Old school Easter eggs.
Quá Sớm

Quá Sớm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324385

Bình chọn: 8.5.00/10/438 lượt.

ày, ánh mắt anh hơi nhìn xuống, cuối cùng cũng không nói gì cả.

Tôi không nói thêm gì nữa, bước đi ra ngoài.

Đi xuống dưới lầu, gọi một chiếc xe taxi, lúc lên xe, mắt cá chân tôi truyền tới những cơn đau nhức nhối, tôi cúi đầu nhìn xem, nơi bị tấm ván gỗ đập vào đã sưng lên một mảng xanh tím.

~

Cuối tháng 12, bộ phim võ hiệp xuyên không cung đình do AC sản xuất đã bước vào giai đoạn hậu kì, kết thúc những ngày quay phim, tôi nhất thời thoải mái hơn nhiều.

Tôi mang theo đồ lưu niệm của đoàn làm phim về, sau đó gọi điện thoại cho Hạ Ngang. Sau khi bắt đầu mối quan hệ với Hạ Ngang, hầu như anh đều phải đi công tác ở Pháp, chúng tôi chia ra: 2 tuần sẽ gặp nhau 1 lần. Mặc dù không gặp nhau thường xuyên, nhưng khi ở chung lại rất vui vẻ. Khi ở bên nhau, chúng tôi làm rất nhiều chuyện mà các cặp đôi khác thường hay làm, cùng nhau nấu cơm, cùng tắm cho Lông Xoăn, có lúc chợt nổi lên hứng thú, sẽ lại cùng nhau nặn một tác phẩm gốm sứ đậm chất DIY. (do it yourself)

Nếu thời gian của cả hai nhiều hơn một chút, chúng tôi sẽ ra ngoài du lịch. Hạ Ngang chính là một người đàn ông hơi có chút độc đoán. Ví như sau khi đi du lịch Thái Lan về, tôi đề nghị anh cứ bay thẳng về Pháp nhưng lần nào cũng là anh đưa tôi trở về thành phố Z rồi mới trở lại Pháp.

Nếu cả hai đều bận việc, vậy mỗi ngày sẽ gọi cho nhau một cuộc điện thoại. Tuy mỗi lần nói chuyện cũng không nhiều lắm, nhưng tới khi cúp điện thoại, trong lòng lại cảm thấy rất ấm áp dễ chịu.

Năm nay mùa đông thành phố Z trở nên lạnh lẽo lạ thường. Nếu phải đi ra ngoài, tôi nhất định sẽ bọc mình thật kín đáo, bởi vì mái tóc bị cắt khi quay phim “Cảnh và phỉ” đã mọc trở lại nên tôi nhờ nhà tạo mẫu tóc làm lại tóc cho tôi, sửa thành kiểu tóc thẳng ngang vai, hợp với kiểu tóc mái bằng, nhìn trông rất dịu dàng.

Căn nhà có hoa viên mua lần trước cũng đã sắp hoàn thiện phần trang trí, chỉ còn mỗi việc mua vật dụng trong nhà và rèm cửa sổ nữa là xong.

Tôi đi thăm Tần Bạch Liên, bà nhìn tôi một lúc lâu, nói: “Đổi kiểu tóc mới à? Đẹp lắm.”

Tôi mỉm cười nói: “Bệnh ho khan lần trước của mẹ đã khỏi chưa, lần này con lại mang cho mẹ thêm ít thuốc. Tuy chỉ là bệnh lặt vặt nhưng cũng không thể qua quýt, con còn mua cho mẹ bàn chải đánh răng và khăn mặt mới nữa. À, không phải mẹ bảo thích ăn cá khô với tôm nõn của Thanh Đảo sao, con nhờ cậu gửi một ít đến, đều là đồ tươi mới, cho nên phải ăn sớm một chút.”

Tần Bạch Liên vén hai lọn tóc ngắn lên, hỏi: “Bà ngoại có khỏe không?”

