Polly po-cket
Phụ Nữ Thực Tế, Đàn Ông Phát Cuồng

Phụ Nữ Thực Tế, Đàn Ông Phát Cuồng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328780

Bình chọn: 7.5.00/10/878 lượt.

quần áo khác quyết không mua đồ hiệu. Hơn nữa Mạnh Thời lại muốn trả

tiền cho cô, nên cô chỉ có thể đưa anh đến đây để mua sắm.

Phùng Hy chen vào các quầy hàng chật hẹp, đắc ý nghĩ,

tìm hiểu sẽ bắt đầu từ đây. Cô len lén nhìn anh, trán lấm tấm mồ hôi, tay áo

xắn cao, mặt lộ rõ vẻ rạng rỡ. Phùng Hy chớp chớp mắt nhìn anh cười đắc ý:

"Phiền cho anh quá, thực ra anh có thể ngồi ngoài xe đợi em".

Mạnh Thời đi theo Phùng Hy, mới đi được một dãy, đầu

óc đã quay cuồng vì bầu không khí ngột ngạt và tiếng cười nói chuyện ồn ào. Đi

giữa những lối đi nhỏ hẹp, anh không thể đinhvi vị được phương hướng, đành lê

bước theo Phùng Hy. Mặt cô cũng đỏ ửng, nhưng đôi mắt thì sáng lấp lánh, nụ

cười tươi như hoa trên môi. Mạnh Thời còn biết nói gì hơn? Đành dùng câu nói:

"Cách mạng chưa thành công, đồng chí còn phải cố gắng" để tự an ủi

mình, tự khuyến khích mình bằng sự tiếp xúc gần với chiếc cổ trắng ngần của

Phùng Hy mà chỉ cúi đầu xuống một chút là hôn được, giơ tay xách chiếc giỏ đựng

quần ap, anh phong nhã nói: "Chỗ này được đấy! Em mua ba chiếc mới hết hơn

trăm tệ. Chắc chắn các cô gái đến đây đều giống em, biết phải làm chủ gia đình

thế nào."

Phùng Hy cười lớn: "Nếu quần áo ở các siêu thị

lớn cũng có giá thế này thì các chị em sẽ không đến đây đâu. Việc này không

liên quan gì đến làm chủ gia đình, mà chỉ liên quan đến tiền trong ví

thôi!"

Mạnh Thời cố làm ra vẻ đã hiểu vấn đề, cười đáp:

"Nếu tiền trong ví em nhiều thì em sẽ không đến đây mua đúng không?"

Không em vẫn sẽ đến đây mua! Phụ nữ bao giờ cũng thích

mua sắm quần áo, có một số loại chỉ mặc một mùa là không mặc nữa, chỉ chú trọng

mốt mà thôi, mua đồ hiệu mà bỏ đi thì lãng phí quá!". Phùng Hy hào hứng nỗ

lực tìm kiếm, ánh mắt lướt nhanh trên các gian hàng. Cô dự định sẽ để Mạnh Thời

bỏ ra nhiều nhất là hai trăm tệ thôi.

Mạnh Thời thở dài một tiếng, một tay xách túi nilon

đựng đồ, một tay kéo Phùng Hy, dựa vào cảm nhận duy nhất về phương hướng bước

nhanh ra cửa: "Anh không chịu đựng được nữa bạn Phùng Hy ạ. Em tha cho anh

được không? Hôm nay tạm dừng ở đây đã. Đi với em hơn một tiếng trong không gian

như thế này là giỏi lẳm rồi. Thôi tạm dừng ở đây nhé?"

Phùng Hy chỉ "vâng" một tiếng không nói j

cũng không phản đối. Mười phút sau, hai người bước ra khỏi cổng khu chợ. Mạnh

Thời thở một hơi sâu, giống như con cá đang thiếu oxy được thay nước mới, dễ

chịu vô cùng. Quay đầu nhìn thấy Phùng Hy mỉm cười với vẻ ranh mãnh, anh bèn

gằn hỏi: "Cố tình à?"

