tranh đấu
không ngừng, phụ thân hắn cũng không chỉ cưới mỗi mình nương, di nương tuy
không nhiều nhưng cũng có tới ba người, điều đáng mừng nhất là bốn nữ nhân kia
cũng không có lục đục, tính kế lẫn nhau, bất quá thì chuyện tranh thủ tình cảm
cũng không phải không có, dù sao thì cũng là tứ nữ hầu nhất phu, khó tránh được
va chạm, nhưng là rất nhanh liền có thể cười cười ngồi đánh mạt chược với nhau,
đây cũng là chuyện mà phụ thân hắn đắc ý nhất, cưới được liền một lúc bốn hiền
thê vào cửa.
Hắn là con trai độc nhất trong nhà, nương hắn là chính thê,
sau này sinh thêm nhị muội cùng tam muội. Hàn Thi Ngâm là muội muội nhỏ nhất của
hắn do Tứ nương sinh ra, Nhị nương cùng Tam nương tuy không có con nhưng đối xử
với bọn hắn vô cùng tốt.
Hắn với Ngâm nhi tuy không cùng một mẹ sinh ra nhưng tình cảm
so với nhị muội cùng tam muội còn tốt hơn rất nhiều, mà nàng ở nhà cũng rất có
khiếu kinh doanh nên phụ thân thường để nàng tham gia quản lý việc trong nhà.
Để cho một nữ nhi quản