ng tay, rất muốn không để ý đến gì tiến lên đánh cho hắn một trận.
Lạc Tử
Thần nghiêng người giúp nàng chỉnh lại áo khoác trên người, sau đó lại tiện tay
đặt tay nàng vào bao tay lông cừu, cười nói: "Thân mình nàng không tốt,
ngay cả nàng cũng không chú ý, thực khiến cho người ta có điểm lo lắng”.
Cẩm
Phượng Lan ánh mắt như đao bạc không chút lưu tình phóng về phía hắn.
Lạc Tử
Thần tất nhiên là hơi nhíu mày một chút, chợt tiến lại gần mặt nàng, nhỏ giọng
nói: "Ta còn tưởng rằng Lan nhi gần đây tu thân dưỡng tính sẽ không động
thủ với ta đâu! Thì ra người này vẫn chỉ là cố ý?"
Một cỗ
hỏa khí không thể ngăn chặn bốc lên, Cẩm Phượng Lan hơi mở miệng định mắng mỏ
ra tiếng, nhưng nhìn thoáng người thứ ba ở đây lại chậm rãi nhắm mắt lại, môi
gắt gao mân thành một đường thẳng tắp.
Người
xem náo nhiệt cũng không có thiếu, nàng cũng không ngu làm con hát cho người ta
cười.
Hoa đào
công tử mắt thấy nàng sắp tức giận, nhưng thời điểm cuối cùng lại quanh co,
thay vào đó là một bộ mặt lạnh nhạt, ánh mắt không khỏi trở nên nghiền ngẫm.
"Nàng
nếu mệt không muốn nói thì cứ im lặng ngồi, không cần phải nói chuyện với chúng
ta”. Lạc Tử Thần nói xong quay đầu đưa mắt nhìn, lại nói tiếp: "Nguyệt
Sanh cũng sẽ không để ý”.
Liễu
Nguyệt Sanh cũng nhanh chóng phụ họa, "Đúng, ta không ngại, cô nương không
thoải mái thì cứ nghỉ ngơi, có Tử Thần tiếp ta là được rồi”.
Lạc Tử
Thần vẻ mặt thành thật nhìn hắn, nói: "Vừa rồi ngươi xưng hô cũng đã tốt
rồi, việc gì phải sửa miệng chứ?"
Liễu
Nguyệt Sanh thập phần không nể mặt nói: "Người ta là cô nương chưa gả, tất
nhiên là gọi tẩu phu nhân sẽ không ổn cho lắm, uổng cho ngươi từ trước đến nay
vẫn được xưng là hữu lễ đoan chính”.
Cẩm
Phượng Lan giống như không để ý nhìn hoa cỏ bên cạnh, giống như cái gì cũng
không có nghe thấy vậy.
Lạc Tử
Thần lặng lẽ trừng mắt liếc bạn tốt một cái.
Liễu
Nguyệt Sanh phe phẩy quạt giấy trong tay, thần thái thập phần nhàn nhã.
"Nói
đi, một người bận rộn như ngươi, vì sao lại nhàn rỗi đến nơi này của ta tống
tiền?" Lạc Tử Thần nửa đùa nửa thật hỏi kẻ vừa đến thăm này.
Liễu
Nguyệt Sanh cười meo meo nháy mắt mấy cái, "Nhớ ngươi a”.
Lạc Tử
Thần lông mày nhướng lên, mắt phượng xinh đẹp ánh lên tia nguy hiểm, "Phải
không?"
Giống
như một chút cũng không để ý đến hắn sắp nổi nóng, hoa đào công tử mặt không
đổi sắc nói: "Đương nhiên là đúng rồi”.
"Vậy
mà ngươi lại hai tay trống không đến cửa gặp ta sao?"
Liễu
Nguyệt Sanh cười liếc mắt nhìn Cẩm Phượng Lan đang chuyên tâm thưởng thức hoa
cỏ bên cạnh, thân mình nghiêng nghiêng về phía bạn tốt, mang theo vài phần vui
đùa nói: "Ngươi không thể vì có tẩu phu nhân ở đây mà bắt chẹt huynh đệ
tốt của mình chứ, hơn nữa, ngươi Lạc đại công tử cũng không có thiếu một chút
lễ mọn bái kiến này”.
Lạc Tử
Thần như giả như thật nói: "Nuôi gia đình sống không dễ dàng, người một
khi đã có vợ, chuyện cần lo lắng tất nhiên cũng nhiều hơn, tất nhiên không thể
giống với khi chưa có gia đình vậy”.
Liễu
Nguyệt Sanh nhất thời bị chính nước miếng của mình làm cho mắc nghẹn, nhìn bạn
tốt nói không ra lời.
"Lần
này coi như xong, nhưng lần tới cũng không thể như vậy”
Nghe
bạn tốt khoan hồng độ lượng mở miệng nói vậy, Liễu Nguyệt Sanh cũng không có
nói cái gì nữa, ánh mắt nhịn không được mà lại liếc về phía Cẩm Phượng Lan vẫn
luôn duy trì trầm mặc.
Cẩm
Phượng Lan lại giống như hoàn toàn không có nghe thấy vậy, đưa tay về phía sau
lưng đem đệm êm lấy ra.
"Làm
sao vậy? Muốn nằm xuống sao?” Lạc Tử Thần đưa tay nhận lấy, một bên thân thiết
hỏi nàng.
Nàng
cũng không có nói gì, chỉ gật đầu, dưới sự trợ giúp của hắn lại một lần nữa nằm
xuống.
Lạc Tử
Thần nhìn sắc trời, một nửa là hỏi một nửa là đề nghị nói: "Muốn quay về
phòng nghỉ ngơi không?"
"Bên
ngoài rộng rãi”. Cẩm Phượng Lan cũng không muốn tốn nước miếng cùng với hắn,
vừa nói xong bốn chữ này liền nhắm mắt dưỡng thần.
Lạc Tử
Thần nhìn thoáng qua bạn tốt, nhìn thấy rõ ràng trong mắt hắn mang theo ý cười,
không cho là đúng khẽ cười một tiếng, nói: "Ta chọc nàng tức giận, hai
ngày nay cũng đâu thèm cáu với ta đâu”.
"Ngươi
vì sao lại chọc khiến cho nàng tức giận?" Liễu Nguyệt Sanh lập tức thay
bằng một bộ mặt bát quái. (bát
quái: tám, ý ở đây là lắm chuyện như mấy bà tám ấy)
"Cũng
không có gì." Lạc Tử Thần một bộ vân đạm phong khinh mở miệng, "Nàng
chính là không muốn đồng giường cộng chẩm với ta mà thôi”.
"..."
Liễu Nguyệt Sanh trừng lớn mắt, một bộ biểu tình không dám tin nhìn hắn, ánh
mắt hắn trong lúc đó lướt qua lại hai người vài lần, yết hầu nhấp nhô vài cái,
cuối cùng thì một chữ cũng không thể phun ra được.
Cẩm
Phượng Lan đang nằm nghe đến câu nói kia của hắn liền bật dậy, ánh mắt như đao
sắc bắn về phía Lạc Tử Thần.
Đối mặt
với lửa giận của nàng, Lạc đại thiếu gia thần sắc không thay đổi, thật là ung
dung giúp nàng kéo lại áo lông, mỉm cười nói: "Tóm lại cũng chỉ là thói
quen, ngươi không cần phải chú ý nhiều gì cả”.
Liễu
Nguyệt Sanh khó khăn mới đóng lại cằm được, cảm thấy mình đ
