ên thuyền nhỏ, cô dâu hơi ngửa người ra sau tựa vào bả vai chú rể, mà chú rể cúi đầu hôn cổ cô dâu.Vừa diễn tả hành động xong, mấy người A Trạch không nhịn được phát ra tiếng kinh hô, anh Đường ghé bên tai trợ lý Trần nói: “Sau này chúng ta cũng tới đây chụp hình đi, anh đánh giá cao anh chụp ảnh này.”
Trợ lý Trần lạnh lùng liếc anh một cái: “Anh cầu hôn tôi xong hãy nói.” Quả nhiên là trợ lý Trần, quả quyết nhanh gọn lại đánh trúng trọng tâm không hề nhăn nhó.
Nói thì chậm nhưng xảy ra rất nhanh, anh Đường đột ngột quỳ một chân xuống đất, làm cho quần chúng đứng xem hoan hô không dứt.
Trong không khí vui vẻ này, Lão Mộ theo yêu cầu của nhiếp ảnh gia cúi đầu, còn chưa đụng vào cổ Niệm An, cô đã không chịu được nở nụ cười: “Thật là nhột, anh đừng có thổi khí nóng được không?”
Lão Mộ lại cười đến rực rỡ: “Biết cổ là chỗ nhạy cảm của em, nhưng mà vừa rồi nét mặt mất hồn của em vô cùng hấp dẫn, em tiếp tục phát huy rất tốt.”
Thì ra là nhạo báng người khác, Niệm An trong lòng “hừ” một tiếng, đồng thời cô nhanh tay luồn vào tóc Lão Mộ, ôm lấy đầu anh, sau đó không chút do dự hôn lên môi anh.
Thợ chụp hình vô cùng kinh nghiệm xoay người bốn phía, quay quay chụp chụp, trong miệng không ngừng nói: “Quá hoàn hảo, chú rể khoác tay lên eo cô dâu sẽ đẹp hơn.”
Vì vậy hai người càng thêm gần, một đôi ngọc bích trong ảnh đẹp cực kỳ, giống như nhân vật bước ra từ trong tranh vậy.Lúc này trong lòng Mộ Vân như đang có một con dã thú chạy như điên.
Thật vất vả lắm mới chụp hết cảnh trên thuyền, bọn họ lại đổi cảnh chụp khác, lần này là trên kệ piano, Lão Mộ đàn piano, còn Niệm An đứng bên cạnh cây đàn.
Lão Mộ không nói gì, ôm lấy Niệm An, sau đó động tác êm ái đặt cô lên trên đàn dương cầm, nhỏ giọng bên tai cô nói: “Em nghe bài hát hôm cử hành hôn lễ chưa?”
Niệm An giật mình: “Anh đàn cho em nghe? Anh còn có thể đàn dương cầm sao? Em không biết đấy.”
Lão Mộ cười: “Hình như là vậy.” Nói xong một loạt âm đàn phát ra trên từng ngón tay của anh, Niệm An ngẩng đầu nhìn anh chằm chằm.Nhiếp ảnh gia chợt hạ ống kính, chụp được những bức ảnh mà theo anh ta gọi là hoàn mỹ.Bài hát Lão Mộ đàn càng ngày càng trôi chảy, những âm thanh cuối cùng phát ra càng nhanh, có cảm giác như đang thi đấu.Niệm An hưng phấn vỗ tay, lớn tiếng nói: “Anh yêu, anh thật lợi hại.”
Mà từng từ chính xác không rơi lầm vào trong tai Mộ Vân, hai chữ ‘tức giận’ không đủ để hình dung tâm trạng của cô ấy lúc này.
Kết thúc cảnh chụp áo cưới màu trắng, Niệm An cũng Lão Mộ thay đổi trang phục dân quốc, Niệm An mặc sườn xám còn Lão Mộ mặc kiểu áo Tôn Trung Sơn.Mọi người vây quanh nhiếp ảnh ra để xem những bức ảnh chụp, còn Mộ Vân lặng lẽ đi ra ngoài.Chân Chân vẫn dõi theo cô ấy, sau khi khi cô ấy rời đi, cô cũng đi về phía phòng thay quần áo, chỉ là Mộ Vân đến phòng thay đồ nam, còn Chân Chân đi về phía phòng thay đồ nữ.
“An Tử, Mộ Vân đến chỗ Tổng giám đốc Mộ, cậu có muốn làm chút gì đó không?” Chân Chân vừa đưa quần áo cho Niệm An vừa hỏi.
Niệm An cười: “Làm gì?Bắt kẻ thông dâm à? Chỗ này trước công chúng, cô ấy sẽ không làm gì quá phận đâu.Nếu quả thật cô ấy làm gì, Mộ Hữu Thành nhất định cũng không theo. Còn nếu Mộ Hữu Thành có theo…” Niệm An sắp xếp câu chữ một chút, “Vậy mình cứ nói một tiếng chúc mừng, sau đó tác thành cho anh ấy, cũng chỉ là một người đàn ông thôi mà, mình không đến nỗi ngoài anh ấy ra sẽ không gả, không có anh ấy sẽ chết.”
Tay Chân Chân hơi run, hung tợn nói: “Cậu nha, bây giờ cậu có thể thản nhiên nói như vậy, đến lúc thành thật thì khóc chết cậu.Đàn ông đều là động vật, cậu không muốn mất đi anh ấy, phải tích cực bảo vệ từng phần đất của mình.”
Niệm An giật mình: “Ơ, mình thật sự rất tốt mà, chia tay mấy lần đã thay đổi con mắt của cậu thật rồi, bây giờ cậu đúng là chuyên gia tình cảm nam nữ.”
Chân Chân bất đắc dĩ: “Tạm thời cậu cứ cười mình đi, nói mau, cậu nghĩ con bé kia thế nào.”
“Cậu xem cái áo này của mình có phải là xẻ tà thấp quá hay không?” Niệm An dường như không nghe thấy lời Chân Chân nói, ngược lại gọi nhân viên giúp cô làm cho tà váy được xẻ cao hơn, đến qua cả bắp đùi, chỉnh sửa khiến cho bắp đùi trắng nõn nà như ẩn như hiện theo từng bước đi, đây đúng là kiểu ăn mặc chọc giận người ta mà.
Đúng lúc đó trong phòng thay đồ nam, Mộ Vân khóc rống lên, yếu ớt nói: “Đại ca, anh mau ra đây, em có việc muốn nói với anh.”
Cô khóc một hồi lâu cũng không thấy có người ra ngoài, lần này bắt đầu nóng nảy: “Đại ca, anh không cần em nữa sao?”
Thùm thụp, lúc này có người mở cửa bước ra, hắn nhìn Mộ Vân, trêu đùa nói: “Cô gái nhỏ, đại ca cô không nhớ cô, tôi nhớ cô, lại đây anh Tiêu ôm một cái.”
Tiêu Thần ở chỗ này, vậy Lão Mộ đâu? Mộ Vân hung hăng đạp vào chân của Tiêu Thần một cái: “Anh giấu đại ca của tôi ở chỗ nào rồi, vừa rồi tôi rõ ràng nhìn thấy anh đấy vào đây.”
Tiêu Thần cười: “Cô gái nhỏ, người cô thấy là tôi, thật thú vị, cô không thể nhận ra tôi và đại ca cô khác nhau sao?” Một câu nói khiến Mộ Vân ngây ngẩn cả người. Nằm trên xích đu ngày xưa, trong tay Niệm An là một cây quạt nhẹ nhàng dao động, Niệm An nh
