sao thì tốt rồi, không sao thì tốt rồi.”
Cố Nguyên chầm chậm ngồi xuống ghế sofa, lúc này anh
mới cảm thấy thần kinh căng thẳng được giãn ra, vô cùng mệt mỏi.
“Tuyết rơi nhiều như vậy, tin tức có nói đường cao tốc
bị phong tỏa rồi, nếu ngày mai em không về được, Tô Thư nhờ anh chăm sóc.”
Tô Dao nói giọng run run, Cố Nguyên “ừ” một tiếng: “Tô
Thư em không phải lo lắng gì. Lát nữa em sạc điện anh sẽ điện thoại cho em. Đợi
tới khi thông đường cao tốc anh sẽ tới đón em.”
“Không cần đâu.”
Tô Dao ý thức được rằng mình nói lời từ chối quá
nhanh, vội hạ giọng: “Em đi bằng xe công ty mà, em về cùng mọi người là được
rồi. Anh không phải đi đón em đâu, thay em chăm sóc Tô Thư là được rồi.”
Cố Nguyên không tranh cãi với Tô Dao. Nhìn hoàn cảnh
trước mắt thì dù anh có muốn đi đón cô nhưng Tô Thư còn nhỏ, cũng không thể để
con ở nhà một mình được, đành phải đợi thôi, để xem tình hình ra sao
Hứa Đông Dương đêm đó không quay trở lại, cũng không
biết là anh đi đâu nghỉ ngơi. Ngày hôm sau cô bị đánh thức bởi tiếng quét dọn
tuyết, tiếng xẻng sắt chạm đất lôi cô ra khỏi giấc ngủ, Tô Dao ngồi dậy.
Đêm hôm qua, sau khi gọi điện thoại cho Cố Nguyên, cô
xem tivi rồi ngủ thiếp đi lúc nào không biết, không hiểu sao khi tỉnh dậy lại
thấy mình nằm ở trên giường? Áo khoác len bên ngoài cũng có người thay ra giúp,
người đó còn cẩn thận đắp chăn cho cô nữa.
Tô Dao ngẩng đầu, chiếc điện thoại của Hứa Đông Dương
đặt bên giường đã biến mất, chiếc sim điện thoại của cô đã được trả về, điện
thoại của cô cũng được sạc pin đầy, đặt yên ở đó.
Tô Dao nắm chặt mép chăn, cắn chặt môi.
Đẩy cửa bước ra ngoài thì trời đã sáng. Bầu trời xám
xịt u ám ngày hôm qua đã biến mất, bây giờ bầu trời trong xanh không một gợn
mây.
Trong sân có một tốp nam giới được tập hợp tới để dọn
tuyết. Một sân tuyết phải cao bằng nửa người. Mọi người cười cười nói nói dùng
xẻng xúc toàn bộ số tuyết lên xe kéo, sau đó đẩy ra bên ngoài. Không biết là
mọi người đã dọn được bao lâu nhưng họ đã dọn sạch con đường phủ đầy tuyết của
sở nghiên cứu.
Những người đàn ông này không phải đều đang làm việc,
có một số thanh niên trẻ vứt cả xẻng đi để nghịch tuyết. Xem ra khi trời sáng,
tâm trạng con người cũng vui lên.
Tô Dao mặc quần áo ấm rồi xuống lầu. Mặc dù có nắng nhưng
không khí bên ngoài vẫn rất lạnh khiến cô co ro. Cô muốn tới nhà ăn ở gần ký
túc xá xem có gì>
Không ngờ khi vừa tới góc tầng một đã nhìn thấy Hứa
Đông Dương. Tô Dao bất giác quay người lẩn tránh, nhưng anh đã xoay đầu nhìn
thấy cô: “Tô Dao!”
Tô Dao không thể không dừng bước, quay người nhìn anh:
“Phó tổng Hứa.”
“Nói vài câu không vấn đề gì chứ?”
Hứa Đông Dương bước lại gần phía cô, chặn lại lời từ
chối của cô trước khi cô mở miệng: “Tuy không phải là việc công, dù cho chúng
ta không phải là người yêu hoặc bạn bè, nhưng với tư cách là bạn học cũ có được
không?”
Tô Dao đưa mắt nhìn lướt qua những đồng nghiệp đang
dọn tuyết ở ngoài sân, không muốn họ nghe thấy cuộc nói chuyện của hai người
nên đi theo Hứa Đông Dương tới nhà ăn.
“Mấy năm nay em sống có hạnh phúc không? Tại sao lại
ly hôn?” – Hứa Đông Dương lên tiếng hỏi, anh không nhìn cô, chỉ nhìn ánh nắng
chói chang bên ngoài.
“…Rất hạnh phúc.”
Tô Dao khẽ hít một hơi, đè nén sự dao động ở sâu thẳm
con tim khi nghe những lời nói của anh: “Còn về việc tại sao ly hôn…một câu
không thể giải thích được hết.”
“Anh vẫn còn độc thân.”
Hứa Đông Dương thốt ra câu nói khiến bước chân Tô Dao
chậm lại.
“Thời gian đầu anh chỉ vùi đầu vào học hành và làm
việc, không muốn nghĩ tới chuyện tình cảm.” –Giọng Hứa Đông Dương rất nhẹ,
dường như kể những chuyện không liên quan gì tới mình - “Sau đó anh mới phát
hiện, những người phụ nữ xuất hiện bên mình khác xa so với những người phụ nữ
anh mong mỏi.”
“Anh là người theo chủ nghĩa hoàn mỹ, luôn yêu cầu quá
cao.”
Hứa Đông Dương im lặng không trả lời.
“Con gái em mấy tuổi rồi?”
Hứa Đông Dương đột ngột chuyển chủ đề.
Tô Dao trong lòng thắc thỏm, anh đã hỏi câu mà cô rất
sợ, mặt cô trở nên trắng bệch, nói như vô thức: “Gần ba tuổi rồi.”
“Con bé có dáng người rất cao, nhìn không giống một
đứa bé ba tuổi.”
Câu nói vô tình của anh khiến Tô Dao càng bối rối, cô
cười không tự nhiên: “Giống bố nó, bố nó dáng người rất cao.”
“Dao Dao.”
Hứa Đông Dương dừng bước, xoay người lại nhìn Tô Dao:
“Nếu em đã ly hôn với người đàn ông đó rồi, em có dự tính gì cho tương lai
chưa?
Trực giác mách bảo cô nên từ chối tiếp tục thảo luận
đề tài này với Hứa Đông Dương.
Rất may, lúc này có một đồng nghiệp tới thông báo nhà
ăn bắt đầu thời gian mở cửa, vậy là hai người dừng cuộc nói chuyện tại đó, cùng
đi tới nhà ăn.
Ăn sáng xong là bước vào cuộc họp, cứ như vậy, một
ngày đã trôi qua. Buổi chiều Tô Dao xem tin tức, trong thành phố, công việc dọn
tuyết trở nên cấp bách, sau một ngày thi công, đường cao tốc đã thông suốt vào
buổi chiều nhưng tạm thời vẫn cấm đường, xem ra họ không thể không lưu lại đây
thêm một đêm nữa.
Buổi sáng của ngày thứ hai, lệnh cấm giao thông qua
hiện tr