lý kinh doanh, ba vị di nương không
phải là không lo lắng, nhưng là từ lúc Ngâm nhi bộc lộ thiên phú kinh doanh của
mình, mọi người đều yên tâm để nàng làm chủ.
Mặc dù tiếp quản chuyện làm ăn của Hàn gia nhưng Ngâm nhi
chưa từng sinh lòng tham muốn chiếm đoạt bất cứ thứ gì, lúc nào cũng nhắc nhở
trưởng tử là hắn phải tiếp nhận chuyện kinh doanh của Hàn gia, trong đầu nàng
lúc nào cũng muốn tìm người giáo dục hắn thành một nhân tài kinh doanh.
Hàn Thế Hiên tuy rằng cảm thấy rất ấm áp cùng cảm động nhưng
hắn căn bản không có hứng thú với kinh doanh buôn bán, huống chi chuyện trong
nhà đã có phụ thân cùng Ngâm nhi chống đỡ, hắn hiện tại vô cùng nhàn nhã nha,
muốn chơi gì cứ việc chơi.
Chính thái độ cà lơ phất phơ này của hắn đã khiến Hàn gia
lão chủ nhiều lần tức giận đến ngất xỉu. Nhưng Hàn Thế Hiên lại không sợ cha hắn
mà chỉ sợ Hàn Thi Ngâm, việc Hàn Thi Ngâm giỏi nhất chính là dùng bạo lực với hắn
khiến hắn chịu khổ không ít, bất quá thì Hàn gia lão chủ lại cố tình như không
thấy, ngược lại còn cổ vũ Hàn Thi Ngâm, còn nói nên giáo huấn thì giáo huấn, nếu
không thì gia sản Hàn gia sớm muộn gì cũng mất trong tay hắn.
Hắn như thế nào lại là phá gia chi tử a?!! Hắn chỉ là thích
những thức tốt thôi mà, thử hỏi có ai không thích ăn ngon mặc đẹp chứ? Người sống
trên đời cũng chỉ có mấy chục năm ngắn ngủi, có điều kiện sao phải ngược đãi
chính mình chứ? Hàn Thế Hiên trong lòng thầm nghĩ.
Nhan Noãn Noãn nhìn Cổ Nhất uống hết chén này tới chén khác,
vẻ mặt say mê cộng với bộ dáng hưởng thụ khiến lòng nàng nảy sinh hiếu kỳ, nàng
xuyên qua, rượu cổ đại thật sự không khiến nàng hứng thú là mấy, bất quá thì
mùi hương này thật sự rất hấp dẫn, còn chưa có uống vào mà hương rượu đã khiến
người ta mê muội tới nơi.
Mặc dù đã nói không uống nhưng Nhan Noãn Noãn cũng có chút
kích thích, nàng bưng chén rượu lên hớp một ngụm nhỏ. Rất nhanh, đôi mắt đẹp
lóe sáng, không cần phải nói, hương trái cây hòa với hương hoa ngọt ngào quấn lấy
đầu lưỡi, thật lâu vẫn không tản ra. Khi mới uống thì có chút cay cay, sau dần
chuyển thành vị rượu đậm đà.
Hàn Thi Ngâm nói loại rượu này vô cùng thích hợp cho nữ nhi,
kỳ thực là Lưu hương túy không hề giống với những loại rượu khác, mới uống mấy
chén là đã ngà ngà say. Chỉ cần nhìn Cổ Nhất càng uống càng có tinh thần, mặt
mày hồng hết cả lên cũng đủ biết.
“Hôm nay phường thêu Phúc Thụy khai trương, ta kính mọi người
một ly!” Hàn Thi Ngâm đứng dậy, hào sảng nói rồi bưng chén rượu của mình một
lên, ngửa đầu, uống một hơi cạn sạch!
Nhan Noãn Noãn nhìn chén rượu to bằng bát ăn cơm mà có điểm
kinh hãi, tuy rằng nói rượu này không dễ say nhưng dù sao cũng là rượu á, uống
liên tục như vậy, chuyện say chỉ là sớm hay muộn mà thôi!
Nhan Noãn Noãn muốn đổi chén rượu nhưng Hàn Thi Ngâm lại
không chịu, còn nói là rượu này phải uống từng ngụm lớn, hơn nữa trong này cũng
không có người ngoai, uống chén nhỏ rất khó chịu.
Lời này của Hàn Thi Ngâm được Cổ Nhất ủng hộ hết mình, chỉ
thiếu điều không nhào tới ôm vai nàng, xưng huynh gọi muội.
Năm người cứ như vậy ngồi ăn cho đến nửa đêm.
Hàn Thi Ngâm mở chi nhánh ở kinh thành nghĩa là đã có dự
tính ở lại lâu dài, cho nên đã mua một gian nhà nhỏ cách phường thêu Phúc Thụy
không xa. Căn nhà khá nhỏ, chỉ đủ phòng cho Hàn Thi Ngâm, Hàn Thế Hiên cùng một
vài hạ nhân ở lại. Những tú nương từ Hàn gia tới đều được nàng an bài ở lại phường
thêu Phúc Thụy. Nơi đó trước đây là tửu lâu nên hậu viện cũng không thiếu
phòng, trước kia dùng làm kho chứa nay được Hàn Thi Ngâm sửa sang lại thành
phòng ở.
Bên ngoài Tụ Hiền lâu, Nhan Song Song cùng Thiên Minh ngồi ở
trên xe ngựa chờ. Thấy đoàn người đi ra liền lấy ghế gỗ cho mọi người lên xe.
Nhan Noãn Noãn thấy tiện đường, muốn đưa Hàn Thế Hiên cùng
Hàn Thi Ngâm về thì bị Hàn Thi Ngâm cự tuyệt. Lý do là xe ngựa quá nhỏ, không
có đủ chỗ cho nhiều người.
Nhan Noãn Noãn nhìn nhìn nhưng cũng không cưỡng cầu, xe ngựa
này xác thực có hơi nhỏ, chỉ đủ chỗ cho nàng, Long Trác Việt cùng Cổ Nhất mà
thôi.
Cổ Nhất định thần, bước lên xe đầu tiên, vẻ yên lặng trong
đáy mắt tràn ngập mĩ mãn, hôm nay uống rượi thật sảng khoái a! Sâu rượu như
lão, tửu lượng đương nhiên phải hơn người, tuy lão cũng có chút say, nhưng Long
Trác Việt thì không tốt chút nào.
Nhan Noãn Noãn nhìn Long Trác Việt ngả đầu vào vai trái mình
mà có chút đau đầu, hắn liều mạng uống với Cổ Nhất, ước chừng mới được nửa bình
mà cả người đã mềm nhũn cả ra.
“Thiên Minh, dìu Vương gia lên xe ngựa!” Nhan Noãn Noãn cố sức
nói với Thiên Minh.
Tuy rằng Long Trác Việt cũng không ngả cả người lên vai nàng
nhưng với thể hình nhỏ nhắn của mình, muốn dìu Long Trác Việt to lớn lên xe mà
không làm ngã hắn quả thật là chuyện vô cùng khó khăn, không mệt chết nàng mới
lạ a! Về sau nhất định không cho hắn uống rượu nữa!
Mãi đến khi dìu được Long Trác Việt lên giường, Nhan Noãn
Noãn cả người mệt rã rời, đêm nay tuy nàng uống không nhiều nhưng cũng không
tính là ít được, hậu chứng sau khi uống rượu là nàng rất buồn ngủ.
Đúng lúc