XtGem Forum catalog
Quá Sớm

Quá Sớm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323725

Bình chọn: 8.5.00/10/372 lượt.

òn tưởng, nếu ngày nào đó tôi với Cẩn Du gặp lại nhau, nhất định phải chọn một buổi chiều nắng đẹp, hai chúng tôi cùng ngồi trên một chiếc ghế dài, sau đó tôi cẩn thận kể lại chuyện xảy ra trong một năm vừa rồi cho anh, có sung sướng, có đau khổ, còn có rất nhiều nhung nhớ.

Nhưng mà tôi đã quên mất tất cả điều đó chỉ có thể thực hiện khi thỏa mãn một điều kiện, đó là Cẩn Du phải đợi tôi. Nhưng cũng đâu có thể trách anh, là tôi đơn phương tự cho là đúng, đơn phương tín nhiệm anh, đơn phương tin tưởng. Nếu muốn cho cái “đơn phương” này của tôi có kết quả thì hiện tại đây chính là kết quả duy nhất của nó.

Mấy ngày nay cục cưng vẫn ngủ không ngon, bởi vì không sốt cũng không đi tả cho nên tôi vẫn chưa chú ý nhưng những chuyện sau đó xảy ra đã nói cho tôi biết đó là lỗi của tôi.

Từ ngày gặp Cẩn Du ở cầu thang hôm đó thì mấy hôm sau đều không gặp nữa. Đến khi chính thức gặp mặt, lại chính là lúc tôi thất hồn lạc phách nhất.

Đêm cục cưng gặp chuyện không may, bầu trời đêm thành phố Z hôm ấy rất đẹp, mặt trăng cùng với sao đều tỏa sáng, tôi vẫn như bình thường cho cục cưng ăn sau đó dỗ thằng bé ngủ nhưng cục cưng rất lạ, thằng bé bắt đầu đổ mồ hôi lạnh.

Tôi xoa bóp tay cục cưng, thằng bé đang khóc, tiếng khóc rất nhỏ, không vang dội như dĩ vãng. Tôi bắt đầu hoảng, bọc chăn vào người cục cưng, sau đó chạy ra ngoài.

Rời nhà quá nhanh, tôi còn không kịp đổi giày, chỉ đi một đôi dép lê rẻ tiền bằng nhựa, đế dép đập vào từng bậc thang bằng đá, kêu lên những tiếng cạch cạch rõ to.

Tiểu khu cách bệnh viện nhi đồng của thành phố Z rất gần, đại khái cũng chỉ hơn 10 phút nhưng khi ngồi trên xe taxi, tôi lại cảm thấy quãng đường này dài đến mức tiêu hết đi cả nửa sinh mệnh của tôi.

Lái xe taxi thấy tôi không ngừng chảy nước mắt, lại nhìn cục cưng trong lòng tôi, không cần hỏi mà nhanh chóng đạp chân ga đi luôn.

Mặt tôi nhợt nhạt, đến khi tới bệnh viện nhi đồng liền vội vàng ôm cục cưng xuống xe, ngay cả tiền xe cũng chưa trả cho lái xe.

Em họ nói người lái xe ấy là một người tốt vì đã không ngăn tôi lại.

Tôi gật đầu, nhớ ra một chuyện: “Sau này chị còn gặp lại người ấy, người tốt nên rất có phúc, sau đó hai năm, vợ của anh ta sinh cho anh ta một cặp trai gái.”

Lúc em họ nghe tôi nói lời này liền trầm mặc, sau đó hỏi tôi có muốn uống một chút rượu hay không, tôi nói “Được! Chai vodka lần trước em mang từ Anh về có còn không?”

“Còn.” Em họ đứng lên đi đến tủ rượu, sau đó rót cho tôi một ly nhỏ vodka, giơ ly rượu lên nói: “Đến, vì duyên nhận mỏng manh của chúng ta mà cạn ly!”

Duyên phận mỏng manh, bốn chữ này khiến lòng tôi đau đớn, tôi nhắm mắt lại, để chất lỏng tràn đầy vị cồn chảy vào dạ dày. Tần Bạch Liên nói rằng tôi với cục cưng là có duyên mà không có phận, Hạ

Ngang nói có một số việc đã định sẵn sẽ phải tiếc nuối, Trần Tử Minh nói đó là nhân quả báo ứng.

Cục cưng được chẩn đoán là bị viêm cơ tim cấp tính, suốt đêm phải nằm trong phòng cấp cứu. Tôi nhìn mũi cục cưng bị che đi bởi máy thở, cảm thấy như mình đang nằm mơ.

Sắc mặt cục cưng tái nhợt, hai má mập mạp không còn vẻ hồng hào. Không phải Tần Bạch Liên vẫn nói với tôi cục cưng rất khỏe mạnh sao, tại sao cục cưng lại bị viêm cơ tim? Tôi bụm mặt, tiếng khóc nghẹn ngào theo cổ họng tràn ra.

Bác sĩ bảo tôi đi ra ngoài, ông hy vọng tôi có thể chuẩn bị tâm lý thật tốt, tình huống của cục cưng rất nguy hiểm.

Tôi không tin, lắc đầu liên tục: “Ông gạt người, không có khả năng.”

Bác sĩ nhìn tôi đầy thương hại: “Thằng bé vốn là trẻ sinh non, thể chất khi sinh ra vốn đã kém cỏi…”

Tôi kích động túm lấy vạt áo dài của bác sĩ: “Cái gì mà thể chất kém cỏi, rõ ràng thằng bé vẫn thực

khỏe mạnh…Được, kém cỏi thì kém cỏi, bị viêm cơ tim cũng được nhưng ông là bác sĩ, ông nhất định có thể cứu nó, nhất định có thể.” Tôi khóc không thành tiếng “Cho nên cầu xin ông…cầu xin ông nhất định phải cứu con tôi, nó còn nhỏ như vậy, không thể có việc…không thể có việc.”

Bác sĩ gạt tay tôi xuống: “Cô đừng quá kích động, nếu để thằng bé vào phòng vô khuẩn cấp cứu, sẽ vẫn còn hy vọng.”

Trên đời có những việc nói thì nghe cũng đúng, tựa như có thể tin tưởng vậy. Ví như lúc nhỏ khi làm sai chuyện ở trong trường, giáo viên nói bà sẽ không nói cho phụ huynh biết, ví như khi thẩm vấn cảnh sát khuyên phạm nhân nên nói thật sẽ được khoan hồng, ví như bác sĩ nói rằng có hy vọng.

Tôi gọi điện cho Tống Lê Minh xin ông cho tôi 3 vạn nhân dân tệ, đổi lấy việc cục cưng của tôi có thể ở trong phòng cấp cứu sống thêm hai ngày.

Thực ra bác sĩ cũng chỉ nói là có hy vọng, là tại tôi đem chữ hy vọng của ông ấy phóng to. Bọn họ là bác sĩ, nói chuyện so với nhà ngoại giao còn khéo đưa đẩy hơn, ví như câu “Thằng bé vẫn còn có hy vọng sống sót.” Còn vào thời điểm thằng bé qua đời, bọn họ sẽ nói câu này “Chúng tôi đã cố hết sức, nhưng vẫn không thể giữ đứa bé lại.”

Vốn bọn họ còn đề nghị mấy ngày nữa sẽ tiến hành phẫu thuật cho cục cưng, nếu phẫu thuật thành công, cục cưng có thể xuất viện. Nhưng tôi nghĩ, cục cưng nhất định rất không thích bị đem ra phẫu thuật cho nên mới đi sớm như vậy.

Cục cưn