Phùng Hy lắc đầu.

"Định đì anh hả?"

Phùng Hy lại lắc đầu, miệng không nổi nụ cười.

"Rõ ràng là em cố tình!" Mạnh Thời kết luận.

Phùng Hy bèn bật cười, ngẩng đầu đi ra phía bãi đỗ xe,

vừa đi vừa nói: "Anh đã nói rồi, hai bên tìm hiểu nhau, đây chính là thói

quen tiêu dùng của em".

Mạnh Thời cười lắc đầu, nhớ đến Giang Du San từ đầu

đến chân toàn hàng hiệu, nghĩ đến chiếc taxi secondhand của mình vẫn chưa kịp

sơn lại, tự nhiên thấy vui vô cùng. Anh rảo bước để đuổi kịp Phùng Hy nói:

"Thế là em sai rồi, nếu như có tiền thì cũng vẫn có thể mặc một mùa rồi

vứt đi cũng không thấy tiếc. Quá trình kiếm tiền là tận hưởng về mặt tinh thần,

kết quả của việc kiếm tiền là để hưởng thụ về mặt vật chất. Có bao nhiêu năng

lực thì làm bấy nhiêu, đây là phương châm của anh".

Ánh tà dương rực rỡ rọi xuống, trong mắt Phùng Hy và

Mạnh Thời đều ẩn chứa ánh cười rạng rỡ. Anh không khinh thường cô khi cô mua đồ

rẻ tiền, cô cũng không còn ngượng nghịu nói mình không xứng với anh.

Có thể, đây sẽ là một khởi đầu tốt đẹp.

Ánh

mắt anh dường như đang dò hỏi. Với những gì mà Phùng Hy hiểu về Phụ Minh Ý, cô

biết anh đang đợi cô đưa ra một sự lựa chọn. Sự lựa chọn của cô? Cô không còn

cơ hội để lựa chọn, cho dù chuyện giữa cô và Mạnh Thời không thể tiếp tục được

nữa, cô cũng vẫn không quay đầu.


Mạnh Thời ngồi nghiêng tựa người vào ghế sofa mềm,

chân gác lên tay vịn của ghế. Dưới chân ghế là mấy chai rượu không. Trong tay

anh vẫn đang cầm một chai.

Trên tràng kỷ có bày mấy đĩa đồ ăn nguội, tai lợn, nộm

sứa, lạc rang, bát đũa vứt ngổn ngang.

Bác sĩ Tạ ngồi trên một chiếc ghế sofa khác, trước mặt

đặt một chén rượu. Chị nhẹ nhàng rót một chén, từ từ uống hết. Chị lại liếc

Mạnh Thời một cái, thấy anh vẫn tỏ ra rất nhởn nhơ, uể oải. Bác sĩ Tạ gắp một

miếng tai lợn cho vào mồm nhai, rồi chị bật cười: “Có thật là cháu không quan

tâm đến việc cô ấy đã từng ly hôn?”.

Mạnh Thời uể oải thả lỏng người, không trả lời.

Bác sĩ Tạ là em gái út của mẹ anh, hai người cách nhau

mười lăm tuổi, mẹ Mạnh Thời vừa làm mẹ vừa làm chị nuôi dì cho đến lúc lớn. Lúc

bác sĩ Tạ ly hôn mẹ Mạnh Thời không nói gì, nhưng sau khi ly hôn lại kêu ca

suốt ngày. Bác sĩ Tạ kiên quyết không chịu tìm tạm một bạn đời khác, bị mẹ Mạnh

Thời dùng đủ mọi cách, từ mắng chửi đến năn nỉ, giới thiệu, làm mối, chiêu nào

cũng áp dụng hết rồi mà chị vẫn độc thân một mình.

Năm trước lại bị mẹ Mạnh Thời ép làm mối cho người

khác, tức quá bèn rời nhà họ Mạnh, tự mình mở thẩm mỹ viện y học. Chị thuê một

căn hộ có hai phòng để ở