ôn mặt giống Tô Dao thì mũi, mắt, thậm chí sắc mặt đều giống mình.
Lần này Hướng Đông Dương tới không có ý định làm kinh
động con, trên thực tế, dù đã nói với Tô Dao rằng mình muốn đòi quyền nuôi Tô
Thư nhưng tận sâu trong lòng mình, anh vẫn cảm thấy vô cùng hoang mang. Anh bây
giờ có tâm trạng phức tạp của một người lần đầu làm bố, muốn tới ngắm con gái
mình từ xa.
Tiếng chuông tan học đã làm ngắt mạch suy nghĩ của
Hướng Đông Dương, anh ngẩng đầu nhìn lên rồi thấy Tô Thư đứng trong hàng các em
nhỏ khác do giáo viên dắt ra.
Con bé đã trở lại khỏe mạnh, hai má hồng hồng giống
như trái táo, gương mặt rạng ngời trong nụ cười tươi rói không ưu tư, rồi nhào
về hướng một người trung niên đứng ở cổng.
Tô Thư nhào vào lòng bà nội. Mẹ Tô Dao nhìn thấy cháu
nhưng vẫn cảnh giác nhìn Hướng Đông Dương đứng cách đó không xa. Rõ ràng anh ta
đến để nhìn Tô Thư, ánh mắt anh ta cứ dán chặt vào người con bé, nhìn một lúc
rồi lên xe rời đi.
Trong lòng mẹ Tô Dao vừa kinh hãi vừa tức giận, không
hiểu người đàn ông này làm vậy là có ý gì, bà mơ hồ cảm nhận được sự nguy hiểm.
Cũng may mẹ Cố Nguyên không biết Hướng Đông Dương nên không chú ý. Hai bà đón
Tô Thư về nhà
Buổi tối mẹ Tô Dao mang đầy tâm sự. Rang cơm thì cho
nhiều nước, xào rau thì quá lửa, bà cứ làm phòng bếp rối tung lên, nên khó khăn
lắm mới nghe thấy tiếng động từ bên ngoài cửa lớn, con gái và Cố Nguyên cuối
cùng đã về tới.
Mẹ Tô Dao có biết bao điều muốn hỏi Tô Dao nhưng trước
mặt Cố Nguyên và mẹ anh, bà không tiện lên tiếng. Tô Dao vẫn vậy, không chút
thần sắc, nhưng sau mấy ngày tĩnh dưỡng xem ra cũng có khá hơn chút ít.
Cố Nguyên dìu Tô Dao về phòng ngủ. Bác sỹ đã căn dặn
rất kỹ là thời gian này Tô Dao phải tĩnh dưỡng, ở nhà tốt nhất phải nằm bất
động trên giường.
Tô Dao vừa nằm xuống thì mẹ cô đã tới: “Cố Nguyên, đậu
ở nhà không còn nữa.”
“Cần dùng gấp hả mẹ? Để con đi xuống mua.”
Cố Nguyên nói rồi đứng dậy, vỗ nhẹ vào tay Tô Dao: “Em
nghỉ ngơi nhé”, nói rồi cầm theo áo khoác, đi thằng xuống lầu.
Mẹ Tô Dao lo lắng nhìn ra bên ngoài, thấy mẹ Cố Nguyên
đang ngồi xem hoạt hình với Tô Thư ở phòng khách, bà mới nhẹ nhàng khép cửa
phòng lại rồi ngồi xuống bên cạnh Tô Dao, nhẹ giọng một cách nghiêm khắc: “Dao
Dao, con nói cho mẹ, con và người đàn ông đó thực ra có liên lạc với nhau
không?”
Tô Dao thất kinh, trong thời gian này việc của Hướng
Đông Dương cứ luôn đè nặng lên cô, câu nói của mẹ khiến cô thảng thốt, mặt biến
sắc: “Sao ạ, anh ấy nói gì ạ?
“Con thật là đứa hồ đồ.”
