ết nói những gì, từ gian phòng thay đồ phía sau truyền đến âm thanh hùng hồn khí phách: “Tôi thấy có người chém gió tung trời.” Trong lúc nói, người đã từ trong gian phòng kia bước ra ngoài.
Ánh đèn bên trong phòng chụp ảnh sáng đến chói mắt, chiếu lên bộ Tuxedo được cắt may tinh sảo, khiến màu trắng càng trở nên chói mắt, thậm chí còn có cảm giác thật ảo mộng.Mộ Tình hít vào một hơi, mắt vẫn đảo quanh Tổng giám đốc Mộ, còn đưa tay chạm vào, xem bên trong có phải độn thêm đồ hay không, bởi thân thể bền chắc này thật sự quá không chân thật.Cuối cùng cô nhìn lại Tiêu Thần, tự đáy lòng cảm thán một câu: “Bây giờ hai người ra khỏi đây đi, trông rất giống hai anh em trai.”
Tiêu Thần trừng mắt hỏi cô: “Ý của em là trông anh già sao?”
Mộ Tình dịu dàng cười một tiếng: “Anh thật là thông minh.”
Ơ, cô này, học đến là nhanh, Tiêu Thần cười.
Đợi một lúc lâu mà cô dâu vẫn chưa đi ra ngoài.Ngược lại Chân Chân ra ngoài một chuyến đã trở về, trong tay còn cầm một đống kẹp, cần nhiều kẹp như vậy để làm gì?
Chân Chân lắc đầu thở dài : “Không biết Niệm An có phải là không được ăn ngon hay không, thế nào lại gầy đi nhiều như vậy, mấy ngày trước tới thử đồ với cô ấy còn mặc vừa.”
Sau khi Chân Chân đi vào, Mộ Tình nhìn Tổng giám đốc Mộ rất tự nhiên hỏi một câu: “Không gầy mới là lạ, cả ngày chỉ biết người nào đó, giận cũng giận no rồi, còn có tâm trạng để ăn ngon sao.”
Tổng giám đốc Mộ nhìn cô cười: “Con nói nhiều rồi.”
“Lời này nghĩa là sao?Người nào đó có phải là Mộ Vân mà anh vừa gặp?” Tiêu Thần không hiểu.
Mộ Tình trực tiếp lườm hắn: “Anh nói nhiều quá đấy!”
Lão Mộ cùng Tiêu Thần im lặng.
Thời gian đợi đằng đẵng, cuối cùng cũng đợi đến lúc nhân viên nói cô dâu có thể đi ra.
Rèm từ giữa bắt đầu kéo ra từng chút một: “Rồi rồi rồi, xin mời cô dâu xinh đẹp của chúng ta xuất hiện.” Chân Chân hô to, giơ tay cúi chào mọi người, “Cám ơn, cám ơn mọi người.”
Nếu như lúc này có hột gà thúi, Mộ Tình chắc chắn muốn ném vào mặt cô: “Chị em tốt, nói nhảm ít thôi, mau mời cô dâu ra.”
Trong lúc nói chuyện, một làn váy trắng noãn được nhân viên đỡ ra, sau đó cô dâu từng bước từng bước đi tới thoạt nhìn khang khác.Chiếc váy cưới màu trắng hình dáng mỹ nhân ngư tôn lên vòng eo mảnh khảnh của cô dâu, đồng thời hai lá sen cong cong khiến bộ ngực e ấp nửa kín nửa hở, lực sát thương này thật có chút kinh người.Bộ váy cưới này khiến chân cô có vẻ dài hơn, đường cong trên người càng thêm quyến rũ, đồng thời cũng khiến người ta cảm thấy cô thật sự gầy đến mức khiến người ta ao ước ghen tị.Quan trọng hơn là, hôm nay mái tóc dài của niệm An được vén lên, trên đầu còn đeo chiếc vương miện, ánh sáng tinh khiết bàng bạc khiến cả người cô toát lên vẻ đẹp vừa sang trọng quý phái, vừa kiều diễm kinh người, thật khiến người ta cảm giác không thể thở nổi.
Mộ Tình tặc lưỡi, theo bản năng động viên: “Cô dâu thật sự tuyệt đỉnh.” Nói xong cô đẩy bả vai Tổng giám đốc Mộ một cái, “Lão Mộ, thật có phúc khí, cười không khép nổi miệng.”
Miệng của Lão Mộ lúc này không rõ là trạng thái gì, nhưng anh cũng không nói một câu.
Tiêu Thần ở một bên cảm thán: “Ai, thật đáng tiếc.” Nói xong nhất thời nhận được ánh mắt cảnh cáo của Mộ Tình.
Niệm An bình tĩnh đứng tại chỗ, dịu dàng cười một tiếng với bọn họ: “Được rồi, mời thợ chụp hình vào đi, nên chụp ở ngoài sân, đúng rồi, Mộ Vân đâu?” Nghe nói cô ấy vẫn còn ở bên ngoài, Niệm An cũng không nói gì nữa.Mà lúc này Lão Mộ vô thức lại gần, hơn nữa, anh vươn tay, cầm lấy bàn tay của Thẩm Niệm An một cách lạ thường, sau đó đột nhiên ôm cô quay hai vòng, vui sướng ngoài dự đoán.
Niệm An kinh hô, cũng là niềm vui từ tận đáy lòng.
Thợ chụp hình sắp xếp một cảnh đẹp bên hồ, trong hồ còn có sen nhô lên, ánh sáng chiếc lên lá sen xanh biếc và nụ hoa trắng tinh khôi, nhìn thoáng qua đã thấy có phong vị mùa hè.Càng thú vị hơn là bên hồ còn có một chiếc thuyền trắng nho nhỏ, trên thuyền còn để đủ loại hoa tươi, nhìn qua cực kỳ xinh đẹp.Nghe thợ chụp hình nói hai người bọn họ sẽ phải ngồi trên thuyền nhỏ để hoàn thành một cảnh chụp.Mộ Vân nghe vậy liền lên thuyền trước ra sức ngăn cản: “Không được, đại ca không biết bơi, ngộ nhỡ rơi xuống hồ thì làm thế nào?”
Mộ Tình lúc này nghe không nổi nữa: “Tôi nói này Mộ đại tiểu thư, ngồi trên thuyền chắc chắn sẽ không rơi xuống nước được, cũng không phải là để bọn họ ở chỗ nước chảy xiết.Hơn nữa, cho dù có rơi xuống nước nhiều người như vậy ở trên bờ lập tức có thể vớt họ lên, có gì phải sợ?”
Mộ Vân tỏ thái độ kiên quyết: “Không được là không được!”
Lúc bọn họ tranh luận, Niệm An cầm tay Lão Mộ, ghé tai anh nói nhỏ: “Thì ra là anh còn sợ nước, ha ha, lại biết thêm về lịch sử đen tối của anh.”
Vào lúc này Mộ Tình và Mộ Vân vẫn đang nói: “Còn nữa, hiện giờ tuần nào ba cũng đi bơi, lúc ông ấy bơi dáng vẻ hết sức đẹp trai, thật là tiếc, cô vẫn chưa được thấy qua.”
Câu này thành công chọc giận Mộ Vân, cô biết rõ Mộ Tình cố ý nhưng chính mình lại không thể bộc phát sự tức giận của mình, mùi vị thật sự khó chịu vô cùng.
Thợ chụp hình bảo họ làm hai động tác chính là: hai người ngồi tr