dưới bóng cây, khẽ phe phẩy chiếc quạt tròn trong
tay, Tô Kỷ tưởng tượng, chàng đang đứng cách nàng đến hơn mười mét, vậy
mà vẫn ngửi thấy mùi hương thoang thoảng tỏa ra từ cơ thể nàng.
Tô Kỷ đứng chôn chân như vậy lâu lắm rồi, từ lúc Phấn Đại bắt đầu
bước ra khỏi miếu, từ lúc vô tình nhìn thấy nàng, ánh mắt chàng đã không buông ra được, chân cũng không thể rời đi được nữa.
Tựa hồ dòng người đông đúc đang trẩy hội kia chưa từng tồn tại, tựa
hồ những âm thanh hỗn tạp đủ cung bậc kia chưa từng vang lên, những
chiếc lá trên cành liễu kia chưa từng lay động, thậm chí những đám mây
trắng trên khung trời xanh biếc kia chưa hề bay đi… Thế gian như chìm
sâu vào yên lặng, chỉ còn lại chàng và người con gái lặng lẽ ngồi dưới
gốc cây đằng kia.
Trong hai giờ đồng hồ ngắn ngủi ấy, từ tiếng sét ái tình đến mong ước được bền lâu mãi mãi, Tô Kỷ đều đã trải qua. Tô Kỷ tâm niệm, chàng nhất định phải kết bạn, phải yêu được người con gái đó, bằng không cuộc đời
hai mươi sáu năm qua chàng đã sống coi như bỏ đi.
Nhưng làm sao để làm quen được với nàng đây? Trống ngực chàng đập thình thịch liên hồi.
Không phải bởi chàng thiếu dũng khí, mà bởi nàng đẹp quá, đẹp đến nỗi chàng không biết phải bắt đầu thế nào.
Phấn Đại bắt đầu đứng dậy, Nghễ Nghi đã đi ra, bọn họ chuẩn bị ra về… Tô Kỷ vẫn ngổn ngang trăm mối, chưa quyết định được điều gì cả.
Thấy hai cô gái đã sắp biến mất vào trong dòng người, Tô Kỷ đánh bạo bước tới nói to:
“Xin hai cô nương dừng bước!”
Nghễ Nghi lanh lẹ quay đầu nhìn lại, khúc khích cười, nhìn Tô kỷ khắp một lượt: mắt sáng mày ngài, ăn mặc sáng sủa, gọn gàng, tay cầm quạt
giấy, rõ ràng là bậc danh gia công tử. Nghễ Nghi cười láu cá – “Thưa
công tử, có phải là có việc hệ trọng gì không?”.
Tô Kỷ đích thị là một thư sinh, mới vậy mà mặt mũi đã ửng đỏ.
Nhìn bộ dạng đó của chàng, Nghễ Nghi che miệng khúc khích cười giòn.
“Nghễ Nghi đừng trêu ghẹo người ta như vậy!” – Phấn Đại khẽ dịu dàng
quở trách Nghễ Nghi rồi ngước đôi mắt trong veo vô ngần ấy về phía Tô
Kỷ, đợi xem chàng sẽ nói tiếp điều gì.
“Tại hạ… Tại hạ muốn xin hỏi hai quý cô nương đây cư ngụ nơi nào, bữa khác xin được đến nhà thăm thân quyến… Các cô đây tuyệt thế giai nhân,
mong đừng trách tại hạ tò mò!” – Nói rồi, khom người hành lễ, ra dáng
con nhà gia giáo, chỉ có điều vẫn đượm vẻ thư sinh.
“Rốt cuộc là đến thăm cha mẹ hay là đến thăm chúng tôi chứ?” – Nghễ Nghi khúc khích cười trêu chàng.
Đôi mày Phấn Đại chợt chùng xuống trong giây lát, thoáng vương vất
một nỗi buồn gợn nhẹ. Rồi nàng lấy lại vẻ tự nhiên thật nhanh, cười và
nói – “Công tử thương lầm người rồi, thiếp và em đây đều là người của
Ngọc Hương Lầu.”
“Ngọc Hương Lầu? Là…” – Tô Kỷ ngập ngừng hỏi.
“Chính là lầu xanh nổi tiếng khắp chốn Tô Châu này.” – Nghễ Nghi nói không chút e ấp vòng vo gì.
Giai nhân của tiếng ái tình lại là một kỹ nữ, trong giây phút đó, Tô
Kỷ có chút ngỡ ngàng. Một người con gái yêu kiều nhường vậy, lại là một
cô gái lầu xanh, niềm tiếc nuối dâng đầy trong mắt Tô Kỷ. Khi chàng nhìn lại, nàng đã quay đi từ bao giờ.
Chàng thẫn thờ, ngây dại, cứ đứng chôn chân ở đó.
Mãi một lúc sau, Tô Kỷ mới định thần lại được, sự hưng phấn lại bừng
lên trong lòng: Nếu chẳng phải là có chút đáng tiếc đó, thì người con
gái đẹp nhường vậy, đâu phải để dành cho kẻ phàm trần như mình?
Trong khi chàng còn mải miên man theo dòng suy nghĩ, Phấn Đại đã kéo Nghễ Nghi đi rồi.
Tô Kỷ vội vàng nói lớn với theo – “Xin cho hỏi danh tính hai cô nương?”
“Tôi tên là Nghễ Nghi, chị ấy là Phấn Đại!” – Nghễ Nghi nói lớn, rồi trong chớp mắt, cả hai đã mất hút trong dòng người.
Tô Kỷ không còn lòng dạ nào mà để ý xem nụ cười của Nghễ Nghi là chân tình hay chỉ là trò tinh nghịch, chàng chỉ còn biết thẫn thờ nhìn theo
cái bóng vàng nhạt của Phấn Đại, mơ màng hồi tưởng những ngôn từ thanh
thoát êm ru vừa lúc trước phát ra từ đôi môi hồng xinh.
“Chị Phấn Đại à, em thấy cái anh chàng mọt sách kia dường như có tình ý với chị em ta đấy! Chị đoán xem là với chị hay với em nhỉ?” – Một hồi lâu sau Nghễ Nghi đột nhiên buông ra câu hỏi như vậy.
“Ừm, chẳng rõ nữa.” – Phấn Đại hờ hững trả lời.
“Em cho rằng anh chàng ấy ắt là người đàn ông si tình. Chắc chắn là
công tử con nhà giàu đấy!” – Nghễ Nghi nói với vẻ hớn hở lộ rõ.
“Làm sao em biết?”
“Nhìn chất liệu vải mà anh chàng đó mặc, lại còn miếng ngọc bội đeo
bên thắt lưng nữa, nhìn là đoán ra ngay ấy mà! Con nhà nghèo đâu có tiền mua nổi những thứ đó.” – Nghễ Nghi khẽ trề môi, ra vẻ sành sỏi.
“Giàu hay nghèo, si tình hay vô tình, đều không liên quan đến chị em
mình… Đối với gái làng chơi, đàn ông cả thảy đều chỉ là những tên hám
tìm lạc thú mà thôi, mong gì có được tình cảm chân tình của họ chứ?”
Phấn Đại lẩm nhẩm, vừa như nhắc nhở cô em Nghễ Nghi vừa như nói với chính mình.
Nghễ Nghi vẫn còn đang ở độ tuổi thiếu nữ, lắm mộng mơ nên không cho
rằng mọi sự lại như vậy. Nhưng cũng là thân kỹ nữ như nhau, cô cũng đã
quá quen với cảnh đêm thì nồng ấm, sáng ra thành người dưng đó, bởi vậy
nhất thời cũng không tìm được lời nào