Duck hunt
Ông Xã Satan Đến Gõ Cửa

Ông Xã Satan Đến Gõ Cửa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3221594

Bình chọn: 7.5.00/10/2159 lượt.

cô không phải là mẹ Niên Niên? Thật ra thì cô rất ưa thích đứa bé này, cũng rất đau lòng cho hắn.

Cô nghĩ, nếu như mình thật sự là mẹ Cố Cảnh Niên thì sẽ thật hạnh phúc. Cô rất thích có đứa con như vậy.

Nhưng tại sao cô lại không phải.

Mạc Thuần lẳng lặng nhìn cô, sau đó, ánh mắt càng ngày càng loạn, ngay sau đó, cô đột nhiên che mặt, lắc đầu nhỏ giọng nức nở, giống như là nhớ lại chuyện cực kỳ đau đớn.

Niệm Kiều có chút không biết làm sao, chỉ ngồi ở đó, đối mặt với Mạc Thuần, một tay còn bị Cố Cảnh Niên lôi kéo.

Mạc Thuần khóc một lát, ngẩng đầu, vành mắt đỏ, hướng về phía Niệm Kiều, ngẹn ngào nói: "Cố tiểu thư, Niên Niên coi cô là mẹ tuyệt không kỳ quái, bởi vì, nó lớn lên bên cạnh cô!"

Niệm Kiều đột nhiên trợn to hai mắt, sắc mặt cũng có chút trắng bệch.

Lúc này cô chưa thể sắp xếp lại những suy nghĩ trong đầu, theo như lời Mạc Thuần nói thì ——

Sau khi Mạc Thuần sinh hạ Cố Cảnh Niên, Cố Hành Sâm liền mạnh mẽ chia cắt hai mẹ con bọn họ, sau đó cô liền thay thế Mạc Thuần, ở bên Cố Cảnh Niên, cho nên Cố Cảnh Niên mới có thể cho là cô là mẹ hắn!

Suy đoán vừa xuất hiện ở trong đầu, cả người Niệm Kiều cũng run rẩy, sau đó đột nhiên từ trong tay Cố Cảnh Niên rút tay mình về.

Nếu quả như thật là như vậy ——

Cô rốt cuộc là cái gì? Cô với Cố Hành Sâm là quan hệ như thế nào? Cô không phải là người thứ ba phá vỡ gia đình họ chứ?

Đáy lòng cô loạn lên, cô không có chú ý tới Mạc Thuần thấy Cố Cảnh Niên sắp tỉnh lại sắc mặt càng thay đổi.

"Cố tiểu thư, Niên Niên sắp tỉnh, tôi cầu xin cô một chuyện, đừng nói cho nó biết tôi tới đây, nếu không, về sau tôi không thể gặp được con, được không? Tôi van xin cô"

Mạc Thuần than thở khóc lóc, khẩn cầu.

Niệm Kiều bởi vì mất trí nhớ, đối với chuyện này không rõ ràng lắm, hơn nữa Mạc Thuần diễn giống như thật, cô chỉ có thể bị Mạc Thuần nắm mũi dẫn đi.

Cô trố mắt gật đầu, thấy Mạc Thuần vẫn không yên lòng nhìn cô, vì vậy cô gật đầu lần nữa, đáp: "Được ——"

Mạc Thuần lau nước mắt cười , nói với cô ‘ cám ơn ’, sau đó liền nhanh chóng rời đi.

Cô quay người lại, trên mặt lập tức giương lên nụ cười thắng lợi, đáy mắt càng thêm khinh bỉ.

Chỉ bằng Cố Niệm Kiều muốn cùng đấu với thật sự là quá non rồi ! Ở bên cạnh Cố Hành Sâm bảy năm, cô tự nhận là so Niệm Kiều hiểu rõ Cố Hành Sâm hơn nhiều!

Cố Cảnh Niên tỉnh lại trước tiên chính là tìm Niệm Kiều, thấy cô thật vẫn còn ở, hắn mới lộ ra biểu tình yên tâm.