“Khỏe.” Tôi đáp, “Cơ thể bà còn khỏe lắm, chỉ có điều không nhớ rõ ai với ai, tuy vậy cơ thể khỏe mạnh là tốt lắm rồi.”

Tần Bạch Liên gật đầu, chỉ thấy khóe mắt bà có chút ẩm ướt, bà quay đầu, sau đó lại vén lọn tóc rủ xuống lên nói: “Còn con, gần đây có khỏe không?”

“Khỏe.” Tôi đáp.

Tần Bạch Liên ngước mắt nhìn lên liếc tôi một cái, hỏi: “Quen bạn trai?”

Tôi hơi giật mình, run run đáp: “Vâng.”

Tần Bạch Liên: “Người thế nào?”

“Tốt, đối với con tốt lắm, trông cũng tuấn tú, hay là lần sau đến con sẽ đưa anh ấy…”

“Đừng.” Sắc mặt Tần Bạch Liên hơi thay đổi, sau đó bà cười khẽ, “Bây giờ mẹ làm sao có thể gặp ai được, chờ khi nào mẹ ra thì gặp đi, hay là lần sau con tới mang cho mẹ ảnh của nó. Bây giờ chọn người cho cẩn thận, nếu thấy tốt thì cứ tiến tới đi.”

“Được ạ.” Tôi đáp.

Tần Bạch Liên cười.

Tôi nói: “Tống Lê Minh đến tìm con.”

“Thế à?” Giọng nói của Tần Bạch Liên trong trẻo thản nhiên, không biết bà đang nghĩ thế nào, im lặng một lát, bà nói, “Thật sự là đời trước mẹ nợ ông ta, đã năm năm trôi qua, có nợ cũng trả hết rồi.”

Dừng một chút, Tần Bạch Liên hỏi tôi: “Lần trước con bảo con với chú Trần vẫn giữ liên lạc, bây giờ ông ấy thế nào?”

Tôi: “Cũng rất tốt, nghe Trần Tử Minh bảo gần đây có qua lại với một nữ bác sĩ đã li dị, hình như cũng có ý định kết hôn.”

Tần Bạch Liên cười, cười rất nhẹ nhàng: “Rất tốt, rất tốt.”

~

Cuối tuần Hạ Ngang trở về, tôi kéo anh đi mua đồ dùng trong nhà, đi khắp một lượt, tôi chọn lấy bộ sô pha bọc vải.

“Em ngồi thử lên đã.” Tôi ngửa đầu nói với Hạ Ngang

“Ngồi đi.” Hạ Ngang mỉm cười nhìn tôi.

Tôi đưa túi xách cho Hạ Ngang sau đó thử ngồi lên bộ sô pha màu đỏ thẫm đặt bên cạnh tủ kính.

“Đây là sản phẩm nổi bật của hãng chúng tôi, vẫn luôn bán được rất nhiều, hơn nữa cũng vô cùng thích hợp với phòng tân hôn, gam màu ấm mang lại không khí gia đình.” Cô nhân viên phụ trách giới thiệu sản phẩm nói với tôi.

Tôi đặt tay lên tay vịn, thử độ co dãn của sô pha, ngẩng đầu nhìn về phía Hạ Ngang: “Không tệ đâu, rất thoải mái.”

Hạ Ngang cười: “Không tệ.”

Đi dạo cùng tôi nửa ngày ở khu đồ gia dụng, trên mặt Hạ Ngang không có lấy nửa điểm mất kiên nhẫn Về đồ dùng trong nhà anh không hiểu biết nhiều bằng tôi nhưng trước khi đi tôi thấy anh có lên mạng tìm hiểu qua các nhãn hiệu nổi tiếng, những nhãn hiệu được nhiều người khen ngợi.

“Hay là cái này?” Tôi hỏi Hạ Ngang.

Hạ Ngang gật đầu: “Được.”

Tôi ngồi trên ghế viết địa chỉ vào phiếu chuyển hàng, Hạ Ngang đi đến quầy trả tiền. Viết xong phương thức liên hệ với nhân viên, tới khi tôi đi đến quầy trả tiền, Hạ Ngang đang q