ịn được nữa, ngón tay nắm lại, một cước đã đá hắn xuống
hồ, tay áo vung lên, xoay người rời đi.
Liễu
Nguyệt Sanh vui xướng khi người khác gặp họa, đứng ở trên hồ nhìn người nào đó
đang chật vật bò lên bờ, “Chọc cho người ta nổi giận, cho dù là vị hôn thê,
ngươi quả là không có quy củ a.”
Tử Thần
nhìn hắn một cái, “Sớm muộn gì nàng cũng là thê tử của ta, lấy đâu ra nhiều quy
củ như vậy”.
“Cái
này cũng không phải nhất định a, vị hôn phu cũng không phải đều có thể thành thê
tử, ngươi không thể làm cho cô nương nhà người ta không có đường lui”.
“Ngươi
tạm thời đừng có đưa ra chủ ý gì cho nàng”. Lạc Tử Thần buông lời cảnh cáo.
Liễu
Nguyệt Sanh vuốt ve cằm, nhịn không được thở dài, "Ngươi không cần lo
lắng, nàng căn bản chẳng thèm ngó tới ta”.
Lạc Tử
Thần nghe vậy liền vui vẻ, "Như vậy là tốt nhất”.
Liễu
Nguyệt Sanh giữ chặt người bằng hữu của mình đang muốn rời đi, nói: “Vị hôn phu
của ngươi rốt cuộc là thần thánh phương nào?”
Lạc Tử
Thần nhíu mày nhìn hắn.
Liễu Nguyệt
Sanh vội vàng nói rõ, “Ta tò mò, nàng liền nói ra thân phận thật của ta là Hoa
Đào công tử, chẳng lẽ nàng là người trên giang hồ?”
“Ta chỉ
biết từ thuở nhỏ nàng là vị hôn phu của ta, những cái khác ta cũng không biết.”
Lạc Tử Thần nói dối mà mặt không đỏ, hơi thở không gấp.
“Không
phải đâu…” Liễu Nguyệt Sanh khó nén kinh ngạc.
“Này có
cái gì mà phải ngạc nhiên, mặc kệ nàng là ai, ta vẫn sẽ lấy nàng vào cửa, cuối
cùng nàng chỉ có một thân phận là thê tử của ta”. Lạc Tử Thần nói rất chắc
chắn.
"Thực
tự tin”.
“Về
điểm này ta rất tự tin”.
“Cẩn
thận thành công dã tràng”. Liễu Nguyệt Sanh nhịn không được giội cho hắn gáo
nước lạnh.
“Không
cần phải ghen tị với ta, hồng nhan tri kỷ của ngươi cũng đã có khắp trong thiên
hạ”.Lạc Tử Thần bỏ tay hắn ra, “Ta về phòng thay quần áo, lát sau sẽ đến tìm
ngươi”.
“Được
rồi”. Nhìn hắn một thân chật vật, Liễu Nguyệt Sanh đành phải tha cho hắn lần
này.
Khi Lạc
Tử Thần quay trở lại phòng, Cẩm Phượng Lan đang ngồi bên cạnh cửa sổ nhìn xa xa
về phía ngoài, cũng không thèm để ý đến sự xuất hiện của hắn.
Hắn
cười lắc đầu, tự bản thân đi vào phía trong thay quần áo, vừa ra ngoài liền đi
đến phía sau nàng, ôm lấy thắt lưng của nàng.
“Buông
tay”. Nàng nâng tay lên huých khửu tay vào hắn.
Hắn
không để ý, càng xiết mạnh tay ôm nàng, miệng nhịn không được mang theo vài
phần ủy khuất nói: “Ra tay thực độc ác a, nàng không đau lòng sao?”
“Giữa
ban ngày ban mặt, ngươi đang làm cái gì hả?” Cẩm Phượng Lan cúi đầu thở nhẹ,
dùng sức bắt lấy cái tay không an phận của hắn.
Lạc Tử
Thần cọ xát vào nàng, hơi thở có chút không ổn, trực tiếp đem người ở trong
lòng tựa vào bệ cửa sổ, cúi xuống cắn mút cái cổ của nàng.
Cẩm
Phượng Lan sợ tới mức vội vàng kéo cửa sổ vào, thấp giọng trách cứ, “Trong viện
còn có người, ngươi còn muốn mất mặt như thế nào?”
Thanh
âm buồn bực của hắn cười khẽ, chính là vì biết trong viện có người nên hắn mới
quấn lấy nàng, thừa dịp nàng đóng cửa sổ lại hắn kiềm chế không được, nhanh tay
nhanh chân cởi thắt lưng của nàng ra, ném qua một bên.
Cẩm
Phượng Lan nghiến răng cho hắn hai cước, vội vàng muốn che lại quần áo trên
người.
Lạc Tử
Thần đâu chịu buông tha cơ hội khó mà có được này, thừa dịp nàng chưa chuẩn bị
đem nàng đè xuống đất, không quan tâm liền bỏ y phục của nàng ra.
“Lạc Tử
Thần, tên hỗn đản này, mau dừng tay…” Cẩm Phượng Lan thở hổn hển, nhưng lại
không giám cao giọng.
Lạc Tử
Thần kéo tiết khố* của nàng ra, từ đằng sau tiến vào thân thể của nàng, sau đó
dừng lại, dán vào vành tai của nàng nói: “Vài ngày nàng không cho ta chạm vào,
nàng không sợ ta kìm nén sẽ bị nội thương sao?"
*Tiết khố: quần lót.
Cẩm
Phượng Lan tức giận đến mức đập tay xuống đất, thấp giọng mắng vài câu.
Lạc Tử
Thần nghe xong cũng không tức giận, nâng mông nàng lên, kéo hai chân nàng ra
một chút, lúc này mới cử động hông một cái, bắt đầu chuyển động…
"Ưm...
A... Lạc Tử Thần... Ngươi cho ta... A... Dừng lại..." Cẩm Phượng Lan chống
tay trên mặt đất chống đỡ lấy thân thể hai người.
Lạc Tử
Thần thở phì phò, nhích người lui ra, sau đó lại đem nàng lật lại, lại lần nữa
đè lên.
Cẩm
Phượng Lan hận đến nghiến răng nghiến lợi, lại nhịn không được trong cơ thể dần
dần vui sướng, nhưng lại không muốn để cho người khác nghe được sẽ sinh nghi,
chỉ có thể kiềm chế, nhịn không được liền cắn vào hắn.
Cá nước
thân mật xong, Cẩm Phượng Lan giận quá dùng hết khí lực còn lại cắn hắn một
cái.
Lạc Tử
Thần híp mắt cười, hai ngón tay ở trên lưng nàng mân mê, “Ta ôm nàng quay lại
giường nghỉ ngơi, ta còn phải đi tìm Nguyệt Sanh, thật không nỡ rời khỏi nàng”.
Nàng hừ
một tiếng, không thèm để ý đến hắn.
Lạc Tử
Thần ôm nàng tiến vào phòng trong, đem nàng đặt lên giường, kéo chăn đắp lên,
Lại cúi đầu xuống hôn nàng, “Ngủ đi”.
Cẩm
Phượng Lan giữ chặt hắn, có chút không được tự nhiên, đỏ mặt thấp giọng nói:
"Thu dọn bên ngoài đi”.
Hắn
cười gật đầu, “Nàng yên tâm, ta biết”.
Cẩm
Phượng Lan trừng mắt liếc nhìn hắn một cái, rồi nằm xoay người vào bên