Ngồi dậy, hắn giang hai cánh tay hướng tới Niệm Kiều, làm nũng nói: "Mẹ, Ôm ôm ——"

Niệm Kiều giống như bị ong chích, cả người cũng bật lên , đứng ở bên giường, lắc đầu.

Cố Cảnh Niên đột nhiên bị động tác của cô hù dọa, cả người khẩn trương, nhìn cô, trong đôi mắt lóe sáng sắp khóc.

"Mẹ, mẹ ——" hắn sợ, bò qua muốn Niệm Kiều ôm, nhưng Niệm Kiều chỉ lui về phía sau.

Ánh mắt của cô không rõ là biểu tình gì, có hoảng sợ, có đau lòng, có bất an, cũng có khốn hoặc, cô chỉ lui về phía sau, giống như Cố Cảnh Niên là thú dữ không dám tới gần.

Nhưng tại sao, khi cô lùi lại tâm cô lại đau như vậy?

Đau! Rất đau! Giống như cảnh trong mộng, cô đau đến không cách nào chống đỡ được!

Đột nhiên, tay Cố Cảnh Niên không thể chống đỡ được, mắt thấy sắp rơi khỏi giường ——

Mắt Niệm Kiều trừng lớn, kinh hoảng, cô cư nhiên mất đi năng lực hành động, cứ đứng ngây người quên mất cả việc nên tiến tới đỡ Cố Cảnh Niên!

"Phanh ——"

Cuối cùng Cố Cảnh Niên rơi xuống đất.

"Mẹ —— mẹ ——"

Sau đó bên tai chính là tiếng kêu của Cố Cảnh Niên.

Vẻ mặt Niệm Kiều kinh hãi, nhìn hắn, không biết nên phản ứng như thế nào.

Cô vị dọa sợ, cô cư nhiên trơ mắt nhìn Cố Cảnh Niên từ trên giường rớt xuống, hơn nữa, hắn cư nhiên không khóc, vẫn ở chỗ cũ gọi cô, nước mắt vẫn rơi.

Giống như là bị cô từ bỏ, một bên hắn khóc, vừa bò qua muốn cô ôm, cái bộ dạng đó thật làm cho mọi người đau lòng.

Thật lâu sau, Niệm Kiều nhớ tới tình cảnh này chỉ hận không thể đập đầu mà chết!

Tâm giống như bị người níu lấy, cô đau đến ngay cả hít thở cũng khó khăn.

"Oa —— mẹ —— mẹ ——" Cố Cảnh Niên thấy Niệm Kiều vẫn cách xa mình, không khỏi khóc lớn lên, ngồi dưới đất, gào khóc .

Niệm Kiều bị tiếng hắn khóc thức tỉnh, lúc này mới đi tới, tranh thủ bế hắn lên, đặt lên giường.

"Niên Niên có phải bị thương ở đâu không? Chỗ nào bị đau?"

Cô nóng nảy, từ trên xuống dưới kiểm tra thân thể Cố Cảnh Niên.

Cô tinh tường cảm thấy, cô rất sợ nó bị thương.

Niên Niên, Niên Niên, con thật không phải là con của cô sao?

Cố Cảnh Niên hai cái tay gắt gao nắm lấy quần áo của cô, chỉ lo khóc, không trả lời Niệm Kiều.

Vào giờ phút này, cô hoàn toàn quên trước tiên nên gọi bác sĩ, trong óc cô nghĩ tới người đầu tiên chính là Cố Hành Sâm!

Đúng, gọi điện thoại cho Cố Hành Sâm!

Cô lấy điện thoại di động ra, làm thế nào bấm không đúng, cuối cùng thật vất vả bấm đúng số, điện thoại di động lại rơi xuống giường.

Cô chưa từng gặp qua tình huống như thế, cũng không có nghĩ đến mình sẽ làm cho tệ như vậy.

Lần nữa cầm điện thoại di động lên, người bên kia đã nhận.

Kết quả, còn chưa kịp mở miệng, tiếng khóc của cô hòa lẫn tiếng khóc Cố Cảnh Niên liền cùn