hiều; nếu lý trí một
chút, khi cô muốn nghỉ việc thì anh nên để cô đi; nếu lý trí một chút, anh nên
nghĩ nhiều tới người đàn ông mà anh đố kỵ và cô bé con của hai người; nếu lý
trí một chút…
Thế nhưng khi đối mặt với cô, anh làm sao có thể dung
lý trí được?
Vì vậy đứng trước cô, anh mãi mãi là một Hứa Đông
Dương bồng bột luôn khiến cô bị tổn thương.
Không phải cứ có tình yêu là giải quyết được mọi mâu
thuẫn, nhưng giữa hai người đến cả sợi dây tình yêu còn không có, thì coi như
chẳng có gì.
Anh không biết có phải Tô Dao đã đẩy anh tới cảnh cái
gì cũng không có hay không nhưng lần này cô xuất hiện trước mặt anh, anh không
muốn lại mất cô thêm lần nữa, vì vậy anh đã cố gắng hết sức để tạo cơ hội cho
chính mình, để giữ cô mình.
Hứa Đông Dương phút chốc đã quyết định, nhìn tập tài
liệu trên bàn, anh nhấc điện thoại lên, gọi cho Tổng giám đốc Hàn: “A lô, Hàn
tổng, hôm trước anh có nhắc tới nhà xưởng ở Triết Giang mà mấy ngày Nguyên Đán
không có ai muốn tới quản lý, lần này tôi muốn tới đó một chuyến. Dạ, không vấn
đề gì. Tôi cũng được phân công quản lý kỹ thuật, những việc đó nằm trong bổn
phận của tôi… Được, tôi đi cùng anh Thượng là được. À, đúng rồi, tôi cần một
phiên dịch, thư ký của tôi tiếng Đức cũng khá, tôi đưa cô ấy theo. Được, cứ như
vậy đi.”
Hứa Đông Dương cúp điện thoại, ngồi một lúc, nghĩ rồi
điện thoại cho thư ký Trương thông báo lịch đi công tác cho cô ấy.
“Công tác?”. Tô Dao nghe vậy giật bắn người: “Tại sao
trước đây không nghe thấy nói gì?”
“Quyết định đột xuất.” Thư ký Trương tất nhiên không
nói là Hứa Đông Dương điện thoại đến yêu cầu cô thông báo cho Tô Dao, với sự
khéo léo, cô chuyển toàn bộ trách nhiệm lên tổng giám đốc Hàn: “Tổng giám đốc
Hàn nghe nói tiếng Đức của cô rất khá, lần này đúng lúc đang cần một phiên dịch
tiếng Đức, vì vậy chỉ định cô đi cùng, cô sẽ được hưởng lương nhân ba, ngoài ra
còn hỗ trợ công tác phí và phí dịch viên.”
Tô Dao ôm đầu ngồi xuống ghế: “Tôi đã hẹn với gia đình
về nhà ăn tết rồi.”
Thư ký Trương vỗ vỗ vai Tô Dao: “Tôi hiểu trâm trạng
của cô, ngày lễ đi làm còn nặng nề hơn là đi ra mộ… Tuy nhiên lần này là đích
thân tổng giám đốc Hàn chỉ định cô, không đi cũng không được.”
“Tổng giám đốc Hàn lần này sẽ đích thân đi công tác
sao?”
Thư ký Trương khẽ ngẩn người, cười nhẹ: “Ừm, ngày lễ
lớn như thế này, ông ấy nếu không phải vì rất cần một phiên dịch tiếng Đức thì
cũng sẽ không làm phiền tới cô.”
Nói thì nói vậy nhưng công tác đột xuất thế này thì
phải nói sao với gia đình bây giờ?
Ngoài sự dự liệu của Tô Dao, lần này Cố Nguyên rất
thấu tình đạt lý: “Dù sớm muộn gì em cũng nghỉ việc, nếu tổng giám đốc của em
đã có yêu cầu đặc biệt như vậy thì em cứ đi đi.” Cố Nguyên cười cười vuốt tóc
Tô Dao: “Dù nói như thế nào, nhìn em thế này anh cũng rất vui, chí ít cũng nói
lên rằng em là một tài năng.”
Tô Dao im lặng.
“Em đi mấy ngày?”
“Ba tới năm ngày.” Tô Dao buồn rầu: “Đi đúng vào ba
ngày Nguyên Đán đã đành, lại còn phải ở thêm hai ngày nữa.”
“Tết Nguyên Đán anh lái xe về nhà, việc của em anh sẽ
giải thích với bố mẹ” – Cố Nguyên cười, an ủi Tô Dao – “Xét ở góc độ lâu dài
thì dù em không định làm việc lâu dài ở công ty này cũng sẽ để lại cho họ một
ấn tượng đẹp sau khi đã rời đi mà không phải là một hình ảnh về một người không
có trách nhiệm, không chừng đây lại là điểm cộng cho lần xin việc sau của em”.
Thế là tối đó Tô Dao sắp xếp vài bộ quần áo đơn giản
rồi đi. Cho đến tận lúc lên máy bay, trước khi nhìn thấy Hứa Đông Dương, cô vẫn
đinh ninh người đi công tác lần này là tổng giám đốc Hàn, lúc nhìn thấy Hứa
Đông Dương, sắc mặt của cô chợt tái nhợt đi.
“Thư ký Cố, lại đây, tôi giúp cô để hành lý.”
Chú Thượng đi cùng cô chuyến công tác này nhiệt tình
đón lấy túi xách của cô đặt lên ngăn để hành lý. Chỗ ngồi của Tô Dao được đặt ở
bên cạnh Hứa Đông Dương. Cô nhìn anh, nắm chặt chiếc vé máy bay trong tay,
không nói nên lời
“Sao vậy?” – Hứa Đông Dương nhướng mày nhìn Tô Dao.
“Hàn tổng đâu ạ?”
“Hàn tổng có việc đột xuất, vì vậy chuyến công tác lần
này đổi thành tôi.”
Hứa Đông Dương trả kời rất thản nhiên. Tô Dao lúc đó
thực sự muốn bỏ xuống máy bay ngay tức khắc, nhưng vì nghĩ tới chú Thượng bên
cạnh nên cố gắng ngồi xuống.
Hứa Đông Dương cười, cúi đầu lặt xem cuốn tạp chí trên
máy bay, không nói gì nữa.
Tới nơi đã là buổi chiều, nhà máy phái xe tới đón ba
người. Nhà máy đặt ở huyện, vì vậy phải ngồi xe hơn một tiếng đồng hồ, đi vòng
vòng hồi lâu, tới nơi thì đã chuẩn bị tới giờ ăn tối. Nhà máy đã đặt một phòng
ăn trong khách sạn để tiếp đón họ.
Lần này thì không thể trách uống rượu. Thói quen của người
Trung Quốc rất thú vị, có rất nhiều việc được giải quyết trên bàn rượu. Hai bên
tiến hành giải quyết sơ bộ một số vấn đề có tranh chấp, còn ký kết hợp đồng thì
để đến hôm s
Tô Dao lần này lại trở thành tiêu điểm được chú ý
trong bữa tiệc.
Trong phòng, ngoài cô còn có hai nhân viên nữ đối tác,
vì Tô Dao là người của bên B, lại xinh đẹp nên rất dễ bị chú ý.
Lần này Hứa Đông Dương không để cho T