Mẹ Tô Dao bấu chặt vào chiếc chăn: “Cố Nguyên nó yêu
thương bảo vệ con như vậy, con còn…”
“Anh ấy nói gì hả mẹ?”
Tô Dao lo lắng nhìn mẹ. Mẹ Tô Dao đanh mặt lại nhìn
cô: “Cái gì cũng không nói. Hôm nay mẹ và mẹ chồng con đi đón Tô Thư, nhìn thấy
nó cũng tới nhìn Tô Thư… tại sao nó lại tới nhìn con bé?”
Tô Dao khẽ thở phào nhẹ nhõm nhưng thấy mẹ hỏi như vậy
cô lại cuống lên, không biết phải trả lời mẹ như thế nào, đành lảng tránh chủ
đề: “Mẹ, mẹ đừng nghĩ nhiều quá, có thể là anh ấy đi qua đường thôi, con và anh
ấy không liện lạc gì với nhau cả.”
Mẹ Tô Dao nhìn kỹ sắc mặt con gái, cũng may lúc đó Tô
Thư đẩy cửa bước vào, sà vào lòng Tô Dao: “Mẹ.”
“Ngoan.”
Tô Dao đẩy tay mẹ: “Mẹ dẫn Tô Thư ra ngoài chơi đi,
con còn đang bị cảm cúm như vậy, đừng để lây cho nó.”
Mẹ Tô Dao nhìn cô, lúc đó mẹ Cố Nguyên cũng bước vào
nên bà đành nén lại nỗi hoài nghi trong lòng rồi dỗ Tô Thư ra ngoài chơi.
Lời nói của mẹ khiến trong lòng Tô Dao trào dâng một
nỗi sợ mơ hồ, cô không thể hiểu được dụng ý của Hướng Đông Dương khi anh làm
như vậy. Tô Dao khó lòng ngồi yên trên giườnghó khăn lắm mới đợi đến được buổi
tối khi chỉ còn lại mình cô và Cố Nguyên, cô kể lại chuyện đã xảy ra cho anh
biết.
Cố Nguyên nghe rồi không nói gì, anh khẽ dựa vào đầu
giường ngồi yên lặng.
“Cố Nguyên, em nghĩ là không thể giấu nổi nữa rồi.”
Tô Dao nắm chặt tay Cố Nguyên, cảm thấy trong lòng
mình như bị lửa đốt, rất khó chịu: “Cứ như thế này thì nhỡ anh ta làm gì đó thì
mọi người nhất định sẽ biết…”
“Dao Dao.”
Cố Nguyên thở dài, quay người lại, nắm chặt lấy bàn
tay của cô rồi kéo cô vào lòng mình, khẽ vuốt nhẹ tóc cô: “Sự việc đã tới nước
này, có lẽ việc mà chúng ta cần làm là giải quyết những vấn đề sẽ xảy ra sau
khi sự việc bị bại lộ chứ không phải là tìm cách giấu diếm sự việc đó.”
Tô Dao thoát khỏi vòng tay Cố Nguyên, nhìn anh trân
trân. Cố Nguyên cúi xuống nhìn Tô Dao, giọng chắc nịch: “Anh biết, đối với em,
cục diện bây giờ thật khó để đối mặt. Những việc này không chỉ là việc em sợ
hãi nhất mà cũng là việc anh sợ xảy ra nhất. Nhưng dù thế nào đi nữa thì Hướng
Đông Dương cũng biết rõ chân tướng sự việc rồi, giấy không thể bọc được lửa,
sớm muộn gì đến một ngày mọi người đều biết, không thể giấu được.”
Cố Nguyên vuốt nhẹ tóc Tô Dao: “Anh nghĩ bây giờ sự
việc đã tới nước này, Hướng Đông Dương sẽ cho mọi người biết, chẳng khác gì đâm
mọi người một nhát dao, như vậy thà chúng ta bước trước một bước, nói rõ ràng
để tổn thương giảm xuống mức nhỏ nhất.”
“S việc nà