Disneyland 1972 Love the old s
Phấn Hoa Lầu Xanh

Phấn Hoa Lầu Xanh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324152

Bình chọn: 8.5.00/10/415 lượt.

miều khi ẩn hiện sau chiếc quạt tròn, hương thơm từ phục sức của nàng như lan tỏa trong từng bước đi điệu múa.

Có những kẻ lưu manh ghẹo trêu cợt nhả, lại có kẻ cố tình hoạnh họe,

có cả những kẻ vô liêm sỉ loạn cuồng mà sờ ngực vuốt mông, lại còn luôn

miệng thốt ra những âm thanh tục tĩu… Phấn Đại không hề cáu giận, cũng

không tỏ ra hưởng ứng. Nàng vẫn mỉm cười, nụ cười đáng yêu đắm đuối,

lượn múa qua lại như cá bơi trong bể cảnh.

Khí chất nho nhã cao quý xưa kia, lại cả kiểu cười nhạt không vướng bụi hồng trần khi trước… nàng đã không thể diễn lại nữa rồi.

Biết bao lần, khi đêm khuya vắng người, nàng đã thức một mình cho tới khi trời sáng. Nàng giờ đã không còn nước mắt nữa, lòng nàng cũng không còn thù oán. Nàng đã học được cách phục tùng.

Nàng bắt buộc phải sống, cuộc đời là như thế, muốn sống cũng cần phải dũng cảm.

Nàng cứ đờ đẫn, chai lì mà sống qua ngày đoạn tháng.

Mỗi sớm mai thức giấc, nàng lại cảm thấy ngạc nhiên vì nhận thấy rằng mình vẫn còn đang sống.

Hoặc giả mỗi ngày đều làm những việc giống nhau, cho dù đó la việc

mua vui cho những người đàn ông khác nhau đi chăng nữa, thì cũng nhạt

nhẽo vô vị lắm rồi. Thế là, nàng cứ ngớ cuộc đời sẽ cứ trôi qua như vậy

thôi, không còn vương vấn điều gì nữa.

Cho tới ngày gặp lại chàng. Mãi cho tới ngày nghe thấy tiếng chàng thất thanh mà gọi tên nàng, Ngụy Sở Sở…

Nàng thừa nhận đã từng gặp chàng trong dai dẳng những cơn mơ, nhưng

dù có nằm mơ, nàng cũng chưa từng nghĩ thực sự sẽ được gặp lại chàng.

Chuyện xảy ra đã từng ấy năm, khi nàng từ một thiếu nữ trở thành người

vợ bị ruồng bỏ, giờ lại là một kĩ nữ chốn lầu xanh… nàng không biết làm

thế nào gửi tới chàng một tiếng cười thật êm ái.

Khi ấy, ở lầu xanh, nàng gặp lại tướng công Ngô Văn Bác ngày nào.

Tần ma ma kêu Phấn Đại đàn thử vài khúc mới lạ, chơi mãi bài Tứ

Trương Cơ khách nghe đều chán ngấy rồi, thôi thì cứ hát bài nào hay hay

một chút.

“Thôi, cô cũng đừng cành cao cành thấp mà làm gì!” – Tần ma ma chán nản than phiền.

Phấn Đại chỉ sẽ sàng “Dạ” một tiếng.

Chiều hôm đó nàng ca bài Bạch huyết di hương:

Ngày xưa than thở thương cô nhạn, nay phận đơn côi ai thương mình,

nét hoa dáng ngọc hao gầy, biết bày biết tỏ biết rầy trách ai, hỡi hoa

rơi hỡi hoa tàn, không nỡ lòng nào mà cứ mãi rụng rơi, lòng dâng lớp lớp xót xa, thiếp càng nghĩ càng quắt quay, lại hận lòng đang tâm ngắt

cảnh, mây đen cuồn cuộn vẩn khắp trời, thôi từ nay không còn đau khổ thê lương, biết bao giờ nguôi ngoai nỗi nhớ thương.

