úng là cần phải hiểu
biết người bạn tốt trước mắt này nhiều hơn nữa. Tử Thần là người luôn luôn
không thích gần nữ nhân, hơn nữa lại còn chủ động dính đến người ta như vậy thật
sự là hiếm có nha, hắn không muốn nhìn cũng không được.
"Lạc
Tử Thần." Cẩm Phượng Lan đột nhiên cười cười đưa ngón trỏ ra ngoắc ngoắc
hắn.
Lạc Tử
Thần cũng không có nửa điểm ý thức được nguy cơ, ngoan ngoãn nhích lại gần
nàng.
Liễu
Nguyệt Sanh theo trực giác đã lấy quạt che mắt lại, nhưng cuối cùng bát quái
chi tâm vẫn chiếm thượng phong, mở to đôi mắt ngay cả chớp cũng không dám chớp
nhìn chằm chằm hai người bọn họ.
"Về
sau cùng giường ngươi cũng đừng có suy nghĩ, ngay cả tiến vào trong cửa phòng
một bước ngươi cũng đừng mơ tưởng nữa”. Thanh âm của nàng không lớn không nhỏ,
nhưng cũng đủ cho Liễu Nguyệt Sanh nghe được hết, trên mặt mang theo ý cười,
nhưng trong mắt lại một mảnh băng hàn
Lạc Tử
Thần sắc mặt cũng không có gì khác thường, khuôn mặt tươi cười nói: "Lan
nhi không cần phải căn dặn như vậy, nếu ngay cả cái việc nhỏ này mà cũng không
xử lí được, thì còn gọi gì là khuê phòng nữa?"
Cẩm
Phượng Lan gắt gao nắm chặt tay lại, cố gắng để duy trì thanh âm bình thản,
"Tốt lắm, ta mỏi mắt mong chờ”.
Lạc Tử
Thần cứng rắn nói: "Tất nhiên là sẽ không để cho Lan nhi phải thất vọng”.
Liễu
Nguyệt Sanh đứng một bên nhìn xem hứng thú dạt dào, thậm chí ngay cả khuê phòng
chi nhạc cũng đã nói ra, mục đích của Tử Thần rõ rành rành nha.
Hai
người giằng co một lát, ngay tại Liễu Nguyệt Sanh cũng nghĩ rằng Cẩm Phượng Lan
sẽ phất tay áo mà bỏ đi, nhưng nàng lại thong dong không truy hỏi một lần nữa
nằm xuống, tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần, mà Lạc Tử Thần lại giống như chưa có
chuyện gì phát sinh qua, ôn nhu giúp nàng khoác áo lại.
Liễu
Nguyệt Sanh vuốt cằm, hiếm khi lại thấy hắn lộ ra biểu tình hoang mang, ở tạm
trong này cũng sẽ không tệ cho lắm.
Ánh mặt
trời dần ngả về tây, một thân ảnh đi lại chênh vênh đi từ cổng vòm đến.
Vừa đi
đến gần, hai thị nữ canh giữ bên hành lang thoáng thi lễ.
"Thiếu
gia”.
Lạc Tử
Thần khoát tay, đưa mắt nhìn cửa phòng đang đóng chặt hỏi, "Thiếu phu nhân
đã ngủ?"
"Dạ"
"Các
ngươi đi xuống nghỉ ngơi đi, nơi này không cần hầu hạ nữa”.
"Nô
tì cáo lui”.
Hắn
tiến lên đẩy cửa bước vào, đập vào mặt chính là một mùi thơm quen thuộc, đôi
môi không khỏi khẽ nhếch, thuận tay đóng cửa phòng rồi cài then lại.
Đi qua
bình phong, đi đến trước màn lụa buông xuống trước giường, đưa tay vén màn lụa
mỏng lên, từ ngoài cửa sổ ánh sáng nhạt truyền vào, nhìn người đang ngủ say
trên giường.
Nơi cổ
họng bật ra vài tiếng cười khẽ, hắn bắt đầu đem quần áo trên người cởi ra, nhấc
lên một góc của mền tơ nằm vào.
Ngón
tay thuần thục đem quần áo của người trên giường cởi ra, tùy tay ném xuống
giường, xoay người đè ép lên nàng.
...
Tên hỗn
đản này một chút cũng không biết tiết chế, không thèm để ý đến cầu xin của nàng
mà chỉ càng thêm cầu hoan phóng túng, ngang ngược ép buộc đến tận khi trời sáng
mới thôi.
Lạc Tử
Thần đưa tay kéo nàng vào trong lòng, đón nhận ánh mắt tức giận của nàng, cười
nói: "Gạo đã thành cơm, nàng lúc này có hối hận thì cũng đã muộn, dù sao
chúng ta cũng là vợ chồng nhất thể, sớm muộn gì cũng vậy thôi, không nên tức
giận a”.
"Vô
sỉ”.
“Được,
ta vô sỉ, nhưng nàng thân mình không khỏe? Ta giúp nàng xoa xoa”.
Cẩm
Phượng Lan nghe vậy sợ tới mức hoa dung thất sắc, vội vàng bắt lấy hai bàn tay
của hắn, "Không cần, ngươi đừng động vào ta”.
Nàng
thật sự không thể chịu nổi hắn làm như vậy nữa.
Lạc Tử
Thần ngẩn ra, chợt nhịn không được cười ha ha, nhéo nhéo chiếc mũi nhỏ của
nàng, nói: "Yên tâm, ta biết nàng một đêm đã không ngủ hẳn là đã mệt mỏi,
hôm nay..." Không được tự nhiên khẽ ho nhẹ một tiếng, "Mới nếm thử tư
vị khó tránh khỏi có chút khống chế không được, về sau ta sẽ tiết chế”.
Cẩm
Phượng Lan nửa tin nửa ngờ.
Lạc Tử
Thần từ dưới chân kéo ra một chiếc mền đắp lên hai người, hướng về phía nàng
nháy nháy mắt, mang theo vài phần trêu đùa: "Ngủ đi, ta cam đoan sẽ không
ép buộc nàng”.
Cẩm
Phượng Lan chần chờ buông tay hắn ra, nhưng vẫn hơi hơi nhích ra một khoảng
cách.
Lạc Tử
Thần cũng không có nhích qua, mà là cười đến mĩ mãn một cái rồi bắt đầu nhắm
mắt ngủ.
Cẩm
Phượng Lan đợi trong chốc lát, thấy hắn thật sự không còn đụng đến, lúc này mới
âm thầm nhẹ nhàng thở ra, thật sự là bị hắn mấy lần trước dọa cho đến sợ.
Đến tận
khi nàng nặng nề lâm vào giấc ngủ, Lạc Tử Thần mới mở mắt ra, duỗi tay ra, lại
đem người nào đó ôm vào trong lòng mới an tâm ngủ.
Trong
lòng có chút hối lỗi, tư vị thực cốt mất hồn kia thật sự là khiến cho hắn quên
mất nàng đang còn ốm yếu, khó trách nàng giận hắn.
Đem tóc
mai một bên ẩm ướt của nàng vén lên, Lạc Tử Thần cúi đầu hôn xuống môi nàng một
chút, cười chậm rãi nhắm mắt lại, ôm nàng dần dần ngủ.
Đã
nhiều ngày, hạ nhân của Cẩm Tú Viên rõ ràng cảm nhận được tâm tình của cô nương
không được tốt, cả người lộ ra hơi thở chớ lại gần.
Ngược
lại, thiếu gia lại là một bộ dáng rạng rỡ, quanh thân tản ra
