anh rất tỉnh táo, không
còn dấu ấn gì của cuộc nhậu ngày hôm qua.
Cô nhìn anh gật đầu, chào anh một tiếng “Hứa tổng”.
Hứa Đông Dương khẽ dừng ánh mắt trên người cô, dường như anh muốn nói điều gì
đó nhưng cuối cùng lại im lặng, mặt không một chút biểu cảm, anh xoay người
bước về phòng mình.
Bởi vì chuẩn bị nghỉ tết, tổng giám đốc Hàn thông báo
mọi người họp nhanh trước giờ ăn trưa.
Tô Dao và thư kí Trương xuống phòng họp ở tầng dưới
trước, các cô gái ở phòng vụ cũng đã tới, mọi người đang thì thầm to nhỏ gì đó,
nhìn thấy Tô Dao và thư kí bước tới liền im bặt.
Không biết có phải là nhầm lẫn hay không nhưng Tô Dao
cảm thấy bọn họ nhìn cô với ánh mắt khác lạ.
Họp xong, Tô Dao đang thu dọn giấy tờ, Hứa Đông Dương
đến cạnh cô, gõ gõ vào mặt bàn: “Làm xong thì đến phòng làm việc của anh một
lúc.
Tô Dao đáp lại, vừa ngẩng đầu lên thì thấy đã có mấy
người đang nhìn cô, thấy thế, họ vội nhìn đi nơi khác.
Sao vậy?
Tô Dao trong lòng hoài nghi, cô quay về tầng mười tám,
gõ cửa phòng làm việc của Hứa Đông Dương, đẩy cửa bước vào: “Phó tổng Hứa.”
“Khép cửa lại, qua đây.”
Hứa Đông Dương ngồi sau bàn làm việc, đang cuối đầu
xem cái gì đó, anh vẫn không ngẩng đầu nhìn lên. Tô Dao theo lời anh bước lại
gần, Hứa Đông Dương lúc này đang xoa huyệt thái dương, dừng lại ngẩng đầu nhìn
cô: “Có mấy lời tối qua anh muốn nói, nhưng lúc đó uống nhiều quá nói ra sợ em
hiểu lầm là anh say, vì vậy anh quyết định đợi đến sang hôm nay mới nói cho em
biết.”
Tô Dao ngẩn người ra.
“Dao Dao, anh không tin là em không nhận ra tình cảm
của anh dành cho em.”
Hứa Đông Dương trầm trầm nói, anh ngửa người ra sau,
hai tay đan vào nhau: “Tất nhiên dù em đã kết hôn với một người khác trong một
thời gian, nhưng anh tin vào cảm giác của mình, anh không tin em không còn tình
cảm với anh khi gặp lại anh.”
“Xin lỗi phó tổng Hứa, tôi nghĩ nói chuyện này ở đây không
phù hợp.”
Tô Dao không cho Hứa Đông Dương cơ hội nói tiếp, quay
người đi
“Tô Dao, anh vẫn luôn yêu em.”
Câu nói của Hứa Đông Dương vang lên phía sau khiến cô
khẽ dừng bước, giọng cô lạnh đi, nhưng trong lòng đang thổn thức vì đau: “Phó
tổng Hứa, xin anh đừng đùa như vậy, tôi không thể đùa được.”
“Em cho rằng anh đang đùa cợt hay sao?”
Giọng Hứa Đông Dương pha chút phẫn nộ.
“Phó tổng Hứa.”
Tô Dao khẽ dừng lại, rồi nghiêm túc nhìn anh: “Tôi hi
vọng anh không lấy việc riêng ra để trêu đùa với tôi nữa.”
Hứa Đông Dương ngẩn người ra rồi nhìn xuống, cười
cười.
“Em không phải là đang đùa với anh đấy chứ?”
Tô Dao tiếp tục nói: “Tôi hi vọng anh có thể nhìn rõ
hoàn cảnh bây giờ. Anh là một người đàn ông độc thân có thu nhập cao, học vị
cao, có nhà có xe, có rất nhiều cô gái có điều kiện tốt đang đợi anh lựa chọn.
Còn tôi, tôi là một phụ nữ đã ly hôn, tuổi đã cao, thứ tôi có chỉ là đứa con
gái nhỏ vài tuổi và tôi phải có trách nhiệm với nó. Giữa chúng ta khoảng cách
rất là xa.”’
Tô Dao khẽ dừng lại: “Có rất nhiều việc bỏ lỡ ban đầu
thì sẽ vĩnh viễn bỏ lỡ. Ngà, anh và tôi có thể rất hòa hợp, nhưng bây giờ có lẽ
anh vẫn chưa cảm nhận được, chúng ta đã khác xa nhau rồi. Dù anh có được tôi
một lần nữa, tôi vĩnh viễn cũng sẽ không giống như ngày xưa, không thể trọn vẹn
thuộc về một mình anh nữa.”
Tô Dao nói dứt lời rồi mở cửa, đi thẳng ra ngoài.
Cô tự nhận mình không phải là người phụ nữ có khả
năng.
Khi còn xuân sắc, ở bên cạnh anh thì cô không có đủ
khả năng đối phó lại với những người phụ nữ không cam nghèo khổ, mục tiêu rõ
ràng. Còn bây giờ cô đã là một bà mẹ ly hôn, tuổi đã cao, làm sao cô có khả
năng, làm sao cô có thể giữ một người đàn ông xuất sắc như vậy? Chỉ dựa vào
những rung động tình cảm nhất thời của anh dành cho cô thôi sao?
Hôm nay anh chỉ nhớ lại tình cũ với cô, khó có thể
chắc chắn là ngày mai anh không động lòng với một cô gái trẻ khác.
Tình cảm là thứ không thể tin nhất trên đời này. Dù
cho Hứa Đông Dương có yêu cô thật lòng nhưng những người đàn ông như anh, giống
như những cây cổ thụ luôn gọi gió lớn, yêu anh không thể không để ý đến anh,
nếu có thêm sự ly gián ác ý của người khác thì tình cảm của hai bên sẽ dần dần
biến mất trong cuộc sống thường ngày và sự đổ vỡ sẽ là tất yếu.
Người đàn ông cô cần là người đàn ông có thể cho cô
cảm giác an toàn, có thể cùng cô đi hết đoạn đường đời. Cô không cầu phú quý
giàu sang, chỉ cầu no ấm; không cầu mặn nồng mà chỉ cầu bình lặng thủy chung.
Những thứ này cô không hiểu Hứa Đông Dương có biết
Băng dày ba tấc không phải vì cái lạnh trong một ngày.
Những chuyện xảy ra giữa anh và cô không mất đi theo thời gian, nhiều năm xa
cách nó càng lúc càng trở nên nghiêm trọng.
Hứa Đông Dương ngẩng đầu nhìn trần nhà, thở dài không
nói gì. Anh không ngờ cô lại có suy nghĩ như vậy.
Quả thực là anh không nghĩ quá nhiều về những gì mà cô
vừa nói.
Có rất nhiều việc đến quá nhanh, quá đột ngột, khi vẫn
chưa suy nghĩ một cách thấu đáo và có lý trí, anh đã để nó xảy ra.
Nếu lý trí một chút, lần gặp lại này hai người chỉ nên
giữ ở giới hạn như những người xa lạ thì có lẽ sẽ tốt hơn n