Duck hunt
Sư Phụ Theo Ta Có Được Không

Sư Phụ Theo Ta Có Được Không

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326154

Bình chọn: 8.00/10/615 lượt.

Tam thiếu gia nhà chúng ta về sau làm sao đây ?Bằng tài lực

cùng địa vị của Tô gia, muốn dạng mỹ nhân nào mà không được chứ, sao lại có thể cùng đồ đệ của mình…”

“Nghe nói Tô Oản Oản kia có khả năng

dùng độc thôi, ta thấy tám phần là nàng ta hạ mê dược với Tam thiếu

gia.””Thật quá đáng, nàng ta sao có thể làm như vậy chứ?”

Tô Oản oản bối rối nhìn bộ nhuyễn yên sa màu vàng nhạt trong tay nha hoàn kia, là tinh phẩm của Cẩm Tú Phường mà nàng thích nhất, xem điệu bộ nàng kia giống như sẽ xé bộ y phục thành hai nửa nha.

Tiểu nha hoàn kia

một mặt căm phẫn quở trách Tô Oản Oản, một mặt trút tất cả cơn tức lên

bộ y phục kia. Hai mắt Tô Oản Oản chăm chú nhìn bộ y phục trong tay

nàng, chỉ thấy nhuyễn sa kia bị đập, đập, đập nha làm lòng nàng xoắn

lại.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng nhăn lại, cuối cùng nàng ném một hòn đá nhỏ lên tay nàng ta.

“A” Tiểu nha hoàn bị đau, thả lỏng tay, bộ nhuyễn yên sa vàng nhạt đột nhiên nằm ở trong tay Tô Oản Oản đứng trước mặt nàng.

Nàng đau lòng nhìn bộ y phục nói:”Ai nha, ngươi mắng chửi người thì mắng

chửi người thôi, mắng người cũng đừng giày vò y phục của ta chứ. Nói cho ngươi với ngươi biết nha, cho dù đem ngươi bán tới bán lui, bạc thu

được cũng không đủ để trả ta bộ y phục này nha.

“Tô, Tô tiểu thư…..”

Hai tiểu nha hoàn mới vừa nãy còn mắng rất hăng hái như được trút giận, bây giờ ngay cả nói cũng không nói được. Không bàn đến việc mọi người đều

biết nàng ta có bản lãnh dùng độc, chỉ cẫn thân phận của nàng ta cũng

khiến hai thô sử nha hoàn không dám khinh suất.

“Tô tiểu thư, nha

hoàn này chẳng qua chỉ là bồ đào chua, các nàng lại mới biết ngươi cùng

Tam thiếu gia đích thực thương nhau. Ngươi đừng nên đem việc này để

trong lòng, đỡ khiến mình khó chịu.” Đúng lúc nghe được mấy lời linh

tinh, Lâm Nhược Sơ đi đến chỗ Tô Oản Oản, thản nhiên nói.

“Đúng

vậy, từ trước tới nay ta vẫn không để ý lắm.” Nàng vẫn cười đến xán lạn, như vậy lại khiến Lâm Nhược Sơ hơi giật mình, nàng ta cúi đầu, yếu ớt

cười:”Đúng vậy, Tô tiểu thư tính tình rất tốt, không suy nghĩ nhiều, vậy mà ta lại lắm lời như vậy.”

“Có người nói nơi nào có người nơi ấy có giang hồ, có người tự nhiên cũng có nhàn ngôn toái ngữ, quản bọn họ làm gì. Đến lúc đó tâm tình không tốt, ngủ không yên ăn không ngọn lại là

chuyện của mình.” Nàng vừa nói vừa hung hăng trừng mắt với hai tiểu nha

hoàn kia, các nàng sợ tới mức tè ra quần mà chạy, nàng thấy bộ dạng của

các nàng ta chỉ thấy buồn cười, xoa eo thon cười đến run rẩy cả người.

“Tô tiểu thư nói cực kì đúng, khó chịu cũng chỉ có mình, người khác cũng không gánh nổi nửa phần.”

Tô Oản oản nhìn lại Lâm Nhược Sơ

“Cũng không hẳn như vậy, ta thích chó sủa lớn, bọn họ kêu to cũng được thôi,

dù sao ta chỉ nghe được tiếng người, những tiếng khác ta đều nghe không

hiểu. “

Lâm Nhược Sơ cười cười, xem ra đã có chút khổ sở. Nàng nói:”Có năng lực như Tô tiểu thư, chỉ sợ không được mấy người.”

Dưới đáy lòng Tô Oản Oản khẽ thở dài, nhìn Lâm Nhược Sơ cũng không biết nên

nói gì, nàng chưa từng an ủi ai, càng không biết nên an ủi thế nào, đành phải cười cười đi qua.

Thấy nàng ấy đi đã xa, nàng mới thở ta một

hơi dài, sau đó ánh mắt nghiêng nghiêng tới một góc nào đó, nói: “Sư

phụ, đứng nghe ở góc tường là không đúng.”

Hắn cười đi ra, véo tai nàng nói: “Là nàng nghe trước.”

“Hừ, ta cũng đâu có nghe, ta đang nhìn phong cảnh có được không? Chẳng qua

lúc đang ngắm cảnh lại nghe được thanh âm không dễ chịu thôi.”

Hẳn

chỉ cười cười, cùng nàng nhún người bay lên nóc nahf, sóng vai người

cạnh nàng. Một lúc sau, hắn mới mở miệng:” Mới vừa rồi, nói đơn giản như vậy, cũng thật thoải mái nha? Oản oản, nhiều lời đồn như vậy, nàng nghe xong không thấy khó chịu sao?”

Nàng chậm rãi gối đầu lên vai hắn.

“Sao lại không khó chịu, chẳng qua đã sớm nghĩ đên tình thế ngày hôm nay,

chuẩn bị chút tâm lý thôi. Danh tiết cái gì chứ, đều là phù du thôi. Ta

chỉ sợ…” Nàng nhìn vào mắt hắn “Sư phụ, ta sợ chàng sẽ hối hận. Chàng

đường đường là Tam thiếu gia Tô gia, lại là thiếu hiệp nổi danh trên

giang hồ.”

“A, như vậy chúng ta không cần ở cùng một chỗ là được rồi.”

“Cái gì !” Nàng lập tức nhảy dựng lên, hô to: “Không được, danh tiết gì đó

chỉ là gió thoảng mây trôi. Ta biết sư phụ chàng phẩm chất thanh cao,

nhất định không cùng trình độ với người bình thường, vậy nên sư phụ

chàng không nên chấp nhặt ánh mắt của mọi người. Tình yêu của chúng ta

so với cái gì kia còn thuần khiết, so với cái gì đó còn cao thượng hơn

nữa…Dù sao chàng cũng không thể không muốn ta, Dương Quá cùng Tiểu long

nữ xa nhau mười sáu năm còn gặp lại nhau, chúng ta lại không bị Hoàng

Dung châm ngòi, nhất định mỗi ngày đều ở cùng nhau.!”

“Dương Quá và Tiểu Long Nữ là ai?”

“Dương Quá và Tiểu Long Nữ chính là cái kia…Sư phụ!” Nàng giận dữ.

Hắn vỗ vỗ khuôn mặt tức giận của nàng: “Cái gì, chúng ta đã ở cùng nhau tám nắm, nàng khẩn trương cái gì chứ ?”

Nàng quay đầu đi, tức giận không quan tâm đến hắn.

“Nàng đã sớm liệu trước sẽ có ngày hôm nay, ta sao lại không biết. Nếu đã

muốn ở cùng với nàng, tất