Không phải là những ca từ hàm xúc uyển chuyển như những bài trước,

không có trăm mối nghìn vòng lắc léo, cũng chẳng có những bóng hồng

thướt tha làm dáng phụ họa. Ca từ ấy như thổi ra tự trong lồng ngực, lâm ly da diết, thấm đẫm tâm can. Lại thêm giọng ca thánh thót tựa tiếng

chim hót, trong trẻo tựa tiếng châu ngọc của Phấn Đại khi bổng lúc trầm, thú vị muôn phần.

Các thiếu gia càng nghe càng mê đắm, không ngớt khen hay.

Chợt nghe phía dưới có người bình luận.

“Ngô huynh thấy rồi chứ, tại hạ đâu có gạt huynh, đệ đã nói Ngọc

Hương Lầu này không thua kém gì Túy Hoan Viện chỗ các huynh đâu! Huynh

xem cái cô vừa hát đó, dung mạo thật xinh đẹp” – Một vị công tử dáng vẻ

thư sinh cười hỉ hả nói.

“Ấy, Trần huynh không biết rồi. Đó là cô nương Phấn Đại, hoa khôi một thời của Ngọc Hương Lầu này đấy. Tài sắc song toàn, nghiêng nước nghiên thành, cầm kỳ thi họa đều tinh thông, quả xứng danh là một tài nữ! Trên giường lại càng phong tình nhé, tấm thân ngọc ngà ấy… quả là vật báu

hiếm có, làm cả nửa thành Tô Chây này chết mê chết mệt ấy chứ!” – Một vị công tử mặc áo xanh khe khẽ phe phẩy chiếc quạt giấy, ra chiều đắc ý,

dường như đang hồi tưởng dư vị hảo hạng đó.

“Ồ, vậy chắc hẳn đại ca đây đã từng được thưởng thức?” – Vài kẻ thư sinh khác trầm trồ thán phục.

Vị công tử mặc áo xanh chỉ buông hai tiếng cười “Khì khì…” đầy ẩn ý, không đáp lời.

“Nghe nói vậy ta đây cũng thấy ngứa ngáy chân tay lắm rồi, lại muốn

thử xem lúc trên giường, cô ta có chiêu lẳng lơ phóng đãng nào đây!” –

Gã thư sinh làm bộ thèm thuồng liếm mép, đột nhiên quay đầu lại, nói –

“Thường ngày, Ngô huynh đến những chỗ có nhiều gái đẹp bao quanh thì

phấn khích hào hứng lắm, hôm nay cớ sao lại lặng yên như vậy? Ngô huynh

có muốn thưởng thức hương vị của Hoa khôi năm nào không? Ngô huynh à?

Ngô huynh!!!”

Lúc này, mọi người mới để ý thấy Ngô huynh, đôi mắt đang nhìn chằm

chằm vào cô kỹ nữ, vẻ mặt kinh ngạc, thất thần, sắc diện bợt bạt khác

thường.

Từ khoảnh khắc chàng và Phấn Đại bốn mắt nhìn nhau, toàn thân chàng đã đông cứng lại, không thể nhúc nhích nổi nữa.

Chàng không thể nào ngờ được, chính tại sân khấu của kĩ viện này, kĩ

nữ yểu điệu thướt tha, lộng lẫy xinh đẹp kia lại chính là Ngụy Sở Sở,

người vợ đã bị chàng dứt tình phụ bỏ năm năm về trước.

Dẫu nàng giờ đã khác trước, trát phấn bôi son, xiêm y sặc sỡ, nhưng

đôi mắt trong veo ấy, cái nhìn ai oán ấy, chàng đâu thể nào lầm được.

Nàng chính là Sở Sở, là người vợ không thức thời, ít nói, hay khóc,

ngoan ngoãn và đa sầu đa cảm năm xưa!

Năm n